Chương 18
Chương 18 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Hai ngày sau, đúng như dự đoán, không khí căng thẳng bao trùm khắp tầng hai mươi hai khi tin đồn lan truyền rằng bà Kim Chi đang chuẩn bị một cuộc họp bất thường với hội đồng quản trị. Khánh Linh nhận được cuộc gọi từ Bảo Ngọc ngay khi vừa tới công ty, giọng cô hoảng loạn thực sự.
"Linh, bà ấy vừa gọi tớ lên, đưa thẳng bản hợp đồng chính thức, yêu cầu tớ ký ngay trong sáng nay, nói rằng đây là quyết định cuối cùng, không còn cơ hội trì hoãn thêm nữa," Bảo Ngọc nói qua điện thoại, giọng run rẩy. "Tớ phải làm sao bây giờ?"
"Cậu cứ giữ bình tĩnh," Khánh Linh đáp, cố giữ giọng chắc chắn dù trong lòng cũng đang dậy sóng. "Cậu nói cậu cần đọc kỹ toàn bộ hợp đồng trước khi ký, đây là quyền lợi hợp pháp của cậu. Nếu bà ấy tiếp tục gây áp lực, cậu cứ viện lý do sức khỏe, xin phép ra ngoài một lúc để bình tĩnh lại."
"Tớ sẽ thử," Bảo Ngọc đáp, giọng vẫn còn run nhưng đã có phần vững vàng hơn.
Khánh Linh lập tức gọi cho Lâm Quốc Bảo, thông báo tình hình khẩn cấp. "Họ đang đẩy nhanh tiến độ, có vẻ như buổi họp bất thường hôm nay chính là thời điểm họ định hoàn tất mọi thứ."
"Tôi vừa kiểm tra hệ thống sáng nay," Lâm Quốc Bảo đáp, giọng gấp gáp. "Khoản chuyển tiền chính thức trị giá một tỷ tám trăm triệu đồng đã được lên lịch thực hiện vào đầu giờ chiều nay, ngay sau khi hợp đồng được ký. Đây chính là thời điểm quyết định, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa."
"Anh gọi ngay cho chú Kiên, báo tình hình khẩn cấp," Khánh Linh nói, tim đập dồn dập. "Tôi sẽ tìm cách trì hoãn thêm ở phía Bảo Ngọc."
"Tôi cũng sẽ chụp lại toàn bộ lịch sử giao dịch đã lên kế hoạch, in ra bản cứng đề phòng trường hợp dữ liệu điện tử bị xóa hoặc chỉnh sửa," Lâm Quốc Bảo nói thêm, giọng anh gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết trong tình huống khẩn cấp. "Chúng ta không thể để bất kỳ sơ hở nào khiến toàn bộ công sức bao lâu nay đổ sông đổ biển."
"Cẩn thận, đừng để ai phát hiện anh đang làm gì," Khánh Linh dặn dò, giọng lo lắng thật sự cho sự an toàn của anh. "Nếu có dấu hiệu bất thường, anh dừng lại ngay, đừng mạo hiểm."
"Tôi sẽ cẩn thận," anh đáp, giọng trấn an. "Cô cũng vậy, giữ liên lạc với tôi liên tục nhé."
Trong lúc chờ đợi, Khánh Linh không thể ngồi yên, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng làm việc, mắt liên tục nhìn về phía màn hình điện thoại. Cô hình dung ra cảnh Bảo Ngọc đang ngồi đối diện bà Kim Chi trong căn phòng làm việc sang trọng nhưng ngột ngạt ấy, bàn tay run rẩy cầm cây bút trước tập hợp đồng dày cộp, ánh mắt bà Kim Chi sắc lạnh dõi theo từng cử động nhỏ nhất, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào kéo dài quá lâu.
Cô nhớ lại, ở kiếp trước, chính mình cũng đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự — bị dồn vào thế phải quyết định trong áp lực nghẹt thở, không có ai bên cạnh để chỉ đường. Lần này, ít nhất, Bảo Ngọc không phải đơn độc, và điều đó, cô tự nhủ, phải là đủ để tạo nên sự khác biệt.
Nửa giờ sau, Bảo Ngọc nhắn tin cho Khánh Linh: "Tớ đã xin phép ra ngoài, nói là cần thời gian uống thuốc vì huyết áp không ổn. Bà ấy có vẻ không hài lòng nhưng cũng đành để tớ đi. Tớ có 30 phút." Khánh Linh thở phào nhẹ nhõm, dù biết đây chỉ là một khoảng thời gian trì hoãn ngắn ngủi.
Cô lập tức liên hệ với luật sư Kiên qua điện thoại, trình bày vắn tắt tình hình khẩn cấp. "Chú Kiên, mọi chuyện đang diễn ra nhanh hơn dự kiến rất nhiều. Họ định hoàn tất giao dịch ngay chiều nay."
"Chú hiểu," ông Kiên đáp, giọng nghiêm túc. "Với những bằng chứng các cháu đã có — bản dự thảo hợp đồng, bằng chứng về giao dịch thử nghiệm, lời đe dọa trực tiếp với Bảo Ngọc — chú nghĩ đã đủ căn cứ để chú soạn một đơn tố cáo khẩn cấp gửi tới cơ quan thanh tra tài chính doanh nghiệp ngay hôm nay, kèm theo yêu cầu tạm hoãn giao dịch để điều tra làm rõ. Nhưng cháu cần hiểu, một khi đơn được gửi đi, mọi chuyện sẽ chính thức trở nên công khai, không còn đường lui."
Khánh Linh nhắm mắt lại một khoảnh khắc, cân nhắc toàn bộ hậu quả của quyết định này. Đây chính là bước ngoặt mà cô đã chuẩn bị tinh thần suốt gần một năm qua kể từ ngày trọng sinh — thời điểm không thể trì hoãn thêm được nữa.
"Cháu đồng ý," cô nói, giọng dứt khoát không chút do dự. "Chú gửi đơn tố cáo ngay đi ạ. Cháu sẽ chịu trách nhiệm cho quyết định này."
"Được, chú sẽ chuẩn bị ngay lập tức," ông Kiên đáp. "Chú cũng sẽ đính kèm yêu cầu bảo vệ nhân chứng cho cả cháu và Bảo Ngọc, phòng trường hợp có bất kỳ hành động trả đũa nào xảy ra."
"Cháu cảm ơn chú rất nhiều," Khánh Linh nói, giọng nghẹn lại vì xúc động lẫn căng thẳng. "Cháu biết đây là một quyết định lớn, nhưng cháu tin, đây là điều đúng đắn cần phải làm, không chỉ cho cháu và Bảo Ngọc, mà còn cho tất cả những người có thể sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo nếu âm mưu này không bị ngăn chặn kịp thời."
"Chú hiểu, và chú tự hào về cháu," ông Kiên đáp, giọng ấm áp xen lẫn nghiêm túc. "Con gái bác Tài quả nhiên không phải dạng vừa. Chú sẽ gửi đơn trong vòng một giờ tới, cháu cứ yên tâm chờ tin từ chú."
Cúp máy, Khánh Linh nhắn tin ngay cho Bảo Ngọc: "Đừng ký bất cứ điều gì. Chú Kiên đang gửi đơn tố cáo khẩn cấp lên cơ quan thanh tra ngay bây giờ. Cậu chỉ cần cầm cự thêm chút nữa thôi." Vài giây sau, Bảo Ngọc phản hồi: "Hiểu rồi. Tớ sẽ cố gắng."
Buổi chiều, khi Khánh Linh đang ngồi trong phòng làm việc, tim đập thình thịch theo dõi diễn biến qua từng tin nhắn cập nhật từ Lâm Quốc Bảo và luật sư Kiên, cô nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ chính bà Kim Chi.
"Cô Linh, tôi cần gặp cô ngay bây giờ, tại phòng làm việc của tôi," giọng bà vang lên qua điện thoại, lạnh lùng và đầy uy quyền hơn bao giờ hết.
Khánh Linh hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh trước cuộc đối đầu mà cô biết, không thể tránh khỏi thêm được nữa. "Vâng, cháu sẽ lên ngay ạ," cô đáp, giọng cố giữ vẻ bình thản dù trong lòng đang dâng lên một cơn sóng lo âu xen lẫn quyết tâm.
Đặt điện thoại xuống, cô nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng chiều đang dần ngả vàng, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Đây chính là khoảnh khắc cô đã chuẩn bị tinh thần đối mặt suốt gần một năm qua — cuộc đối đầu trực diện đầu tiên với người phụ nữ đã từng, ở một kiếp sống khác, gián tiếp đẩy cô tới cái chết đầy oan ức.
Trước khi rời phòng, cô nhắn nhanh cho Lâm Quốc Bảo: "Bà Kim Chi gọi tôi lên gặp riêng. Tôi đi đây." Chỉ vài giây sau, anh gọi điện ngay lập tức.
"Cô cẩn thận," anh nói, giọng đầy lo lắng không giấu diếm. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, cô cứ viện cớ rời đi ngay, đừng cố chịu đựng một mình. Tôi sẽ ở gần khu vực đó, phòng khi cô cần."
"Cảm ơn anh," Khánh Linh đáp, cảm nhận một sự ấm áp quen thuộc lan tỏa giữa những căng thẳng đang bủa vây. "Tôi sẽ ổn thôi, bà ấy chưa thể làm gì manh động ngay tại văn phòng công ty giữa ban ngày ban mặt đâu."
"Tôi tin cô," anh nói, giọng dịu lại. "Nhưng vẫn cứ cẩn trọng."
Cúp máy, Khánh Linh đứng trước gương nhỏ trong phòng làm việc, chỉnh lại tà áo, hít một hơi thật sâu để xua tan mọi dấu vết lo lắng còn sót lại trên gương mặt. Cô cần bước vào cuộc đối đầu này với tư thế vững vàng nhất, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị đối phương lợi dụng.
Bước ra khỏi phòng làm việc, đi ngang qua khu vực bàn của đội thiết kế, cô bắt gặp ánh mắt Bảo Ngọc đang lo lắng dõi theo mình từ xa. Khánh Linh khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để truyền tải thông điệp trấn an: mọi thứ đang trong tầm kiểm soát, cứ giữ vững lập trường. Bảo Ngọc gật đầu đáp lại, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đã không ngần ngại đứng ra gánh vác phần khó khăn nhất trong toàn bộ kế hoạch.
Thang máy đưa Khánh Linh lên tầng hai mươi hai chậm rãi, từng con số hiện lên trên bảng điện tử như đang đếm ngược cho một khoảnh khắc quan trọng sắp diễn ra. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cánh cửa thang máy bằng kim loại sáng bóng — gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt kiên định, không còn chút dấu vết nào của sự hoảng loạn, yếu đuối như cô gái năm nào từng gục ngã trước bi kịch của chính mình.
Tiếng chuông "ting" nhẹ vang lên khi thang máy dừng lại đúng tầng. Cửa từ từ mở ra, để lộ hành lang quen thuộc dẫn tới phòng làm việc của bà Kim Chi. Khánh Linh bước ra, từng bước chân chắc chắn, dứt khoát, tiến thẳng về phía cuộc đối đầu mà cô biết, sẽ là bước ngoặt quyết định cho toàn bộ hành trình viết lại số phận của mình. Cánh cửa phòng làm việc của bà Kim Chi hiện ra trước mắt, đóng kín như một lời thách thức im lặng, chờ đợi cô bước qua để đối diện với tất cả những gì đã được sắp đặt phía sau nó.