Trở Về Trước Ngày Cưới
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Sảnh khách sạn năm sao nơi diễn ra buổi gala khởi động dự án bộ sưu tập mùa xuân được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi và ánh đèn chandelier vàng ấm. Khánh Linh bước vào trong bộ váy dạ hội màu xanh rêu tự tay cô thiết kế, kiểu dáng thanh lịch nhưng không kém phần nổi bật, khác hẳn bộ váy đỏ rực rỡ cô từng mặc trong buổi gala tương tự ở kiếp trước — bộ váy mà Đăng Khoa từng khen ngợi hết lời trước khi mời cô ra sàn nhảy.

"Linh, cậu đẹp quá!" Bảo Ngọc chạy tới, mắt sáng rỡ ngắm nhìn bạn từ đầu tới chân. "Váy này cậu tự thiết kế à? Đẹp không thể tả nổi."

"Cảm ơn cậu," Khánh Linh đáp, mỉm cười, ánh mắt lướt qua đám đông khách mời đang trò chuyện rôm rả. "Cậu cũng xinh lắm, bộ váy này hợp với cậu."

Cả hai cùng di chuyển vào trong sảnh, nơi các nhân viên cấp cao của tập đoàn cùng đối tác kinh doanh đang tụ họp. Khánh Linh nhận ra bà Kim Chi đang đứng trò chuyện với vài vị khách quan trọng, ánh mắt bà thỉnh thoảng lại lướt về phía cô với vẻ dò xét không mấy thiện cảm — điều mà kiếp trước cô đã quá mù quáng để nhận ra ngay từ những buổi gặp đầu tiên.

"Đây là con gái tôi vẫn hay kể đấy à?" Một giọng nói vang lên khi Khánh Linh vô tình đi ngang qua nhóm khách mời có ông Đỗ Văn Tài... không, đó không phải bố cô, mà là một vị khách khác, doanh nhân lớn tuổi đang trò chuyện cùng đối tác của mình. Cô mỉm cười lịch sự rồi tiếp tục bước đi.

Buổi tiệc diễn ra suôn sẻ với những bài phát biểu chào mừng, giới thiệu về định hướng dự án bộ sưu tập mùa xuân sắp tới. Khi ban nhạc bắt đầu chơi những bản nhạc chậm rãi, nhiều cặp đôi bắt đầu tiến ra sàn nhảy. Đúng như dự đoán, Đăng Khoa xuất hiện bên cạnh Khánh Linh, lịch thiệp đưa tay mời.

"Cô Linh, cho tôi vinh dự mời cô một điệu nhảy được không?"

Khánh Linh nhìn bàn tay anh đưa ra, ký ức về khoảnh khắc tương tự ở kiếp trước ùa về — nụ cười ấm áp, ánh mắt si mê, và cả cảm giác tim đập rộn ràng của một cô gái lần đầu rung động trước một chàng trai hoàn hảo trong mắt cô lúc bấy giờ. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy đó là khởi đầu của một chuỗi những sai lầm đã đẩy cô tới cái chết.

"Xin lỗi anh Khoa," cô đáp, nở nụ cười lịch sự nhưng kiên quyết, "tôi không quen nhảy trước đám đông lắm, với lại tôi cũng cần dành thời gian trò chuyện với các đối tác của dự án tối nay. Anh mời người khác nhé."

Đăng Khoa khựng lại một chút, rõ ràng không quen với việc bị từ chối, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái điềm tĩnh. "Được, vậy để dịp khác. Cô cứ tự nhiên."

Khi anh rời đi, Bảo Ngọc đứng gần đó thì thầm với Khánh Linh, giọng có chút ngạc nhiên. "Cậu từ chối thiếu gia luôn à? Bao nhiêu cô gái ở đây mong được anh ấy mời mà không được đấy."

"Tớ chỉ không muốn mọi chuyện phức tạp thêm thôi," Khánh Linh đáp, mắt vẫn dõi theo bóng lưng Đăng Khoa đang tiến về phía một nhóm khách mời khác. "Công việc và tình cảm nên tách bạch rõ ràng, nhất là khi mình mới bắt đầu một vị trí quan trọng như thế này."

Không lâu sau khi Đăng Khoa rời đi vì bị Khánh Linh từ chối, cô thấy anh tiến tới mời Bảo Ngọc ra sàn nhảy, có lẽ chỉ vì phép lịch sự khi thấy cô đang đứng một mình gần đó. Bảo Ngọc thoáng bối rối rồi đỏ mặt nhận lời, cả hai bước ra sàn giữa những ánh đèn vàng ấm áp.

Khánh Linh đứng từ xa quan sát, lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Ở kiếp trước, cô chưa từng để ý tới khoảnh khắc này — khi ấy cô đang mải đắm chìm trong điệu nhảy của chính mình cùng Đăng Khoa, không hề hay biết hạt giống của mối quan hệ ngoài luồng giữa anh và bạn thân mình đã âm thầm được gieo xuống ngay từ đêm hôm đó, dưới ánh đèn chandelier lộng lẫy này.

Nhìn cách Bảo Ngọc ngước lên nhìn Đăng Khoa, ánh mắt long lanh xen lẫn ngưỡng mộ, Khánh Linh chợt nhận ra — có lẽ tình cảm của Bảo Ngọc dành cho Đăng Khoa không phải điều gì đó nảy sinh đột ngột sau này, mà đã âm ỉ tồn tại từ rất sớm, chỉ là chưa có cơ hội bộc lộ vì Khánh Linh luôn ở vị trí trung tâm mọi sự chú ý. Cô không trách bạn mình vì một rung động thoáng qua như vậy — ai mà chẳng có quyền rung động trước một người đàn ông tài giỏi, điển trai. Điều khiến cô đau lòng ở kiếp trước không phải là cảm xúc ấy, mà là cách nó bị nuôi dưỡng thành sự phản bội có chủ đích, được tiếp tay bởi tham vọng và toan tính của người khác.

"Có lẽ," cô thầm nghĩ, mắt vẫn dõi theo hai người trên sàn nhảy, "vấn đề không nằm ở một khoảnh khắc rung động nhất thời, mà ở việc ai đó đã biết cách lợi dụng khoảnh khắc ấy để phá hủy mọi thứ." Cô tự nhắc mình, thay vì ngăn cấm hay nghi kỵ một cách cực đoan, điều cô cần làm là xây dựng đủ sự vững vàng cho bản thân, đủ tỉnh táo để không bao giờ rơi vào thế bị động như trước, dù cho những rung động nhỏ nhặt kia có phát triển thành điều gì trong tương lai.

Điệu nhạc kết thúc, Bảo Ngọc vội vã rời sàn nhảy trở về bên Khánh Linh, gương mặt vẫn còn ửng hồng. "Anh Khoa nhảy đẹp thật đấy," cô nói, giọng cố tỏ ra bình thường nhưng không giấu được chút bối rối trong ánh mắt.

"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy," Khánh Linh đáp, mỉm cười tự nhiên, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự quan sát vừa rồi. "Cậu có vẻ hợp với việc khiêu vũ đấy, lần sau có dịp cứ tự tin mà thể hiện."

Trong lúc đó, cô để ý thấy một người phụ nữ trung niên sang trọng, không thuộc ban lãnh đạo tập đoàn, đang trò chuyện riêng với bà Kim Chi ở góc phòng khuất, thái độ có vẻ thân mật nhưng đầy toan tính. Khánh Linh nheo mắt quan sát, cố gắng nhớ lại xem người phụ nữ này có xuất hiện trong ký ức kiếp trước của cô hay không, nhưng không tìm được manh mối nào — có lẽ, đây là một nhân vật mới, một biến số mà lần trọng sinh này cô chưa từng biết tới.

Cô lặng lẽ tiến lại gần hơn, giả vờ đang thưởng thức món khai vị trên bàn tiệc gần đó để có thể nghe được vài mẩu câu chuyện.

"...hợp đồng góp vốn cho nhánh kinh doanh phụ kiện, chị cứ yên tâm, mọi thủ tục tôi sẽ lo chu đáo..." Giọng bà Kim Chi vọng tới, nhỏ nhưng đủ rõ để Khánh Linh nghe được, trước khi cả hai người phát hiện có ai đó tới gần và im bặt, chuyển sang chủ đề khác một cách gượng gạo.

Tim Khánh Linh đập nhanh hơn. "Hợp đồng góp vốn" — cụm từ này quen thuộc đến rợn người, chính là loại hợp đồng giả mạo đã được dùng để vu oan cô ở kiếp trước. Có vẻ như, dù cô đã cố gắng thay đổi nhiều thứ, một số bánh răng trong cỗ máy âm mưu của bà Kim Chi vẫn đang âm thầm vận hành, có lẽ theo một kịch bản khác, nhắm vào một mục tiêu khác, hoặc chỉ đơn giản là chưa tới lượt cô.

"Mình cần tìm hiểu người phụ nữ đó là ai," cô thầm nghĩ, ánh mắt kín đáo quan sát dáng người, trang phục của vị khách lạ mặt trước khi bà ta rời khỏi buổi tiệc sớm hơn dự kiến.

Cuối buổi gala, khi mọi người dần ra về, Lâm Quốc Bảo — người vừa hoàn thành buổi phỏng vấn chiều nay và may mắn được mời tham dự buổi tiệc với tư cách nhân viên mới — tình cờ đứng cạnh Khánh Linh nơi sảnh chờ taxi.

"Cảm ơn cô đã giới thiệu tôi vào vị trí này," anh nói, giọng chân thành. "Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, tôi vừa nhận được thông báo trúng tuyển chiều nay."

"Chúc mừng anh," Khánh Linh đáp, mỉm cười thật lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi biết đồng minh đầu tiên của mình đã chính thức gia nhập đội ngũ. "Tôi tin anh sẽ làm tốt vị trí này."

"Nếu có gì tôi có thể giúp đỡ, xin đừng ngần ngại nói với tôi," anh nói thêm, ánh mắt điềm tĩnh nhưng chân thành. "Tôi luôn ghi nhớ ơn nghĩa của những người đã giúp đỡ mình lúc khó khăn."

Nhìn anh bước lên taxi rời đi, Khánh Linh khẽ mỉm cười, cảm nhận một tia hy vọng ấm áp giữa những lo toan còn ngổn ngang trong lòng. Cô mở điện thoại, ghi vội một dòng nhắc nhở: "Người phụ nữ lạ mặt nói chuyện với bà Kim Chi về hợp đồng góp vốn — cần điều tra danh tính càng sớm càng tốt." Đêm nay, buổi gala đã khép lại êm đẹp hơn nhiều so với kiếp trước, nhưng Khánh Linh hiểu rõ, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài đầy cạm bẫy còn đang chờ đợi phía trước.

Ngồi trên xe taxi trở về nhà, Khánh Linh tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn những ánh đèn thành phố lướt qua trong màn đêm. Cô ôn lại từng chi tiết nhỏ của buổi tối hôm nay — từ ánh mắt dò xét của bà Kim Chi, cuộc trò chuyện bí ẩn về hợp đồng góp vốn, tới khoảnh khắc Bảo Ngọc và Đăng Khoa cùng nhau trên sàn nhảy. Mỗi mảnh ghép nhỏ ấy, cô biết, rồi sẽ dần dần khớp lại thành bức tranh toàn cảnh về âm mưu đang âm thầm hình thành, giống hệt như những gì cô đã phải trả giá bằng cả mạng sống để nhận ra ở kiếp trước.

"Lần này," cô thì thầm với chính mình, ánh mắt kiên định phản chiếu qua lớp kính xe mờ hơi nước đêm khuya, "mình sẽ không đợi tới khi mọi thứ quá muộn mới hành động. Từng bước một, mình sẽ giành lại quyền kiểm soát vận mệnh của chính mình." Chiếc taxi lướt qua những con phố quen thuộc, đưa cô về với căn nhà nhỏ ấm áp, nơi vẫn còn nguyên vẹn tất cả những gì quý giá nhất mà cô quyết tâm bảo vệ bằng mọi giá trong hành trình viết lại số phận lần này.

Đã sao chép liên kết chương