Chương 28
Chương 28 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Những tuần tiếp theo trôi qua trong không khí bận rộn nhưng hạnh phúc của việc chuẩn bị đám cưới. Khánh Linh dành mọi thời gian rảnh rỗi để tự tay phác thảo và may chiếc váy cưới của chính mình — một thiết kế kết hợp giữa form dáng cưới hiện đại thanh lịch với những họa tiết thêu tay lấy cảm hứng từ hoa văn thổ cẩm truyền thống, mang đậm dấu ấn của Tâm Việt.
"Cậu chắc là muốn tự may váy cưới của mình à? Nghe căng thẳng lắm đấy," Bảo Ngọc hỏi, khi cả hai đang ngồi cùng nhau trong xưởng vào một buổi tối muộn, xung quanh là những mảnh vải lụa trắng ngà được cắt may tỉ mỉ.
"Tớ muốn chiếc váy này mang trọn vẹn câu chuyện của mình," Khánh Linh đáp, tay vẫn không ngừng những đường kim thêu tinh tế. "Không chỉ là một chiếc váy đẹp, mà còn là biểu tượng cho hành trình tớ đã đi qua — từ những ngày đầu khó khăn, tới hạnh phúc trọn vẹn của ngày hôm nay."
Bảo Ngọc ngồi lặng nhìn bạn mình cặm cụi từng đường kim mũi chỉ, ánh mắt cô ánh lên sự cảm phục. "Cậu biết không, nhìn cậu bây giờ, tớ khó lòng tưởng tượng ra hình ảnh cô gái từng run rẩy, hoang mang trong ngày đầu ký hợp đồng ở Bảo Tín nữa. Cậu đã thay đổi nhiều quá, theo một cách rất đẹp."
"Tất cả nhờ có những người bạn như cậu bên cạnh," Khánh Linh đáp, ngẩng lên mỉm cười với bạn. "Nếu không có cậu, không có anh Bảo, không có Thu Hà, có lẽ tớ đã không đủ can đảm để đi tới tận cùng con đường này."
Đám cưới được ấn định tổ chức vào một ngày cuối thu, tại một khu vườn nhỏ ngoại ô thành phố, nơi không gian xanh mát, giản dị nhưng ấm cúng, phù hợp với tính cách của cả Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo — những con người không ưa sự phô trương, hào nhoáng.
"Anh nghĩ mình nên mời những ai?" Lâm Quốc Bảo hỏi trong một buổi tối cả hai cùng nhau lên danh sách khách mời.
"Gia đình, những người bạn thân thiết thực sự, và có lẽ..." Khánh Linh ngập ngừng một chút, "cả Đăng Khoa nữa. Dù mọi chuyện đã qua, tớ nghĩ, anh ấy xứng đáng được mời tới chứng kiến hạnh phúc của tớ, như một cách khép lại trọn vẹn mối quan hệ phức tạp giữa chúng tớ."
Lâm Quốc Bảo gật đầu, không hề tỏ ra khó chịu hay ghen tuông trước đề xuất này. "Anh nghĩ đó là một cử chỉ đẹp. Đăng Khoa đã chứng minh được sự trưởng thành của mình trong suốt thời gian qua, anh nghĩ, cậu ấy xứng đáng nhận được sự tôn trọng đó."
Khi nhận được thiệp mời, Đăng Khoa gọi điện ngay cho Khánh Linh, giọng anh đầy xúc động. "Cảm ơn cô đã mời tôi, Linh. Tôi thực sự trân trọng cử chỉ này."
"Tôi mong anh sẽ tới," Khánh Linh đáp, chân thành. "Anh đã là một phần quan trọng trong hành trình trưởng thành của tôi, dù theo cách phức tạp. Tôi nghĩ, chúng ta xứng đáng có một kết thúc đẹp cho câu chuyện của mình, dù không phải theo cách chúng ta từng tưởng tượng."
"Tôi sẽ tới," Đăng Khoa đáp, giọng anh nhẹ nhõm hẳn. "Và tôi chúc cô hạnh phúc thật sự, Linh. Cô xứng đáng có được điều đó hơn ai hết."
Cúp máy, Khánh Linh ngồi lặng một lúc, hồi tưởng lại toàn bộ hành trình phức tạp giữa cô và Đăng Khoa — từ những rung động ban đầu bị cô cố tình kìm nén, qua giai đoạn nghi kỵ, đối đầu căng thẳng, cho tới sự trưởng thành đáng ngạc nhiên của anh khi dám đứng lên chống lại chính mẹ mình vì lẽ phải. Cô mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm khi biết, mối quan hệ giữa họ giờ đây đã tìm được một điểm dừng đúng đắn — không phải tình yêu, nhưng là một sự tôn trọng, thấu hiểu chân thành mà cả hai đều xứng đáng có được sau tất cả những gì đã trải qua.
Hai tuần trước đám cưới, gia đình Lâm Quốc Bảo — vốn sống ở một tỉnh lân cận, không quá khá giả nhưng nề nếp, ấm cúng — tới thăm nhà Khánh Linh theo đúng phong tục dạm ngõ truyền thống. Bố mẹ anh, những người nông dân chất phác, hiền hậu, mang theo một giỏ quà quê giản dị nhưng đầy tình cảm.
"Bác nghe Bảo kể nhiều về cháu," mẹ Lâm Quốc Bảo nói, nắm chặt tay Khánh Linh với ánh mắt trìu mến. "Bác mừng vì con trai bác đã tìm được một người con gái vừa tài giỏi, vừa có tấm lòng nhân hậu như cháu."
"Cháu cảm ơn bác," Khánh Linh đáp, cảm nhận rõ sự ấm áp chân thành từ gia đình mới của mình. "Cháu hứa sẽ luôn trân trọng, chăm sóc tốt cho anh Bảo." Bố Lâm Quốc Bảo, một người đàn ông ít nói nhưng ánh mắt hiền hậu, gật đầu tán thành, nở một nụ cười ấm áp hiếm hoi.
Hai gia đình ngồi lại trò chuyện thân mật suốt cả buổi chiều, bàn bạc về những thủ tục truyền thống cho lễ cưới sắp tới, không khí ấm cúng, chân thành khiến Khánh Linh cảm nhận rõ, cô không chỉ tìm được một người chồng tốt, mà còn có thêm một gia đình mới đầy yêu thương để trân trọng, gắn bó.
Cuối tuần đó, Bảo Ngọc và Thu Hà tổ chức một buổi tiệc nhỏ mừng độc thân cho Khánh Linh, chỉ vỏn vẹn ba người bạn thân thiết cùng nhau ăn uống, trò chuyện, ôn lại biết bao kỷ niệm đã cùng nhau trải qua.
"Tớ vẫn nhớ như in ngày đầu tiên cậu tới công ty, trông vừa lo lắng vừa quyết tâm," Bảo Ngọc nói, nâng ly nước ép lên, ánh mắt đầy hoài niệm. "Ai mà ngờ được, hành trình của chúng ta lại đi qua nhiều thăng trầm tới vậy, để rồi giờ đây, tất cả đều có một kết thúc đẹp đẽ."
"Tớ cũng không ngờ," Khánh Linh đáp, mỉm cười xúc động. "Nhưng tớ tin, chính những thử thách đó đã giúp chúng ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, và giúp tình bạn giữa chúng ta trở nên bền chặt hơn bao giờ hết."
"Chúc mừng Khánh Linh," Thu Hà nói, nâng ly, "chúc cậu sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, viên mãn, xứng đáng với tất cả những gì cậu đã trải qua và cố gắng."
Cả ba người cùng chạm ly, tiếng cười nói rộn ràng vang lên trong không gian ấm cúng, đánh dấu một trong những buổi tối đáng nhớ nhất giữa tình bạn đã được tôi luyện qua bao thử thách khắc nghiệt nhất.
Một tuần trước đám cưới, khi Khánh Linh đang thử lại lần cuối chiếc váy cưới đã hoàn thiện, bà Hạnh đứng nhìn con gái trong gương, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc.
"Con đẹp quá, Khánh Linh à," bà nói, giọng nghẹn ngào. "Mẹ chưa từng nghĩ, sẽ có ngày mẹ được nhìn thấy con gái mình hạnh phúc trọn vẹn như thế này."
"Con có được ngày hôm nay là nhờ có mẹ, có bố, có tất cả mọi người đã luôn ở bên cạnh con," Khánh Linh đáp, quay lại ôm chặt lấy mẹ, nước mắt cũng lăn dài trên má cô.
Ông Tài, đứng nơi ngưỡng cửa quan sát cảnh mẹ con ôm nhau, cũng không giấu được sự xúc động. "Bố chưa từng nghĩ, cái xưởng may nhỏ bé này lại có thể chứng kiến nhiều khoảnh khắc ý nghĩa tới vậy trong đời," ông nói, giọng trầm ấm. "Từ ngày con còn bé tí chạy quanh đây nghịch vải vụn, tới hôm nay, con sắp trở thành cô dâu. Thời gian trôi nhanh thật."
"Con vẫn luôn là con gái bé bỏng của bố mà," Khánh Linh đáp, bước tới ôm lấy cả bố lẫn mẹ trong một cái ôm gia đình ấm áp, trọn vẹn, khép lại một buổi tối tràn ngập yêu thương trước ngày trọng đại đang tới gần.
Buổi tối hôm đó, khi mọi công việc chuẩn bị đã tạm ổn, Khánh Linh ngồi một mình trong phòng, mở lại cuốn sổ tay cũ đã đồng hành cùng cô suốt gần hai năm qua kể từ ngày trọng sinh. Cô lật lại từng trang, từ những dòng ghi chú đầu tiên đầy hoang mang, lo lắng, cho tới những dòng chữ cuối cùng tràn đầy hy vọng và hạnh phúc.
"Kiếp trước, mình chết vì tin nhầm người, vì không đủ tỉnh táo để nhận ra những dấu hiệu cảnh báo xung quanh," cô thì thầm, ngón tay lướt nhẹ trên những trang giấy đã hơi ố vàng theo thời gian. "Kiếp này, mình không chỉ sống sót, mà còn tìm thấy hạnh phúc thực sự, xây dựng được một cuộc sống ý nghĩa hơn bất kỳ điều gì mình từng dám mơ ước."
Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó vào một chiếc hộp gỗ nhỏ cùng với những kỷ vật quý giá khác — tấm ảnh gia đình, lá thư đầu tiên từ khách hàng, và bây giờ, sẽ sớm có thêm một bức ảnh cưới hạnh phúc để hoàn thiện bộ sưu tập những khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong cuộc đời cô.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ Lâm Quốc Bảo: "Anh đang ở nhà, chuẩn bị bài phát biểu cho lễ cưới. Anh hồi hộp hơn cả lúc cầu hôn nữa." Khánh Linh bật cười, gõ vội dòng phản hồi đầy trêu chọc: "Anh không cần chuẩn bị cầu kỳ đâu, chỉ cần nói thật lòng là đủ rồi." Anh nhắn lại ngay: "Nói thật lòng với em luôn là điều dễ nhất trên đời."
Cô mỉm cười, đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng đêm cuối thu dịu dàng chiếu sáng con phố nhỏ quen thuộc. Chỉ còn một tuần nữa thôi, cô sẽ chính thức bước sang một chương mới của cuộc đời — không phải với nỗi sợ hãi, hoài nghi như đêm mưa định mệnh của kiếp trước, mà với một trái tim tràn đầy niềm tin, hy vọng vào một tương lai hạnh phúc, vững bền mà cô đã tự tay xây dựng nên, từng bước một, kể từ ngày tỉnh dậy ở quá khứ với quyết tâm viết lại toàn bộ số phận của chính mình.