Chương 16
Chương 16 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Đêm show diễn ra mắt bộ sưu tập "Cội Nguồn" cuối cùng cũng tới, sân khấu được dựng lên tại một trung tâm sự kiện sang trọng bậc nhất thành phố, dù ngân sách bị cắt giảm nhưng nhờ sự khéo léo của cả đội, không gian vẫn toát lên vẻ đẹp tinh tế, ấm áp đúng tinh thần "cội nguồn" mà Khánh Linh mong muốn truyền tải.
Hậu trường náo nhiệt với tiếng người mẫu trao đổi, thợ trang điểm tất bật hoàn thiện những nét cuối cùng. Khánh Linh đứng giữa tất cả, tay cầm bộ đàm, chỉ đạo từng chi tiết nhỏ nhất, trái tim đập rộn ràng vừa vì hồi hộp, vừa vì tự hào trước thành quả của biết bao tháng ngày nỗ lực.
"Còn năm phút nữa là bắt đầu," trợ lý sân khấu thông báo qua bộ đàm.
Khánh Linh hít một hơi thật sâu, nhìn quanh hậu trường một lượt cuối cùng trước khi bước ra khu vực khán đài để theo dõi buổi trình diễn. Ánh đèn sân khấu bừng sáng, nhạc nền vang lên, từng người mẫu lần lượt sải bước trên sàn catwalk trong những thiết kế lấy cảm hứng từ vải thổ cẩm truyền thống, form dáng hiện đại thanh lịch mà cô đã dày công phác thảo suốt nhiều tháng qua.
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt sau mỗi bộ trang phục xuất hiện, đặc biệt là khi chiếc váy chủ đạo — thiết kế tâm đắc nhất của Khánh Linh — bước ra sàn diễn trong tràng pháo tay giòn giã và tiếng trầm trồ thán phục từ toàn bộ khán phòng.
Ngồi ở hàng ghế đầu, bà Kim Chi vỗ tay tán thưởng, gương mặt lộ rõ sự hài lòng trước thành công vang dội của bộ sưu tập. Bên cạnh bà, Khánh Linh nhận ra một gương mặt quen thuộc — Trịnh Ngọc Lan, trong bộ váy dạ hội sang trọng, đang ngồi trò chuyện thân mật với bà Kim Chi như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu.
Sau khi buổi trình diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay như sấm dậy, Khánh Linh bước ra sân khấu để cúi chào cùng toàn bộ đội ngũ thiết kế, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào. Đây là khoảnh khắc cô đã mơ ước suốt cả hai kiếp sống, và lần này, cô được tận hưởng nó mà không có bất kỳ vết nhơ nào của sự phản bội hay lừa dối đằng sau.
Trong buổi tiệc chiêu đãi sau show diễn, khi Khánh Linh đang trò chuyện với vài đối tác truyền thông, cô vô tình bắt gặp bà Kim Chi và Trịnh Ngọc Lan đứng tách biệt ở một góc phòng, trao đổi gì đó bằng vẻ mặt nghiêm túc, không còn nụ cười xã giao như lúc trước.
Cô khéo léo tìm cách tiến lại gần hơn dưới vỏ bọc đi lấy thêm đồ uống, đủ để nghe được vài câu trao đổi ngắn gọn.
"...ngay sau tuần sau, không thể trì hoãn thêm được nữa," giọng bà Kim Chi vang lên, nhỏ nhưng đủ rõ để Khánh Linh nghe thấy. "Cổ đông đang gây áp lực về báo cáo quý, tôi cần khoản này được giải ngân trước kỳ họp."
"Tôi hiểu," Trịnh Ngọc Lan đáp, giọng điềm tĩnh nhưng lạnh lùng. "Chỉ cần cô gái đó ký, mọi thứ sẽ hoàn tất trong vòng bốn mươi tám giờ."
Tim Khánh Linh đập thình thịch. "Cô gái đó" chắc chắn là Bảo Ngọc, và thời hạn "tuần sau" giờ đây đã trở thành một cái hẹn tử thần treo lơ lửng trên đầu tất cả bọn họ. Cô lặng lẽ rút lui trước khi bị phát hiện, tim vẫn còn đập dồn dập vì những gì vừa nghe được.
Ngay khi có cơ hội, cô kéo Lâm Quốc Bảo ra một góc vắng, kể lại toàn bộ những gì mình vừa nghe. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa," cô nói, giọng gấp gáp. "Họ định hoàn tất mọi thứ trong vòng một tuần tới."
Lâm Quốc Bảo cau mày, ánh mắt nghiêm trọng hẳn lên. "Vậy chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng. Tôi sẽ cố gắng lấy được bản sao kê giao dịch mới nhất từ hệ thống ngay ngày mai, xem có thêm manh mối gì về đường đi của số tiền hay không."
"Tôi sẽ báo cho Bảo Ngọc biết ngay tối nay," Khánh Linh nói, ánh mắt kiên định. "Cậu ấy cần được chuẩn bị tinh thần, và có lẽ, đã tới lúc chúng ta cần nhờ tới sự hỗ trợ của chú Kiên để chuẩn bị các bước pháp lý cần thiết, phòng khi mọi chuyện diễn biến nhanh hơn dự kiến."
"Tôi sẽ liên hệ với chú Kiên ngay sáng mai," Lâm Quốc Bảo nói thêm, giọng dứt khoát. "Chúng ta cần một bản kế hoạch hành động rõ ràng, từng bước một, để không bị động trước bất kỳ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra trong tuần tới."
Rời khỏi buổi tiệc chiêu đãi, dù thành công vang dội của show diễn vẫn còn đọng lại niềm vui trong lòng, Khánh Linh không thể không cảm nhận một sự căng thẳng mới đang bao trùm lấy mình. Ván cờ định mệnh giờ đây đã bước vào giai đoạn nước rút, và cô biết, những ngày tới sẽ quyết định toàn bộ kết cục của cuộc chiến thầm lặng mà cô đã theo đuổi suốt gần một năm kể từ ngày trọng sinh.
Trên đường về, cô nhắn tin ngay cho Bảo Ngọc: "Tối nay qua nhà tớ được không? Có chuyện gấp cần bàn." Chỉ vài phút sau, Bảo Ngọc phản hồi, giọng điệu qua tin nhắn đầy lo lắng: "Được, tớ tới ngay." Khánh Linh nhìn màn hình điện thoại, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài đầy những quyết định quan trọng còn đang chờ đợi phía trước.
Bảo Ngọc tới nhà Khánh Linh chưa đầy nửa giờ sau đó, gương mặt vẫn còn nguyên lớp trang điểm từ buổi tiệc nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự lo lắng. Hai người ngồi trong phòng khách nhỏ, cửa đóng kín để đảm bảo không ai nghe được cuộc trò chuyện.
"Chuyện gì gấp vậy?" Bảo Ngọc hỏi ngay khi vừa ngồi xuống.
"Tớ nghe được bà Kim Chi nói chuyện với Trịnh Ngọc Lan tại buổi tiệc," Khánh Linh đáp, kể lại chi tiết những gì mình nghe được. "Họ định hoàn tất mọi thứ trong vòng một tuần tới. Cậu cần chuẩn bị tinh thần, họ sẽ gây áp lực mạnh hơn để cậu ký giấy tờ trong những ngày sắp tới."
Gương mặt Bảo Ngọc tái đi, hai tay siết chặt vào nhau trong lòng. "Một tuần... tớ không biết mình có thể trì hoãn thêm được bao lâu nữa. Bà ấy đã gọi cho tớ hai lần trong tuần này rồi, giọng điệu ngày càng gay gắt."
"Cậu cứ giữ vững lập trường, viện lý do cần thêm thời gian tham vấn luật sư riêng trước khi ký bất kỳ văn bản quan trọng nào," Khánh Linh nói, giọng trấn an nhưng chắc chắn. "Đây là quyền hợp pháp của cậu, không ai có thể ép buộc cậu ký ngay lập tức nếu cậu kiên quyết."
"Nhưng nếu bà ấy nổi giận, đe dọa đuổi việc tớ thì sao?" Bảo Ngọc hỏi, giọng run run vì lo sợ.
"Nếu chuyện đó xảy ra, đó sẽ là bằng chứng rõ ràng cho thấy áp lực bất hợp pháp đang được sử dụng để ép buộc cậu," Khánh Linh đáp. "Tớ đã nhờ luật sư Kiên chuẩn bị sẵn các phương án hỗ trợ pháp lý cho cậu. Cậu sẽ không phải đơn độc đối mặt với chuyện này."
Bảo Ngọc im lặng một lúc, nước mắt lại chực trào nơi khóe mắt, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự biết ơn chứ không phải hoảng loạn. "Cảm ơn cậu, Linh. Tớ không biết mình đã làm gì để xứng đáng có được một người bạn như cậu sau tất cả những gì tớ đã làm."
"Cậu xứng đáng, vì cậu đã chọn dừng lại và làm điều đúng đắn khi vẫn còn kịp," Khánh Linh đáp, nắm chặt tay bạn. "Đó là điều quan trọng nhất."
Hai người tiếp tục bàn bạc thêm về những kịch bản có thể xảy ra trong tuần tới, cách Bảo Ngọc nên phản ứng nếu bị gây sức ép trực tiếp, và những đầu mối liên lạc khẩn cấp nếu tình huống trở nên nghiêm trọng. Khi Bảo Ngọc ra về, đêm đã khuya, nhưng ánh mắt cô đã vững vàng hơn hẳn so với lúc mới tới, như thể đã tìm lại được một phần sức mạnh mà cô tưởng như đã đánh mất từ lâu.
Đóng cửa sau lưng bạn, Khánh Linh tựa lưng vào cánh cửa, thở dài một hơi thật dài. Đêm nay đã là một đêm dài với biết bao cảm xúc lẫn lộn — niềm tự hào từ thành công của show diễn, nỗi lo âu trước thời hạn cận kề, và cả sự ấm áp khi chứng kiến tình bạn giữa cô và Bảo Ngọc dần được hàn gắn trở lại, vững chắc hơn bao giờ hết.
Cô bước vào bếp, rót cho mình một ly nước ấm, ngồi xuống bàn ăn nơi vẫn còn vương chút hơi ấm từ bữa tối gia đình sớm hơn buổi chiều. Nhìn quanh căn nhà nhỏ quen thuộc, cô chợt nhận ra, chính nhờ những nền tảng vững chắc mình đã âm thầm xây dựng suốt gần một năm qua — từ sức khỏe của mẹ, tình bạn với Bảo Ngọc, tới sự đồng hành của Lâm Quốc Bảo — mà cô mới có đủ can đảm và nguồn lực để đối mặt với thử thách lớn nhất đang chờ đợi phía trước.
Trước khi lên phòng ngủ, cô nhắn tin cho Lâm Quốc Bảo báo rằng Bảo Ngọc đã đồng ý hợp tác chặt chẽ hơn. Anh phản hồi ngay: "Tốt lắm. Ngủ ngon, ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm." Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng đủ khiến Khánh Linh mỉm cười nhẹ nhõm trước khi chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị tinh thần cho những ngày quyết định sắp tới. Ngoài kia, thành phố vẫn thức giấc với muôn vàn ánh đèn lấp lánh, chẳng ai hay biết, trong căn nhà nhỏ ấy, một ván cờ định mệnh đang bước những nước đi cuối cùng trước khi ngã ngũ, và người nắm giữ quân cờ quan trọng nhất, lần này, quyết không để mình rơi vào thế bị động thêm một lần nào nữa.