Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Show diễn ra mắt bộ sưu tập "Cội Nguồn" được ấn định vào cuối tháng, và cả phòng thiết kế bước vào giai đoạn nước rút với vô số công việc cần hoàn thiện — từ khâu may đo mẫu cuối cùng, chọn người mẫu trình diễn, tới việc sắp xếp sân khấu và ánh sáng cho đêm ra mắt. Giữa guồng quay bận rộn ấy, Khánh Linh vẫn không ngừng để mắt tới những dấu hiệu bất thường đang âm thầm diễn ra xung quanh mình.

Một buổi chiều, khi đang kiểm tra lại danh sách người mẫu, cô nhận được cuộc gọi khẩn từ Lâm Quốc Bảo, giọng anh gấp gáp khác thường. "Cô có thể ra ngoài nói chuyện được không? Tôi vừa phát hiện điều quan trọng."

Hai người gặp nhau tại cầu thang thoát hiểm, nơi Lâm Quốc Bảo đưa cho cô xem một bản sao hợp đồng anh vừa chụp lại được từ hệ thống lưu trữ nội bộ, tận dụng quyền truy cập tài chính của mình để rà soát sâu hơn vào các thư mục ít được chú ý.

"Đây là bản dự thảo hợp đồng góp vốn giữa tập đoàn Bảo Tín và quỹ Ngọc Lan Capital," anh nói, chỉ vào những điều khoản được đánh dấu. "Theo hợp đồng này, tập đoàn sẽ chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần của nhánh kinh doanh phụ kiện — chính là mảng mà Bảo Ngọc đang phụ trách — sang cho quỹ đầu tư này, đổi lại một khoản 'hỗ trợ tài chính' được chuyển thẳng vào một tài khoản cá nhân đứng tên bà Kim Chi, không phải tài khoản của tập đoàn."

Khánh Linh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Đây chính xác là mô hình biển thủ mà kiếp trước cô đã phát hiện quá muộn — chuyển tài sản công ty ra ngoài dưới danh nghĩa hợp tác đầu tư, nhưng thực chất là rút ruột tài sản gia tộc vào túi riêng, và khi bị phát hiện, toàn bộ trách nhiệm ký duyệt sẽ được đổ lên đầu người quản lý trực tiếp mảng kinh doanh liên quan — ở kiếp trước là cô, và lần này, rất có thể sẽ là Bảo Ngọc.

"Ngày ký dự kiến là bao giờ?" cô hỏi, giọng run nhẹ vì phẫn nộ.

"Còn để trống, có vẻ như họ đang chờ thời điểm thích hợp," Lâm Quốc Bảo đáp. "Nhưng với việc hợp đồng đã ở giai đoạn dự thảo chi tiết thế này, tôi nghĩ họ sẽ sớm hành động, có thể ngay sau khi show diễn ra mắt bộ sưu tập kết thúc, khi mọi sự chú ý đã lắng xuống."

Khánh Linh siết chặt bản sao hợp đồng trong tay, tâm trí quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ. Nếu đúng như dự đoán, bà Kim Chi đang lợi dụng chính thành công của dự án mà cô dày công xây dựng để làm bàn đạp cho âm mưu biển thủ, và Bảo Ngọc — dù vô tình hay cố ý — đang bị đẩy vào vị trí vật tế thần hoàn hảo.

"Chúng ta cần sao lưu bản hợp đồng này thật kỹ, ở nhiều nơi khác nhau," cô nói, giọng quyết đoán. "Và tôi nghĩ, đã tới lúc tôi cần nói chuyện thẳng thắn với chú Kiên, nhờ chú ấy tư vấn về mặt pháp lý xem chúng ta nên làm gì tiếp theo với bằng chứng này."

"Cô định báo cảnh sát ngay bây giờ sao?" Lâm Quốc Bảo hỏi, có chút lo lắng.

"Chưa," Khánh Linh lắc đầu. "Nếu hành động vội vàng khi chưa có đủ bằng chứng về việc hợp đồng đã chính thức được ký kết và tiền đã thực sự được chuyển đi, họ hoàn toàn có thể chối bỏ, hủy bỏ dự thảo này và dựng lên một kịch bản khác tinh vi hơn. Chúng ta cần chờ tới đúng thời điểm, khi có đủ bằng chứng không thể chối cãi, mới có thể hành động dứt điểm."

Trước khi rời công ty, Khánh Linh ghé qua khu vực làm việc của Bảo Ngọc để bàn giao thêm vài chi tiết về mảng phụ kiện cho show diễn sắp tới. Cô nhận thấy bạn mình có vẻ khác lạ — đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, tay run nhẹ khi cầm bút ký vào bảng phê duyệt mẫu.

"Cậu ổn không? Trông cậu mệt mỏi quá," Khánh Linh hỏi, giọng lo lắng thật sự.

"Tớ ổn, chỉ là áp lực chuẩn bị show diễn thôi," Bảo Ngọc đáp, cố nở một nụ cười gượng gạo. "Còn mấy tuần nữa mà công việc vẫn ngổn ngang quá."

"Nếu có gì khó khăn, cậu cứ nói với tớ," Khánh Linh nói, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào bạn. "Tớ luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ cậu bất cứ lúc nào, dù là chuyện công việc hay chuyện cá nhân."

Bảo Ngọc khựng lại một chút, ánh mắt thoáng qua sự dao động rõ rệt, như thể đang cân nhắc có nên nói ra điều gì đó đang đè nặng trong lòng hay không. Nhưng rồi cô lại lắc đầu, gạt đi. "Cảm ơn cậu, nhưng thật sự không có gì đâu. Tớ chỉ cần nghỉ ngơi thêm một chút thôi."

Khánh Linh không ép buộc, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, khoảng cách để chạm tới sự thật đang ẩn giấu sau ánh mắt dao động ấy có lẽ không còn xa nữa. Cô chỉ hy vọng, khi thời điểm ấy tới, mọi chuyện vẫn còn kịp để cứu vãn.

Tối hôm đó, Khánh Linh tới gặp luật sư Lê Trung Kiên, trình bày toàn bộ những gì mình biết, dù vẫn phải khéo léo che giấu nguồn gốc một số thông tin nhạy cảm để không làm lộ vai trò của Lâm Quốc Bảo trong việc thu thập bằng chứng nội bộ.

Ông Kiên lắng nghe chăm chú, gương mặt ngày càng nghiêm trọng. "Nếu những gì cháu nói là đúng, đây là một vụ việc rất nghiêm trọng, có thể cấu thành tội biển thủ tài sản và lạm dụng tín nhiệm ở quy mô lớn," ông nói, giọng trầm ngâm. "Nhưng cháu nói đúng, chúng ta cần bằng chứng xác thực, đầy đủ về mặt pháp lý — không chỉ là bản dự thảo, mà là hợp đồng đã ký kết chính thức, cùng với dòng tiền thực tế đã được chuyển đi. Chỉ khi đó, cơ quan chức năng mới có đủ căn cứ để vào cuộc điều tra."

"Cháu hiểu ạ," Khánh Linh đáp, gật đầu. "Cháu sẽ tiếp tục theo dõi sát sao, khi nào có đủ bằng chứng, cháu sẽ nhờ chú hỗ trợ trình báo chính thức."

"Cháu cẩn thận," ông Kiên dặn dò, ánh mắt đầy lo lắng cho con gái người bạn cũ. "Nếu đối phương thực sự có quyền lực và tài chính lớn như vậy, họ sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ bản thân khi cảm thấy bị đe dọa. Cháu phải luôn đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu."

"Cháu sẽ cẩn trọng, chú yên tâm," Khánh Linh đáp, gật đầu. "Cháu cũng đã chuẩn bị sẵn một vài phương án dự phòng, không để bản thân rơi vào thế bị động nếu chẳng may kế hoạch bị lộ trước thời hạn."

Rời văn phòng luật sư, Khánh Linh cảm nhận một áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng đồng thời cũng có một sự quyết tâm mới mẻ đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô gái ngây thơ, hoang mang không biết phải làm gì khi đối mặt với âm mưu như ở kiếp trước — lần này, cô có kế hoạch, có đồng minh, và quan trọng nhất, có đủ thời gian để chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi giông bão thực sự ập tới.

Trên đường về nhà, cô ghé ngang xưởng may của bố, đứng lặng nhìn ông đang cặm cụi bên chiếc máy khâu quen thuộc dưới ánh đèn vàng ấm áp. Hình ảnh bình dị ấy, giữa tất cả những toan tính, âm mưu đầy rẫy nơi thương trường, như một lời nhắc nhở về những giá trị thực sự đáng để cô bảo vệ, chiến đấu tới cùng.

"Con về rồi à?" ông Tài ngẩng lên, nụ cười hiền hậu quen thuộc nở trên môi. "Trông con có vẻ mệt mỏi, công việc dạo này căng thẳng lắm sao?"

"Cũng hơi vất vả bố ạ, nhưng con ổn," Khánh Linh đáp, ngồi xuống bên cạnh, tựa đầu vào vai bố như thuở còn bé. "Con chỉ cần về đây, nhìn bố làm việc là thấy lòng nhẹ nhõm hẳn."

Ông Tài xoa đầu con gái, không hỏi thêm gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc, để lại một khoảng không gian yên bình cho con gái nghỉ ngơi sau một ngày dài đầy sóng gió. Khánh Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi vải mới quen thuộc, tự nhủ, dù ngày mai có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, chỉ cần còn giữ được những khoảnh khắc bình yên như thế này, cô vẫn còn đủ sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Bà Hạnh từ trong nhà bước ra, mang theo một đĩa trái cây vừa gọt, ngồi xuống bên cạnh hai bố con. "Hai bố con nói chuyện gì mà im lặng vậy?" bà hỏi, cười hiền.

"Không có gì đâu mẹ, con chỉ đang tận hưởng chút bình yên hiếm hoi thôi," Khánh Linh đáp, mỉm cười đón lấy miếng dưa hấu mẹ đưa. Nhìn cả gia đình quây quần trong không gian nhỏ bé nhưng ấm áp này, cô thầm nhủ, đây chính là lý do để cô kiên trì trên hành trình đầy chông gai phía trước — không phải vì thù hận hay tham vọng, mà vì muốn bảo vệ trọn vẹn những điều giản dị, quý giá nhất mà mình đang có được lần thứ hai trong đời.

Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô mở cuốn sổ tay, ghi lại vắn tắt những diễn biến trong ngày: "Hợp đồng dự thảo với Ngọc Lan Capital — hai mươi phần trăm cổ phần mảng phụ kiện, tiền chuyển vào tài khoản cá nhân bà Kim Chi. Bảo Ngọc có dấu hiệu dao động, chưa hoàn toàn buông xuôi. Chú Kiên đã nắm được tình hình, sẵn sàng hỗ trợ khi có đủ bằng chứng chính thức. Cần kiên nhẫn chờ đúng thời điểm, không được nóng vội dù chỉ một bước."

Đã sao chép liên kết chương