Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Ba tháng trôi qua kể từ ngày Khánh Linh trọng sinh, bộ sưu tập mùa xuân mang tên "Cội Nguồn" — cái tên cô đặt cho dòng thiết kế lấy cảm hứng từ vải thổ cẩm truyền thống kết hợp form dáng hiện đại — đã hoàn thành gần hết các mẫu thử, chuẩn bị bước vào giai đoạn chụp lookbook và tổ chức show diễn ra mắt. Đây là một cột mốc quan trọng, đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của cô tại tập đoàn Bảo Tín.

Buổi chiều, trong lúc kiểm tra lại toàn bộ các mẫu thiết kế chuẩn bị cho buổi chụp ảnh, Khánh Linh phát hiện một chi tiết nhỏ nhưng khiến cô chú ý — bản phác thảo gốc của chiếc váy chủ đạo, thiết kế cô tâm đắc nhất trong toàn bộ bộ sưu tập, không còn nằm đúng vị trí trong tủ hồ sơ cá nhân như cô vẫn cất giữ.

"Có ai đụng vào tủ hồ sơ của tôi không?" cô hỏi, cố giữ giọng bình thản khi quay sang các thành viên trong đội đang làm việc gần đó.

"Tớ không đụng vào đâu," Bảo Ngọc đáp, ngẩng lên từ bàn làm việc, ánh mắt có chút bối rối. "Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì, chắc tớ để nhầm chỗ thôi," Khánh Linh đáp, cười xòa để không gây chú ý quá mức, nhưng trong lòng cô đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Cô nhớ rất rõ, bản phác thảo ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tủ hồ sơ sáng nay, và cô chưa từng di chuyển nó đi đâu cả.

Sau giờ làm, cô âm thầm rà soát lại toàn bộ hệ thống lưu trữ, kiểm tra camera an ninh của tầng làm việc thông qua mối quan hệ với bộ phận bảo vệ mà cô đã cố tình xây dựng thân thiết trong suốt vài tháng qua — một nước cờ phòng ngừa khác mà cô đã âm thầm chuẩn bị mà không ai để ý.

Đoạn băng ghi lại cảnh vào giờ nghỉ trưa, khi phòng thiết kế gần như vắng người, có một bóng dáng quen thuộc lặng lẽ mở tủ hồ sơ của Khánh Linh, chụp lại vài trang tài liệu bằng điện thoại trước khi đặt lại đúng vị trí ban đầu. Hình ảnh khá mờ vì góc quay xa, nhưng dáng người, kiểu tóc, và bộ trang phục quen thuộc khiến tim Khánh Linh thắt lại.

"Bảo Ngọc..." cô thì thầm, ngón tay run nhẹ trên màn hình điện thoại đang phát lại đoạn video.

Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, dù biết rõ đây là điều gần như tất yếu sẽ xảy ra theo đúng những gì cô nhớ từ kiếp trước, tận mắt chứng kiến bằng chứng cụ thể vẫn khiến Khánh Linh không khỏi đau lòng. Cô ngồi lặng người một lúc lâu trong văn phòng bảo vệ, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào.

"Có lẽ," cô tự nhủ, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, "cậu ấy chỉ đang bị ai đó lợi dụng, thao túng, giống như những gì mình đã đoán từ đầu. Mình không thể vội vàng kết luận, cần phải tìm hiểu rõ động cơ thực sự đằng sau hành động này."

Tối hôm đó, thay vì đối chất trực tiếp như bản năng thôi thúc, Khánh Linh quyết định quan sát thêm, âm thầm ghi chép lại mọi diễn biến bất thường, đồng thời tăng cường thêm các biện pháp bảo vệ cho những bản phác thảo quan trọng nhất — chuyển hoàn toàn sang lưu trữ dưới dạng bản viết tay trong cuốn sổ cá nhân mang theo người, chỉ để lại những phiên bản đã hoàn thiện, không còn giá trị bí mật trong tủ hồ sơ công ty.

Cô cũng quyết định, đã tới lúc cần một cuộc trò chuyện thẳng thắn nhưng khéo léo với Bảo Ngọc — không phải để buộc tội, mà để thăm dò, để hiểu rõ hơn những áp lực, những cám dỗ nào đang khiến bạn mình dần bước chệch khỏi con đường ngay thẳng.

Sáng hôm sau, Khánh Linh tìm gặp Lâm Quốc Bảo trong giờ nghỉ giải lao, kể lại toàn bộ những gì mình phát hiện được qua đoạn camera an ninh, dù vẫn giữ kín danh tính người trong đoạn băng để tránh gây định kiến vội vàng. Anh lắng nghe chăm chú, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ.

"Cô có định báo cáo chuyện này lên cấp trên không?" anh hỏi, giọng thận trọng.

"Chưa," Khánh Linh đáp, lắc đầu. "Tôi muốn tìm hiểu rõ động cơ trước khi hành động. Nếu vội vàng, có thể sẽ đẩy người đó vào thế cùng đường, khiến mọi chuyện trở nên khó kiểm soát hơn."

"Cô nghĩ có ai đó đang gây áp lực, hoặc dụ dỗ người này làm vậy?" anh hỏi tiếp, nhạy bén nhận ra tầng ý nghĩa sâu xa hơn trong lời nói của cô.

"Tôi nghĩ vậy," Khánh Linh đáp, ánh mắt xa xăm. "Và tôi nghi ngờ, đây chỉ là bước khởi đầu cho một kế hoạch lớn hơn nhiều, có thể liên quan tới cả những giao dịch tài chính bất thường mà anh từng phát hiện trước đây."

Lâm Quốc Bảo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên. "Vậy tôi sẽ âm thầm rà soát kỹ hơn mọi giao dịch liên quan tới dự án trong thời gian tới, đặc biệt chú ý tới bất kỳ khoản chi nào có dấu hiệu bất thường xoay quanh khâu thiết kế và bản quyền. Nếu có ai đó đang cố gắng dựng lên một kịch bản nào đó, chúng ta cần nắm được toàn bộ bức tranh trước khi họ kịp hoàn thiện nó."

"Cảm ơn anh," Khánh Linh nói, thật lòng biết ơn trước sự thấu hiểu và hỗ trợ không điều kiện của anh. "Có anh đồng hành, tôi cảm thấy vững tâm hơn nhiều trong hành trình này."

"Chúng ta đang cùng chung một chiến tuyến mà," anh đáp, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định hiện lên trên gương mặt vốn điềm tĩnh. "Cô đã cho tôi cơ hội làm lại, tôi sẽ không để cô phải đơn độc đối mặt với bất kỳ điều gì."

Cuối tuần đó, Khánh Linh chủ động mời Bảo Ngọc tới nhà mình chơi, một không gian riêng tư, thân mật hơn hẳn môi trường công sở đầy áp lực. Hai người ngồi trong phòng khách nhỏ, nhâm nhi tách trà nóng do chính tay Khánh Linh pha.

"Dạo này cậu có vẻ căng thẳng," Khánh Linh mở lời, giọng nhẹ nhàng, không mang chút dò xét nào lộ liễu. "Có chuyện gì cậu muốn chia sẻ không?"

Bảo Ngọc hơi khựng lại, ánh mắt thoáng qua một chút bối rối trước khi lấy lại vẻ bình thường. "Không có gì đâu, chỉ là áp lực công việc thôi. Cậu biết đấy, đứng cạnh một người tài năng như cậu, đôi khi tớ cảm thấy áp lực phải chứng minh bản thân nhiều hơn."

"Cậu không cần phải chứng minh gì với tớ cả," Khánh Linh đáp, nắm nhẹ tay bạn, ánh mắt chân thành. "Tớ luôn coi cậu là một người bạn, một đồng nghiệp tài năng theo cách riêng của cậu, không cần phải so sánh với bất kỳ ai."

"Cậu nói vậy thôi, nhưng cậu có biết cảm giác đứng cạnh một người luôn được chú ý, luôn được khen ngợi là như thế nào không?" Bảo Ngọc bất chợt buột miệng, giọng có chút gay gắt hiếm thấy trước khi kịp nhận ra và vội vàng hạ giọng. "Xin lỗi, tớ không có ý gì đâu, chỉ là dạo này tớ hơi mệt mỏi thôi."

Khánh Linh im lặng một lúc, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết những tầng cảm xúc phức tạp ẩn sau vẻ ngoài vui vẻ thường ngày của bạn mình. "Tớ hiểu cảm giác đó không hề dễ chịu," cô nói, giọng dịu dàng, "nhưng tớ mong cậu tin rằng, giá trị của cậu không nằm ở việc phải hơn ai, mà ở chính những gì cậu tạo ra bằng chính khả năng của mình."

Ánh mắt Bảo Ngọc thoáng ươn ướt, có lẽ vì xúc động, có lẽ vì một sự dằn vặt nào đó đang âm thầm giằng xé trong lòng cô mà Khánh Linh chưa thể chạm tới tận cùng. "Cảm ơn cậu," Bảo Ngọc nói, giọng hơi nghẹn, "tớ... tớ chỉ mong mình luôn xứng đáng với tình bạn này."

Khánh Linh mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn sự cảnh giác cần thiết. "Chỉ cần cậu luôn thành thật với tớ, dù có chuyện gì xảy ra, tình bạn của chúng ta sẽ luôn bền vững."

Câu nói ấy, vừa là một lời trấn an chân thành, vừa là một lời nhắc nhở kín đáo mà Khánh Linh cố tình gửi gắm, hy vọng có thể chạm tới lương tri của bạn mình trước khi mọi chuyện đi quá xa, không thể cứu vãn. Đêm đó, sau khi Bảo Ngọc ra về, Khánh Linh ngồi một mình bên bàn học, mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng đầy suy tư: "Bảo Ngọc đã bắt đầu hành động, nhưng dường như vẫn còn giằng xé, chưa hoàn toàn buông xuôi theo con đường sai trái. Đây có thể là cơ hội cuối cùng để kéo cậu ấy trở lại trước khi quá muộn. Giai đoạn tới sẽ còn nhiều thử thách hơn nữa — mình cần chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp xảy ra."

Cô gấp cuốn sổ lại, nhìn ra khung cửa sổ nơi màn đêm tĩnh lặng bao trùm con phố nhỏ. Ba tháng kể từ ngày trọng sinh đã trôi qua với biết bao thay đổi — mẹ cô đã an toàn, Lâm Quốc Bảo đã trở thành một đồng minh vững chắc, nền tảng tài chính độc lập đã được thiết lập. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy ở quá khứ, cô cảm nhận rõ ràng rằng những con sóng ngầm mà cô từng nghĩ có thể né tránh hoàn toàn, kỳ thực vẫn đang âm thầm cuộn trào, chỉ chờ đúng thời điểm để bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Cô đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí đêm mát lành. "Dù sóng gió có ập tới, mình cũng đã không còn là cô gái ngây thơ, đơn độc của kiếp trước nữa," cô thì thầm, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời thành phố lấp lánh ánh đèn xa xa. Lần này, cô có mẹ khỏe mạnh ở bên, có bố luôn tin tưởng ủng hộ, có Thu Hà sẵn sàng sát cánh, và có Lâm Quốc Bảo — một đồng minh đáng tin cậy đang dần trở thành chỗ dựa vững chắc hơn cả những gì cô từng dám mong đợi.

Đã sao chép liên kết chương