Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Bảy giờ sáng, Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ gần công ty, chọn một góc khuất để tránh tai mắt đồng nghiệp. Cô kể lại toàn bộ những gì mình nghe được từ cuộc điện thoại bí ẩn của Bảo Ngọc, cùng tin nhắn cảnh báo ẩn danh nhận được chiều hôm trước.

"Có vẻ như, có nhiều bên đang cùng lúc để mắt tới những gì đang xảy ra trong nội bộ tập đoàn," Lâm Quốc Bảo nhận định, tay khuấy nhẹ ly cà phê đang bốc khói. "Người gửi tin nhắn ẩn danh có thể là một nhân viên cũ bất mãn, hoặc thậm chí là một đối thủ cạnh tranh muốn gây rối nội bộ Bảo Tín. Nhưng cũng không loại trừ khả năng đó là người thật sự có thiện chí, chỉ là chưa đủ can đảm để lộ diện."

"Tôi cũng nghĩ vậy," Khánh Linh đáp, nhấp một ngụm cà phê để trấn tĩnh. "Tôi đã nhờ Thu Hà, bạn thân làm biên tập tạp chí thời trang, tìm hiểu thêm về Trịnh Ngọc Lan. Có lẽ tối nay tôi sẽ có thêm thông tin."

Đúng như dự đoán, tối hôm đó Thu Hà gọi điện, giọng đầy phấn khích xen lẫn lo lắng. "Linh, tớ tìm ra vài thứ thú vị lắm. Trịnh Ngọc Lan không chỉ đơn thuần là một nhà đầu tư độc lập đâu — tớ lục lại hồ sơ đăng ký doanh nghiệp cũ, phát hiện bà ta từng là cổ đông sáng lập của một công ty bất động sản đã giải thể cách đây bốn năm, và một trong những cổ đông khác của công ty đó..."

"Là ai?" Khánh Linh hỏi, giọng căng thẳng.

"Là em gái của bà Kim Chi," Thu Hà đáp, giọng hạ thấp như thể sợ ai đó nghe lén dù đang nói chuyện qua điện thoại. "Nói cách khác, Trịnh Ngọc Lan và gia đình bà Kim Chi có mối quan hệ làm ăn từ rất lâu, chỉ là được che giấu khá kỹ qua nhiều lớp công ty trung gian."

Tim Khánh Linh thắt lại. Đây chính là mảnh ghép quan trọng cô cần — bằng chứng cho thấy mối liên hệ trực tiếp giữa bà Kim Chi và Trịnh Ngọc Lan, hai nhân vật tưởng chừng không liên quan nhưng thực chất lại là một phần trong cùng một mạng lưới. "Cảm ơn cậu rất nhiều, Thu Hà. Thông tin này quan trọng hơn cậu tưởng đấy."

"Cậu đang dính vào chuyện gì vậy, Linh?" Thu Hà hỏi, giọng lo lắng thật sự. "Nghe có vẻ nghiêm trọng lắm. Cậu có cần tớ giúp thêm gì không? Nếu cần, tớ có thể nhờ một anh bạn làm bên báo điều tra hỗ trợ thêm, anh ấy có nhiều mối quan hệ trong giới tài chính lắm."

"Chưa cần đâu, nhưng nếu có gì, tớ sẽ gọi cậu ngay," Khánh Linh đáp, cố trấn an bạn dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo âu. "Cậu cứ giữ kín thông tin này giúp tớ, đừng chia sẻ với ai khác, kể cả đồng nghiệp ở tòa soạn. Càng ít người biết, mình càng an toàn."

"Được rồi, tớ hiểu," Thu Hà đáp, giọng nghiêm túc hẳn lên. "Nhưng cậu hứa với tớ, có chuyện gì bất trắc phải báo ngay, đừng một mình gánh vác hết mọi thứ như cậu vẫn hay làm nhé."

"Tớ hiểu, cậu cứ yên tâm," Thu Hà đáp.

Sau cuộc gọi, Khánh Linh ngồi lặng một mình trong phòng, ghép nối lại toàn bộ những mảnh thông tin đã thu thập được suốt mấy tháng qua: mối quan hệ ngầm giữa bà Kim Chi và Trịnh Ngọc Lan, khoản chi "tư vấn pháp lý" mờ ám trị giá hai tỷ đồng, cuộc điện thoại bí ẩn của Bảo Ngọc, và tin nhắn cảnh báo ẩn danh. Mọi thứ dường như đang hướng tới một kết luận đáng lo ngại — bà Kim Chi đang chuẩn bị dựng lên một kịch bản tài chính phức tạp, có thể liên quan tới việc chuyển tài sản ra khỏi tập đoàn dưới vỏ bọc hợp pháp, và rất có khả năng, giống như kiếp trước, cần một người để gánh chịu trách nhiệm khi mọi chuyện bị phanh phui.

Cô mở cuốn sổ tay, phác thảo một sơ đồ đơn giản thể hiện mối liên hệ giữa các nhân vật: bà Kim Chi — Trịnh Ngọc Lan — công ty Thịnh Phát — khoản chi hai tỷ đồng, và một dấu chấm hỏi lớn nơi vị trí của Bảo Ngọc, biểu thị vai trò chưa rõ ràng của cô trong toàn bộ bức tranh này.

"Mình cần tìm hiểu chính xác vai trò của Bảo Ngọc trong kế hoạch này," cô thì thầm, ngón tay gõ nhẹ lên trang giấy. "Liệu cậu ấy có đang bị ép buộc, hay đã chủ động tham gia vì những lời hứa hẹn về vị trí, quyền lợi nào đó?"

Sáng hôm sau, cơ hội để tìm hiểu thêm bất ngờ xuất hiện. Trong giờ giải lao, Khánh Linh tình cờ thấy trên bàn làm việc của Bảo Ngọc một tấm danh thiếp sang trọng, in tên "Trịnh Ngọc Lan — Chủ tịch Quỹ đầu tư Ngọc Lan Capital", để hớ hênh dưới một chồng tài liệu như thể chủ nhân vừa vội vàng cất giấu nhưng chưa kịp hoàn toàn.

Khánh Linh giả vờ tình cờ đi ngang, liếc nhanh tấm danh thiếp trước khi Bảo Ngọc quay lại bàn làm việc. "Cậu có khách à?" cô hỏi, giọng tự nhiên nhất có thể.

Bảo Ngọc giật mình, vội vàng đẩy chồng tài liệu che lấp tấm danh thiếp. "À không, chỉ là... một người quen giới thiệu cơ hội đầu tư thôi, không có gì quan trọng đâu."

"Vậy à," Khánh Linh đáp, không truy vấn thêm, chỉ mỉm cười rồi quay lại bàn làm việc của mình. Nhưng trong lòng, mọi nghi ngờ giờ đây đã gần như được xác nhận — Bảo Ngọc đang có liên hệ trực tiếp với Trịnh Ngọc Lan, người phụ nữ đứng sau công ty vỏ bọc nhận khoản tiền khổng lồ từ tập đoàn.

Buổi chiều, khi tình cờ đi ngang qua bàn làm việc của Đăng Khoa để giao nộp báo cáo tiến độ dự án, Khánh Linh thoáng thấy anh đang trò chuyện điện thoại với vẻ mặt căng thẳng bất thường, giọng nói nhỏ nhưng đủ để cô nghe được vài từ rời rạc trước khi anh nhận ra sự có mặt của cô và vội vàng kết thúc cuộc gọi.

"...không thể để lộ ra ngoài được, mẹ đã dặn rồi..."

Đăng Khoa cúp máy, gương mặt thoáng chút bối rối khi thấy Khánh Linh đứng đó. "Cô cần gì vậy?" anh hỏi, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Tôi mang báo cáo tiến độ dự án tới cho anh," cô đáp, đặt tập tài liệu lên bàn, ánh mắt quan sát kín đáo biểu cảm của anh. "Anh có vẻ căng thẳng, có chuyện gì không ổn sao?"

"Không, chỉ là chuyện gia đình thôi," Đăng Khoa đáp, nhanh chóng gạt đi câu hỏi. "Cảm ơn cô vì báo cáo, tôi sẽ xem qua sớm."

Rời khỏi bàn làm việc của anh, Khánh Linh cảm nhận rõ một sự căng thẳng đang bao trùm khắp tập đoàn, dù bề ngoài mọi thứ vẫn diễn ra êm đẹp. Cô hiểu, mình đang đứng giữa một cơn bão đang âm thầm tích tụ, và chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi nó chính thức bùng phát.

Tối hôm đó, cô hẹn gặp Lâm Quốc Bảo tại quán cà phê quen thuộc để cập nhật toàn bộ diễn biến mới trong ngày. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú lại vài điểm quan trọng vào cuốn sổ tay công việc của riêng mình.

"Tấm danh thiếp của Trịnh Ngọc Lan trên bàn Bảo Ngọc, cuộc điện thoại của Đăng Khoa với câu 'không thể để lộ ra ngoài' — mọi thứ đang chỉ về cùng một hướng," anh nhận định, giọng trầm ngâm. "Có vẻ như bà Kim Chi đang chuẩn bị một kế hoạch lớn, và cả Đăng Khoa lẫn Bảo Ngọc đều đã ít nhiều biết tới sự tồn tại của nó, dù có thể không ai trong hai người nắm rõ toàn bộ bức tranh."

"Tôi lo nhất là Bảo Ngọc," Khánh Linh thừa nhận, ánh mắt trầm tư. "Nếu cậu ấy chỉ đang bị lợi dụng vì thiếu tự tin, vì khao khát được công nhận, thì vẫn còn cơ hội để kéo cậu ấy ra khỏi vũng lầy này. Nhưng nếu cậu ấy đã chủ động thỏa hiệp vì những lợi ích cụ thể, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều."

"Cô định làm gì tiếp theo?" Lâm Quốc Bảo hỏi, ánh mắt kiên định nhìn cô.

"Tôi nghĩ, mình cần thêm bằng chứng cụ thể trước khi có bất kỳ hành động nào," Khánh Linh đáp, giọng chắc chắn. "Đối chất quá sớm chỉ khiến đối phương cảnh giác, tiêu hủy bằng chứng, hoặc đẩy nhanh tiến độ kế hoạch của họ. Chúng ta cần kiên nhẫn, thu thập đầy đủ, rồi mới ra tay dứt điểm."

"Tôi đồng ý," anh gật đầu. "Tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát các giao dịch tài chính, còn cô nên giữ mối quan hệ bình thường với Bảo Ngọc và Đăng Khoa, tránh gây nghi ngờ không cần thiết."

Hai người tiếp tục bàn bạc thêm về kế hoạch trong những tuần tới, cách phân chia công việc điều tra sao cho không ai trong công ty có thể nhận ra sự phối hợp ngầm giữa họ. Khi chia tay ra về, Lâm Quốc Bảo nhìn Khánh Linh với ánh mắt nghiêm túc. "Dù chuyện gì xảy ra, cô không đơn độc trong việc này đâu," anh nói, giọng chắc nịch đầy trấn an.

"Cảm ơn anh," Khánh Linh đáp, khẽ mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp quen thuộc lan tỏa trong lòng mỗi khi ở cạnh anh — một cảm giác an toàn mà cô chưa từng có được trọn vẹn như vậy trong suốt cả kiếp trước lẫn những tháng ngày đầu của kiếp này.

Trên đường về, cô nhìn ra ngoài cửa kính taxi, lòng vừa nặng trĩu vì những âm mưu đang dần lộ diện, vừa cảm thấy một sự vững tâm lạ thường. Lần này, cô không còn phải một mình đối mặt với tất cả — có Lâm Quốc Bảo kề vai sát cánh, có Thu Hà âm thầm hỗ trợ, có bố mẹ luôn là điểm tựa vững chắc phía sau. Dù cơn bão phía trước có lớn tới đâu, cô tin, mình đã chuẩn bị đủ hành trang để không còn phải gục ngã như kiếp trước nữa.

Đã sao chép liên kết chương