Chương 17
Chương 17 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Ba ngày sau show diễn, đúng như dự đoán, bà Kim Chi triệu tập Bảo Ngọc lên phòng làm việc riêng ngay từ sáng sớm. Khánh Linh đứng ngoài hành lang tầng hai mươi hai, giả vờ chờ thang máy để có thể theo dõi tình hình, lòng thấp thỏm lo âu.
Hai mươi phút sau, Bảo Ngọc bước ra, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Cô đi thẳng tới chỗ Khánh Linh đang đứng, giọng run rẩy. "Bà ấy giận dữ lắm. Bà ấy nói nếu tớ không ký trong hai ngày tới, bà ấy sẽ coi như tớ không đủ năng lực đảm nhận vị trí mới, và có thể sẽ xem xét lại toàn bộ vị trí hiện tại của tớ ở công ty."
"Cậu có nói gì không?" Khánh Linh hỏi, kéo bạn vào một góc khuất.
"Tớ nói tớ cần thêm thời gian tham vấn luật sư riêng, như cậu dặn," Bảo Ngọc đáp, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. "Bà ấy không hài lòng, nhưng cũng không thể ép tớ ký ngay lập tức trước mặt nhiều người khác trong phòng làm việc."
"Cậu làm rất tốt," Khánh Linh nói, nắm chặt tay bạn. "Đây chính là bằng chứng cho thấy áp lực không chính đáng đang được sử dụng để ép buộc cậu. Tớ sẽ báo ngay cho chú Kiên."
Buổi trưa, Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo gặp luật sư Kiên tại văn phòng của ông để cập nhật toàn bộ tình hình mới nhất. Ông Kiên lắng nghe, ghi chép cẩn thận từng chi tiết trước khi lên tiếng.
"Với những gì các cháu vừa kể, đặc biệt là lời đe dọa trực tiếp về việc xem xét lại vị trí công việc nếu không ký trong thời hạn cụ thể, đây đã là bằng chứng khá rõ ràng về hành vi ép buộc," ông nói, giọng nghiêm túc. "Nhưng chú vẫn khuyên, chúng ta cần ít nhất một bằng chứng nữa về dòng tiền thực tế, hoặc văn bản chính thức thể hiện rõ nội dung giao dịch, để đảm bảo khi trình báo, cơ quan chức năng có đủ căn cứ vào cuộc ngay lập tức, tránh trường hợp họ có thời gian tiêu hủy chứng cứ."
"Cháu sẽ cố gắng lấy thêm bằng chứng trong vài ngày tới," Lâm Quốc Bảo nói, ánh mắt quyết tâm. "Tôi đã có quyền truy cập vào một phần hệ thống tài chính, chỉ cần tìm đúng thời điểm thích hợp."
"Cẩn thận," ông Kiên dặn dò. "Nếu bị phát hiện đang truy cập trái phép vào những khu vực nhạy cảm, cậu có thể sẽ gặp rắc rối pháp lý, thậm chí bị buộc tội ngược lại. Hãy đảm bảo mọi hành động đều nằm trong phạm vi quyền hạn công việc của cậu."
"Cháu hiểu, cháu sẽ chỉ truy cập vào những dữ liệu thuộc thẩm quyền quản lý tài chính của mình," Lâm Quốc Bảo đáp, gật đầu nghiêm túc. "Cháu sẽ không làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn cho phép."
Chiều hôm đó, khi Khánh Linh đang làm việc trong phòng thiết kế, Đăng Khoa bất ngờ xuất hiện, gương mặt anh mang một vẻ nghiêm trọng khác hẳn mọi khi.
"Cô có thời gian nói chuyện không?" anh hỏi, giọng có phần căng thẳng.
Hai người ra khu vực ban công nhỏ ở cuối hành lang, nơi ít người qua lại. "Có chuyện gì vậy anh?" Khánh Linh hỏi, cố giữ vẻ bình thản.
"Tôi biết cô và Bảo Ngọc đang có điều gì đó giấu tôi," Đăng Khoa nói thẳng, ánh mắt anh vừa nghi ngờ vừa có chút tổn thương. "Mẹ tôi dạo này rất căng thẳng, thường xuyên gọi Bảo Ngọc lên phòng riêng, còn cô thì có vẻ đang điều tra điều gì đó. Cô có thể nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?"
Khánh Linh im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng. Cô hiểu, đây là một thời điểm nhạy cảm — nếu tiết lộ quá nhiều, có thể đẩy Đăng Khoa vào thế khó xử giữa mẹ và những gì đúng đắn, nhưng nếu giấu diếm hoàn toàn, cô có thể đánh mất một đồng minh tiềm năng quan trọng, người có thể tiếp cận trực tiếp bà Kim Chi.
"Anh Khoa," cô nói, chọn từ ngữ cẩn thận, "tôi không thể nói hết mọi chuyện ngay bây giờ, nhưng tôi mong anh tin tôi khi tôi nói, có những điều đang diễn ra trong công ty mà tôi tin rằng, nếu anh biết rõ, anh sẽ không đồng tình. Tôi không có ý định làm hại bất kỳ ai, tôi chỉ muốn bảo vệ những gì đúng đắn."
Đăng Khoa nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh đầy phức tạp — bối rối, tổn thương, nhưng cũng có một tia gì đó như đang dần hiểu ra. "Có liên quan tới mẹ tôi phải không?" anh hỏi, giọng trầm xuống.
Khánh Linh không trả lời trực tiếp, chỉ im lặng, nhưng sự im lặng ấy đã là một câu trả lời đủ rõ ràng. Đăng Khoa thở dài, tựa người vào lan can ban công, ánh mắt nhìn xa xăm ra thành phố phía dưới.
"Tôi biết mẹ tôi không phải lúc nào cũng minh bạch trong công việc kinh doanh," anh nói, giọng chua chát. "Nhưng tôi chưa bao giờ dám đối diện với sự thật đó một cách rõ ràng. Có lẽ, tôi đã quá nhu nhược, quá sợ hãi khi phải đứng lên chống lại chính mẹ mình."
"Không ai trách anh vì điều đó," Khánh Linh nói, giọng dịu lại. "Nhưng nếu tới một ngày anh phải lựa chọn giữa sự thật và sự im lặng, tôi hy vọng anh sẽ chọn đứng về phía đúng đắn."
Đăng Khoa gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ rời đi với dáng vẻ trầm tư hơn hẳn thường ngày. Nhìn theo bóng lưng anh, Khánh Linh cảm thấy một sự phức tạp khó gọi tên trong lòng — cô không hận anh, cũng không hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng cô hiểu, có lẽ, ngay cả trong ván cờ đầy toan tính này, vẫn còn những con người đang giằng xé giữa lương tri và trách nhiệm gia đình, giống như chính Bảo Ngọc đã từng.
Tối muộn hôm đó, khi Khánh Linh đang chuẩn bị đi ngủ, cô nhận được cuộc gọi khẩn từ Lâm Quốc Bảo, giọng anh đầy phấn khích xen lẫn lo lắng. "Cô ra ngoài nói chuyện được không? Tôi vừa tìm thấy thứ quan trọng."
Hai người gặp nhau tại quán cà phê hai mươi bốn giờ gần nhà Khánh Linh, nơi vắng khách vào giờ khuya. Lâm Quốc Bảo đặt laptop lên bàn, mở ra một bảng sao kê giao dịch ngân hàng.
"Tôi tìm thấy một khoản chuyển tiền thử nghiệm trị giá năm trăm triệu đồng, được thực hiện chiều nay, từ tài khoản dự phòng của tập đoàn sang tài khoản của công ty Thịnh Phát," anh nói, chỉ vào dòng giao dịch được đánh dấu đỏ. "Đây có vẻ như một giao dịch thử nghiệm nhỏ trước khi họ tiến hành khoản chuyển lớn chính thức, để đảm bảo mọi kênh chuyển tiền đều thông suốt, không gặp trục trặc kỹ thuật."
Khánh Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập nhanh hơn. "Vậy có nghĩa là, họ đang chuẩn bị cho bước cuối cùng rồi. Đây chính là bằng chứng về dòng tiền thực tế mà chú Kiên cần."
"Đúng vậy," Lâm Quốc Bảo gật đầu, "nhưng đây mới chỉ là giao dịch thử nghiệm, số tiền còn nhỏ so với hai tỷ đồng được ghi trong hợp đồng dự thảo. Nếu chúng ta hành động ngay bây giờ, có thể sẽ đủ để ngăn chặn giao dịch lớn hơn trước khi nó xảy ra."
"Nhưng nếu hành động quá sớm, khi khoản tiền chưa đủ lớn để cấu thành tội biển thủ nghiêm trọng, họ có thể sẽ chỉ bị xử phạt hành chính nhẹ, rồi tìm cách khác để tiếp tục âm mưu sau này," Khánh Linh nói, giọng trầm tư, cân nhắc kỹ lưỡng giữa hành động ngay lập tức và chờ đợi thêm.
"Cô nghĩ chúng ta nên làm gì?" Lâm Quốc Bảo hỏi, ánh mắt tin tưởng đặt trọn vào quyết định của cô.
"Tôi nghĩ, chúng ta cần chờ thêm một chút nữa, tới khi giao dịch chính thức được thực hiện, nhưng đồng thời chuẩn bị sẵn sàng mọi phương án để có thể can thiệp ngay lập tức khi thời điểm chín muồi," Khánh Linh đáp, giọng quả quyết. "Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để hành động dứt điểm, không thể để lỡ vì hành động quá vội vàng hay quá chậm trễ."
Lâm Quốc Bảo gật đầu đồng ý, sao lưu lại toàn bộ dữ liệu vào một ổ cứng riêng trước khi đóng laptop lại. "Tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái trong những ngày tới. Cô cứ yên tâm, tôi sẽ báo ngay cho cô bất kỳ diễn biến mới nào."
Chia tay Lâm Quốc Bảo trước cửa quán cà phê, Khánh Linh bước đi trong màn đêm tĩnh lặng, lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô biết, những ngày sắp tới sẽ là khoảng thời gian quyết định, và cô cần phải giữ vững tinh thần, tỉnh táo hơn bao giờ hết để không bỏ lỡ thời điểm quan trọng nhất trong toàn bộ hành trình viết lại số phận của mình.
Về tới nhà, cô nhẹ nhàng mở cửa để không đánh thức bố mẹ đang say giấc, rón rén bước lên phòng. Trước khi lên giường, cô mở cuốn sổ tay, ghi lại những dòng cuối cùng trong ngày: "Giao dịch thử nghiệm năm trăm triệu đã được thực hiện — bằng chứng về dòng tiền thực tế đầu tiên. Đăng Khoa đã bắt đầu nghi ngờ mẹ mình, có thể trở thành một biến số quan trọng trong những ngày tới. Mọi quân cờ đang dần vào đúng vị trí — chỉ còn chờ thời điểm thích hợp nhất để ra tay."
Gấp sổ lại, cô nằm xuống giường nhưng giấc ngủ vẫn chưa chịu đến ngay, tâm trí còn mải miết quay cuồng với những tính toán, những kịch bản có thể xảy ra trong tuần tới. Chỉ khi ánh trăng khuya dịu dàng len qua khe rèm cửa, tâm trí cô mới dần lắng lại, chìm vào một giấc ngủ chập chờn nhưng đủ để lấy lại sức lực cho một ngày mới đầy thử thách đang chờ đợi phía trước.