Chương 9
Chương 9 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Buổi sáng đầu tuần, phòng thiết kế nhộn nhịp hẳn lên khi những mẫu vải đầu tiên cho bộ sưu tập mùa xuân được chuyển tới từ xưởng sản xuất. Khánh Linh cùng cả đội háo hức mở từng cuộn vải, kiểm tra chất lượng, độ rủ, màu sắc so với bản phác thảo gốc. Đây là một trong những khoảnh khắc cô yêu thích nhất trong công việc — nhìn những ý tưởng trên giấy dần trở thành hiện thực.
"Chất vải này đẹp quá," Bảo Ngọc reo lên, tay vuốt nhẹ tấm lụa tơ tằm nhuộm màu hoàng hôn cam tím. "Đúng như những gì tớ hình dung khi phối màu."
"Cậu có mắt thẩm mỹ tốt thật đấy," Khánh Linh khen, mỉm cười nhìn bạn đang say sưa với công việc.
Giữa lúc cả đội đang bận rộn, trợ lý riêng của bà Kim Chi bất ngờ xuất hiện tại cửa phòng thiết kế, tay cầm một tập hồ sơ. "Cô Khánh Linh, bà chủ tịch mời cô lên phòng làm việc riêng, có chuyện cần trao đổi gấp."
Khánh Linh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn theo trợ lý lên tầng hai mươi hai. Bước vào phòng làm việc riêng của bà Kim Chi, cô nhận thấy không khí có phần khác lạ so với những lần gặp trước — bà Kim Chi ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô, không còn vẻ hòa nhã xã giao thường thấy.
"Cô ngồi đi," bà nói, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự dò xét. "Tôi nghe nói, cô đã yêu cầu bổ sung điều khoản lưu trữ bản phác thảo riêng ngoài hệ thống công ty. Tôi tò mò, điều gì khiến cô cẩn trọng như vậy ngay từ khi mới bắt đầu?"
Khánh Linh giữ vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng đã lường trước phần nào câu hỏi này sẽ xuất hiện. "Cháu chỉ muốn đảm bảo tính minh bạch và an toàn cho công sức sáng tạo của mình, thưa cô. Ngành thời trang vốn tiềm ẩn nhiều rủi ro về tranh chấp bản quyền, cháu nghĩ, phòng ngừa từ sớm là điều nên làm."
"Một câu trả lời rất chuẩn mực," bà Kim Chi nói, khóe môi hơi nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn không hề ấm áp hơn. "Nhưng tôi cũng muốn nhắc cô, ở tập đoàn Bảo Tín, chúng tôi luôn coi trọng sự tin tưởng và gắn kết giữa các thành viên. Sự cẩn trọng thái quá đôi khi lại vô tình tạo ra khoảng cách không cần thiết."
"Cháu hiểu ý cô," Khánh Linh đáp, không chút nao núng. "Nhưng cháu tin, sự minh bạch rõ ràng ngay từ đầu mới chính là nền tảng vững chắc nhất cho lòng tin lâu dài, thưa cô."
Bà Kim Chi im lặng một lúc, ánh mắt đánh giá cô gái trẻ trước mặt với một sự dè chừng mới mẻ. Rõ ràng, cô không giống với hình dung ban đầu của bà về một nhà thiết kế trẻ tuổi, tài năng nhưng dễ bị chi phối bởi tình cảm và sự ngưỡng mộ dành cho gia tộc quyền thế. "Được rồi, tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn về cô thôi," bà nói, chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng hơn. "Dù sao, cô cũng là người tôi đặt nhiều kỳ vọng cho dự án lần này."
Rời khỏi phòng làm việc của bà Kim Chi, Khánh Linh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô hiểu, cuộc trò chuyện vừa rồi không đơn thuần chỉ là một câu hỏi tò mò — bà Kim Chi đã bắt đầu để ý, dè chừng cô sớm hơn nhiều so với kiếp trước, khi mà phải tới tận năm thứ tư, khi Khánh Linh và Đăng Khoa chính thức đính hôn, bà mới bắt đầu thể hiện rõ sự cảnh giác và ác cảm.
"Có lẽ," cô thầm nghĩ khi bước vào thang máy, "chính vì mình quá cẩn trọng, quá khác biệt so với hình ảnh một cô gái ngây thơ dễ bị thao túng, mà bà ta đã sớm nhận ra có điều gì đó không ổn. Mình cần phải cẩn thận hơn nữa trong cách thể hiện, không thể để lộ quá nhiều toan tính ra bên ngoài."
Trở lại phòng thiết kế, Khánh Linh kể lại vắn tắt cuộc gặp với Lâm Quốc Bảo trong giờ nghỉ trưa, không đi sâu vào chi tiết nhưng đủ để anh hiểu tình hình. "Bà chủ tịch có vẻ đang để ý tới tôi nhiều hơn bình thường," cô nói, giọng trầm tư.
"Cô cần cẩn trọng hơn trong thời gian tới," Lâm Quốc Bảo nhận xét, ánh mắt nghiêm túc. "Nếu bà ấy đã bắt đầu chú ý, có thể mọi động thái của cô sẽ bị theo dõi sát sao hơn. Tôi sẽ để ý kỹ hơn tới các giao dịch tài chính liên quan tới dự án, đề phòng trường hợp có ai đó cố tình gài bẫy để hạ uy tín cô."
"Cảm ơn anh," Khánh Linh đáp, thật lòng cảm kích trước sự hỗ trợ không ngần ngại của anh. "Tôi nghĩ, từ giờ chúng ta cần phối hợp chặt chẽ hơn nữa, không chỉ vì dự án, mà còn để bảo vệ lẫn nhau trước những rủi ro tiềm ẩn."
"Đồng ý," anh đáp, gật đầu dứt khoát. "Tôi sẽ lập một bản sao lưu riêng cho mọi số liệu quan trọng, cập nhật cho cô hằng tuần thay vì chỉ báo cáo theo quy trình chính thức của công ty. Như vậy, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng luôn có dữ liệu đối chiếu độc lập, không phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống nội bộ."
Khánh Linh gật đầu tán thành, thầm cảm thấy may mắn vì đã có một đồng minh cẩn trọng, đáng tin cậy như vậy ngay từ những bước đi đầu tiên trên chặng đường đầy chông gai phía trước.
Buổi chiều, khi đang tập trung hoàn thiện bản vẽ kỹ thuật cho một mẫu áo dài cách tân, Khánh Linh nhận được tin nhắn từ Thu Hà, hẹn gặp cuối tuần để cà phê như đã hứa. Cô mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm khi nghĩ tới việc sẽ có một khoảng thời gian thư giãn, trò chuyện cùng người bạn đáng tin cậy nhất của mình, tạm gác lại những toan tính, đề phòng luôn thường trực trong tâm trí suốt những ngày qua.
Cuối tuần, Khánh Linh gặp Thu Hà tại một quán cà phê yên tĩnh gần tòa soạn tạp chí nơi bạn cô làm việc. Không khí ấm cúng, mùi cà phê rang xay thơm lừng giúp cô tạm quên đi những căng thẳng dồn nén suốt tuần qua.
"Trông cậu có vẻ mệt mỏi hơn mọi khi đấy," Thu Hà nhận xét, đẩy ly cà phê sữa đá về phía bạn. "Dự án ở công ty áp lực lắm à?"
"Cũng có chút," Khánh Linh đáp, khuấy nhẹ ly cà phê, "nhưng tớ ổn. À, cậu làm bên tạp chí thời trang, chắc biết nhiều về giới đầu tư trong ngành này nhỉ? Cậu có nghe nói tới một quỹ đầu tư tên Trịnh Ngọc Lan không?"
Thu Hà nhíu mày suy nghĩ một lúc. "Cái tên này nghe quen quen. À, tớ nhớ rồi, quỹ đó nổi lên khá nhanh trong hai năm gần đây, chuyên rót vốn vào các thương hiệu thời trang, mỹ phẩm đang lên. Nhưng tớ cũng nghe vài đồng nghiệp bên mảng kinh tế nói, cách hoạt động của quỹ này khá mập mờ, nhiều giao dịch không rõ nguồn gốc vốn, từng bị nghi vấn nhưng chưa có kết luận chính thức. Sao tự nhiên cậu hỏi vậy?"
"Tớ chỉ tình cờ nghe tên trong một buổi tiệc công ty, thấy tò mò thôi," Khánh Linh đáp, cố giữ giọng tự nhiên. "Cảm ơn cậu, thông tin này hữu ích lắm."
"Cậu cẩn thận nhé," Thu Hà nói, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. "Giới đầu tư kiểu đó, nếu dính líu vào công ty cậu thì không phải chuyện đùa đâu. Có gì bất thường, nhớ báo tớ, tớ có vài mối quan hệ bên mảng điều tra kinh tế, có thể hỏi thăm giúp cậu."
"Tớ sẽ nhớ," Khánh Linh đáp, nắm nhẹ tay bạn, lòng ấm áp trước sự quan tâm chân thành ấy. Hai người tiếp tục trò chuyện về những chuyện đời thường khác, tạm gác lại những lo toan công việc, tận hưởng khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi giữa guồng quay bận rộn của cuộc sống.
Tối muộn, trước khi đi ngủ, cô mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ghi chú quan trọng: "Bà Kim Chi đã bắt đầu dè chừng sớm hơn kiếp trước rất nhiều. Cần điều chỉnh chiến lược — giảm bớt sự lộ liễu trong các động thái phòng ngừa, tăng cường thu thập bằng chứng một cách kín đáo, âm thầm hơn. Không thể để bà ta cảnh giác quá sớm trước khi mình có đủ bằng chứng để hành động."
Gấp sổ lại, Khánh Linh nằm xuống giường, ánh mắt nhìn lên trần nhà trong bóng tối, lòng vừa lo lắng trước sự thay đổi bất ngờ trong thái độ của bà Kim Chi, vừa cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ đang trỗi dậy. Ván cờ định mệnh đang dần bước vào giai đoạn phức tạp hơn, và cô biết, mình cần phải thận trọng, khôn khéo hơn nữa để không đánh mất lợi thế mà mình đã dày công xây dựng trong suốt những tháng ngày qua.
Cô với tay tắt đèn bàn, ánh trăng mờ nhạt len qua khe rèm cửa sổ chiếu xuống trang sổ tay còn để mở. Trong bóng tối yên tĩnh, cô tự nhủ, dù ván cờ có phức tạp tới đâu, chỉ cần giữ vững từng nước đi đã tính toán kỹ lưỡng, cô hoàn toàn có thể xoay chuyển tình thế trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra mình đang bị theo dõi ngược lại.
Giấc ngủ đêm đó tới muộn hơn thường lệ, nhưng khi cuối cùng cũng chìm vào giấc mơ, Khánh Linh không còn thấy lại hình ảnh chiếc xe lao xuống mặt nước đen thẫm như những đêm đầu tiên sau khi trọng sinh nữa. Thay vào đó, cô mơ thấy một xưởng may nhỏ mang tên riêng của mình, nơi những tấm vải thổ cẩm được dệt nên từ chính đôi tay khéo léo mà cô đã thừa hưởng từ bố — một giấc mơ bình dị nhưng ấm áp, như một lời hứa hẹn cho tương lai mà cô đang từng ngày nỗ lực xây dựng.