Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Buổi làm việc chính thức giữa Bảo Ngọc và đoàn thanh tra diễn ra vào sáng thứ Sáu, tại một phòng họp riêng được sắp xếp kín đáo để tránh gây xôn xao trong nội bộ công ty. Khánh Linh không được phép có mặt trực tiếp trong buổi làm việc, nhưng cô ngồi chờ đợi ngoài hành lang cùng luật sư Kiên, lòng nặng trĩu lo âu xen lẫn hy vọng.

Ba giờ đồng hồ trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ. Cuối cùng, cánh cửa phòng họp mở ra, Bảo Ngọc bước ra với gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm của một người vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén suốt nhiều tháng qua.

"Tớ đã khai báo toàn bộ sự thật," cô nói với Khánh Linh, giọng vẫn còn run nhưng đầy quyết tâm. "Tớ đã nộp toàn bộ tin nhắn, email, và cả bản ghi âm một cuộc trò chuyện với bà Kim Chi mà tớ đã bí mật lưu lại từ tuần trước, phòng trường hợp cần thiết."

Khánh Linh ôm chầm lấy bạn, không giấu được sự xúc động. "Cậu đã làm được rồi. Cảm ơn cậu vì tất cả những gì cậu đã hy sinh."

Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức lan truyền nhanh chóng trong nội bộ tập đoàn — bà Kim Chi bị triệu tập khẩn cấp lên làm việc với đoàn thanh tra, không khí toàn công ty trở nên căng thẳng tột độ. Một số nhân viên cấp cao bắt đầu tỏ ra lo lắng cho tương lai công việc của mình, trong khi những người khác thì thầm bàn tán về khả năng tập đoàn sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn.

Tối muộn, khi Khánh Linh đang trên đường về nhà, cô nhận được cuộc gọi từ luật sư Kiên, giọng ông vừa nghiêm trọng vừa có chút phấn khích. "Cháu Linh, chú vừa nhận được thông tin không chính thức — bà Kim Chi đã cố gắng chuyển một khoản tiền lớn ra nước ngoài ngay trong chiều nay, ngay sau khi biết tin về lời khai của Bảo Ngọc. Cơ quan chức năng đã kịp thời phong tỏa giao dịch này."

Tim Khánh Linh đập nhanh hơn. "Vậy có nghĩa là..."

"Có nghĩa là, hành động này đã tự nó trở thành bằng chứng không thể chối cãi về ý đồ tẩu tán tài sản bất hợp pháp," ông Kiên nói, giọng đầy tự tin. "Với tất cả những bằng chứng đã có — hợp đồng dự thảo, giao dịch thử nghiệm, lời khai của Bảo Ngọc, lời khai tiềm năng từ Đăng Khoa, và giờ là hành vi tẩu tán tài sản này — chú tin, vụ việc sẽ sớm có kết luận chính thức trong vài ngày tới."

Cúp máy, Khánh Linh cảm thấy một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt dâng trào — nhẹ nhõm, hy vọng, nhưng cũng không kém phần lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cô biết, một người như bà Kim Chi, khi bị dồn vào đường cùng, có thể sẽ có những phản ứng khó lường.

Đúng như linh cảm của cô, chưa đầy một giờ sau, Khánh Linh nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng nói vang lên đầu dây bên kia khiến cô lạnh sống lưng — chính là giọng bà Kim Chi, nhưng lần này không còn chút uy quyền, lạnh lùng nào nữa, mà đầy sự tuyệt vọng, gần như điên loạn.

"Cô đã hài lòng chưa? Cô đã phá hủy tất cả những gì tôi xây dựng suốt hai mươi năm qua rồi đấy," bà nói, giọng run rẩy vì phẫn nộ lẫn hoảng loạn. "Cô nghĩ, cô sẽ có được một kết cục tốt đẹp sau tất cả những gì cô đã làm sao?"

"Cháu không cố ý phá hủy bất cứ điều gì cô đã xây dựng," Khánh Linh đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay cô đang run nhẹ. "Cháu chỉ đang cố gắng ngăn chặn những sai lầm mà cô đang mắc phải, trước khi nó gây ra những hậu quả không thể cứu vãn cho quá nhiều người vô tội khác."

"Sai lầm?" Bà Kim Chi cười khan, một tiếng cười đầy cay đắng. "Cô còn quá trẻ để hiểu, trong thế giới này, đôi khi người ta phải làm những điều không hoàn hảo để bảo vệ những gì mình yêu quý nhất."

"Cháu hiểu, có lẽ cô đã làm tất cả những điều này vì muốn bảo vệ Đăng Khoa, bảo vệ tập đoàn mà cô đã dày công gây dựng," Khánh Linh nói, giọng dịu lại một chút, không muốn khơi thêm sự thù hận không cần thiết. "Nhưng con đường cô chọn đã đi ngược lại chính những giá trị mà cô đáng lẽ nên bảo vệ."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở nặng nề của bà Kim Chi vang lên qua điện thoại. Cuối cùng, bà nói, giọng đã dịu đi phần nào, mang một nỗi mệt mỏi sâu sắc. "Có lẽ, cô nói đúng. Tôi đã đi quá xa, và giờ không còn đường lui nữa."

Cuộc gọi kết thúc đột ngột sau đó, khiến Khánh Linh đứng lặng người trong giây lát, cảm nhận một sự phức tạp khó gọi tên trong lòng — không phải niềm vui chiến thắng, mà là một nỗi buồn sâu lắng trước sự sụp đổ của một con người từng nắm giữ quyền lực và tham vọng lớn lao, nhưng đã đánh mất chính mình trên con đường theo đuổi những điều sai trái.

Cô gọi ngay cho Lâm Quốc Bảo, kể lại toàn bộ cuộc gọi vừa rồi, giọng cô vẫn còn chút run rẩy. Anh lắng nghe im lặng, rồi lên tiếng, giọng đầy lo lắng. "Cô có ổn không? Bà ấy có nói gì mang tính đe dọa trực tiếp không?"

"Không hẳn," Khánh Linh đáp, cố trấn tĩnh lại. "Bà ấy chỉ... nghe như một người đã kiệt sức, không còn sức để chiến đấu nữa. Tôi không ngờ, mình lại cảm thấy một chút thương xót cho bà ấy, dù biết rõ những gì bà ấy đã làm."

"Điều đó cho thấy cô vẫn giữ được sự nhân hậu của mình, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất," Lâm Quốc Bảo nói, giọng dịu dàng. "Đó là điều đáng trân trọng, không phải điểm yếu."

Cùng lúc đó, điện thoại Khánh Linh báo tin nhắn mới từ Đăng Khoa: "Mẹ tôi vừa gọi cho tôi, giọng bà ấy... tôi chưa từng nghe mẹ mình nói chuyện với vẻ tuyệt vọng như vậy bao giờ. Tôi sẽ tới gặp bà ấy ngay bây giờ." Khánh Linh đọc dòng tin nhắn, lòng trĩu nặng vì lo lắng cho tâm trạng của Đăng Khoa trong thời khắc khó khăn này.

"Anh ổn chứ?" cô nhắn lại, không giấu được sự quan tâm chân thành dù mọi chuyện đã đi tới nước này.

"Tôi không biết nữa," Đăng Khoa phản hồi sau vài phút. "Nhưng tôi biết, tôi đã chọn đúng khi quyết định nói ra sự thật. Chỉ là... nhìn mẹ mình sụp đổ như vậy, dù bà ấy sai, vẫn đau lòng không thể diễn tả được."

"Tôi hiểu cảm giác đó," Khánh Linh nhắn lại, nghĩ tới chính những giằng xé phức tạp mà cô cũng đang trải qua. "Nhưng anh đã làm điều đúng đắn. Đôi khi, yêu thương một người không có nghĩa là phải im lặng trước những sai lầm của họ."

Không có phản hồi thêm từ Đăng Khoa sau đó, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, báo hiệu một đêm dài đầy giông bão cảm xúc đang chờ đợi anh phía trước.

Sáng hôm sau, tin tức chính thức được công bố nội bộ — bà Kim Chi tự nguyện tạm dừng mọi hoạt động điều hành, ủy quyền tạm thời cho một phó chủ tịch khác trong khi chờ đợi kết luận điều tra chính thức từ cơ quan chức năng. Thông báo được soạn thảo cẩn thận, giữ được thể diện tối thiểu, nhưng ai cũng hiểu, đây thực chất là một bước lùi bắt buộc trước áp lực pháp lý không thể chối cãi.

Khánh Linh đọc thông báo trên bảng tin nội bộ công ty, lòng dấy lên một cảm giác lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và trống rỗng. Đây là điều cô đã mong đợi suốt gần một năm qua, kể từ ngày trọng sinh, nhưng khi khoảnh khắc ấy thực sự tới, cô không cảm thấy niềm vui chiến thắng trọn vẹn như tưởng tượng, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng phức tạp, xen lẫn nhiều suy tư về cái giá của cả một hành trình dài đầy chông gai.

Bảo Ngọc tìm tới bàn làm việc của cô ngay sau đó, ánh mắt cô vẫn còn chút hoang mang nhưng đã vững vàng hơn nhiều so với những ngày đầu. "Mọi chuyện sắp kết thúc rồi phải không?" cô hỏi, giọng nửa hy vọng nửa lo lắng.

"Tớ nghĩ vậy," Khánh Linh đáp, nắm chặt tay bạn. "Nhưng có lẽ, đây chỉ là kết thúc của một chương, còn rất nhiều điều cần phải xây dựng lại sau cơn bão này."

"Tớ cũng nghĩ vậy," Bảo Ngọc gật đầu, ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ văn phòng, nơi thành phố vẫn tấp nập nhịp sống thường ngày như chưa hề có bất kỳ biến cố nào vừa xảy ra. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã cùng nhau vượt qua được phần khó khăn nhất. Tớ tin, những gì phía trước, dù có ra sao, cũng sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì chúng ta vừa trải qua."

Trưa hôm đó, cả đội thiết kế tụ họp ăn cơm cùng nhau, không khí đã bớt căng thẳng hơn hẳn so với những ngày trước, dù vẫn còn phảng phất chút dư âm lo lắng về tương lai của tập đoàn. Lâm Quốc Bảo ngồi cạnh Khánh Linh, thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt quan tâm, như đang âm thầm theo dõi từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô để chắc chắn cô vẫn ổn sau tất cả những biến động dồn dập vừa qua.

"Cô cần nghỉ ngơi một chút," anh nói khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy. "Cô đã căng thẳng suốt nhiều tuần liền rồi."

"Tôi sẽ cố gắng," Khánh Linh đáp, mỉm cười nhẹ nhõm, cảm nhận rõ sự quan tâm ấm áp từ anh len lỏi vào lòng, xoa dịu phần nào những mệt mỏi đã tích tụ suốt cả một hành trình dài đầy sóng gió.

Đã sao chép liên kết chương