Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Sáng hôm sau, không khí tại tập đoàn Bảo Tín căng thẳng khác thường. Khánh Linh vừa bước vào sảnh đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những tiếng thì thầm bàn tán rời rạc từ các nhân viên khác. Có vẻ như, tin tức về đoàn thanh tra sắp tới làm việc đã bắt đầu lan truyền trong nội bộ công ty.

Tại bàn làm việc, cô nhận được cuộc gọi từ luật sư Kiên ngay khi vừa ngồi xuống. "Cơ quan thanh tra đã chính thức tiếp nhận đơn tố cáo và ra quyết định tạm thời phong tỏa giao dịch chuyển tiền giữa Bảo Tín và Ngọc Lan Capital, chờ kết quả điều tra," ông thông báo, giọng đầy phấn khích. "Đây là một chiến thắng bước đầu quan trọng, cháu à."

"Cảm ơn chú rất nhiều," Khánh Linh đáp, cảm thấy một gánh nặng lớn vơi bớt trong lòng. "Vậy bước tiếp theo sẽ là gì ạ?"

"Đoàn thanh tra sẽ tới làm việc trực tiếp tại công ty trong vài ngày tới để thu thập chứng cứ, phỏng vấn các bên liên quan," ông Kiên giải thích. "Cháu và Bảo Ngọc cần chuẩn bị tinh thần để hợp tác đầy đủ, trung thực với đoàn thanh tra. Chú sẽ đồng hành cùng hai cháu trong suốt quá trình này với tư cách luật sư đại diện."

Cúp máy, Khánh Linh thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng hiểu rõ, đây chỉ mới là bước khởi đầu của một quá trình dài và phức tạp còn ở phía trước. Cô lập tức nhắn tin báo tin vui cho Lâm Quốc Bảo và Bảo Ngọc, cả hai đều phản hồi với sự nhẹ nhõm không kém.

Buổi trưa, khi Khánh Linh đang dùng bữa cùng Bảo Ngọc tại căng-tin công ty, bà Kim Chi bất ngờ xuất hiện, đi thẳng tới bàn của họ, gương mặt bà tái nhợt, không còn vẻ uy quyền lạnh lùng như mọi khi mà thay vào đó là một sự hoảng loạn được kìm nén kỹ càng.

"Cô Linh, tôi cần nói chuyện với cô," bà nói, giọng thấp nhưng đầy căng thẳng.

Khánh Linh đứng dậy, theo bà ra một góc vắng người của căng-tin. "Cô muốn nói gì ạ?"

"Đoàn thanh tra vừa gọi điện thông báo cho tôi," bà Kim Chi nói, giọng bà lần đầu tiên kể từ khi Khánh Linh quen biết bà mang một sắc thái yếu đuối, gần như cầu khẩn. "Cô Linh, tôi biết cô là người có lòng nhân hậu. Nếu cô rút lại đơn tố cáo ngay bây giờ, tôi hứa sẽ đền bù xứng đáng cho cô, cả về vị trí lẫn tài chính. Chúng ta có thể giải quyết chuyện này một cách êm đẹp, không cần phải để mọi thứ đi xa tới mức này."

Khánh Linh nhìn thẳng vào bà, cảm nhận rõ sự thay đổi đột ngột trong thái độ của người phụ nữ quyền lực này — từ uy hiếp chuyển sang cầu xin chỉ trong một đêm. "Cháu xin lỗi, thưa cô," cô đáp, giọng kiên định nhưng không hề gay gắt. "Đây không còn là quyết định của riêng cháu nữa. Đơn tố cáo đã chính thức được cơ quan chức năng tiếp nhận, và cháu tin, đây là con đường đúng đắn duy nhất để mọi chuyện được giải quyết công bằng, minh bạch cho tất cả mọi người, bao gồm cả cô."

"Cô nghĩ, tôi sẽ dễ dàng chấp nhận thất bại như vậy sao?" Giọng bà Kim Chi đột ngột đổi giọng, sự yếu đuối vừa rồi biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh quen thuộc. "Cô nên nhớ, tôi vẫn còn rất nhiều cách để khiến mọi chuyện trở nên khó khăn hơn cho cô, nếu cô tiếp tục cứng đầu."

"Cháu hiểu điều đó," Khánh Linh đáp, không hề nao núng trước lời đe dọa lần thứ hai. "Nhưng cháu cũng tin, sự thật cuối cùng sẽ luôn chiến thắng, dù con đường tới đó có gian nan tới đâu."

Bà Kim Chi trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, rồi quay lưng rời đi trong sự tức giận không giấu diếm, dáng đi vội vã khác hẳn phong thái điềm tĩnh, uy nghi thường thấy. Khánh Linh đứng lặng nhìn theo, hiểu rằng, cuộc chiến thực sự giờ đây mới chỉ bắt đầu, và những ngày tới sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa đang chờ đợi phía trước.

Trở lại bàn ăn, Bảo Ngọc nhìn cô với ánh mắt lo lắng. "Bà ấy nói gì với cậu vậy?"

"Bà ấy cố gắng thương lượng, rồi chuyển sang đe dọa khi tớ từ chối," Khánh Linh đáp, ngồi xuống, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng vẫn còn dư âm căng thẳng. "Nhưng tớ nghĩ, phản ứng hoảng loạn của bà ấy chính là dấu hiệu cho thấy, chúng ta đang đi đúng hướng."

Chiều hôm đó, khi tin tức về việc đoàn thanh tra sắp vào cuộc chính thức được xác nhận trong nội bộ công ty, không khí tại tập đoàn Bảo Tín trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Một số nhân viên xì xào bàn tán, một số khác tỏ ra lo lắng cho tương lai của công ty, trong khi Đăng Khoa hoàn toàn vắng mặt suốt cả ngày, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nào từ anh.

Tối muộn, khi Khánh Linh đang chuẩn bị đi ngủ, cô nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ một số điện thoại lạ, nội dung khiến cô lạnh sống lưng: "Cẩn thận cho gia đình cô, cô Linh. Không phải mọi cuộc chiến đều đáng để đánh đổi tất cả." Cô nhìn dòng tin nhắn, tim đập dồn dập, ngay lập tức gọi điện kiểm tra tình hình của bố mẹ, thở phào khi biết cả hai vẫn an toàn, đang chuẩn bị đi ngủ như mọi ngày bình thường.

Cô lập tức gọi cho Lâm Quốc Bảo, giọng vẫn còn chút run rẩy khi kể lại nội dung tin nhắn đe dọa. Anh im lặng một lúc, rồi giọng anh vang lên đầy nghiêm túc, không giấu được sự lo lắng. "Cô chụp lại màn hình tin nhắn đó ngay, đừng xóa. Tôi sẽ báo cho chú Kiên biết, có thể cần trình báo với cơ quan công an về việc đe dọa này, nó có thể là bằng chứng bổ sung quan trọng cho thấy mức độ nghiêm trọng của vụ việc."

"Tôi không sao đâu, chỉ là hơi bất ngờ thôi," Khánh Linh trấn an, dù giọng cô vẫn chưa hết run. "Tôi lo cho bố mẹ nhiều hơn."

"Tôi sẽ nhờ người quen bên đó để mắt tới khu vực nhà cô trong vài ngày tới, cho tới khi mọi chuyện lắng xuống," Lâm Quốc Bảo nói, giọng kiên quyết không chấp nhận bất kỳ rủi ro nào. "Cô đừng ngại nhờ tôi giúp đỡ những chuyện như thế này, an toàn của cô và gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu."

"Cảm ơn anh," Khánh Linh đáp, cảm nhận một sự ấm áp trấn an lan tỏa dù đang trong hoàn cảnh đầy bất an. "Tôi không biết mình sẽ xoay xở thế nào nếu không có anh bên cạnh trong suốt thời gian qua."

"Cô sẽ không bao giờ phải biết điều đó đâu," anh đáp, giọng dịu dàng nhưng chắc chắn, "vì tôi sẽ luôn ở đây."

Sáng hôm sau, luật sư Kiên xác nhận đã chính thức trình báo tin nhắn đe dọa lên cơ quan công an, đồng thời bổ sung vào hồ sơ gửi cơ quan thanh tra như một bằng chứng cho thấy có dấu hiệu cản trở quá trình điều tra. "Đây là một sai lầm của họ," ông nói qua điện thoại, giọng đầy tự tin. "Hành động đe dọa như vậy chỉ càng khiến vụ việc trở nên nghiêm trọng hơn trong mắt cơ quan chức năng, chứng minh rằng họ đang hoảng loạn và có điều gì đó thực sự cần che giấu."

Đặt điện thoại xuống, Khánh Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng nặng trĩu lo âu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô hiểu, ván cờ định mệnh giờ đây đã bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, và cô cần phải chuẩn bị tinh thần cho những cơn sóng dữ dội hơn nữa đang chờ đợi ở phía trước, trước khi ánh sáng công lý thực sự có thể chiếu rọi.

Cuối tuần đó, Khánh Linh ghé về nhà bố mẹ, không nói rõ lý do thực sự nhưng viện cớ muốn ở lại vài ngày để nghỉ ngơi. Cô âm thầm quan sát xung quanh khu phố quen thuộc, không nhận thấy dấu hiệu bất thường nào, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác cần thiết. Ông Tài, không hề hay biết những sóng gió con gái đang phải đối mặt, chỉ vui mừng vì được con gái ghé thăm thường xuyên hơn dạo gần đây.

"Con dạo này về nhà nhiều hẳn, bố mừng lắm," ông nói, vừa cắt chỉ thừa trên một chiếc áo vừa hoàn thành, nụ cười hiền hậu quen thuộc nở trên môi.

"Con chỉ muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình thôi bố ạ," Khánh Linh đáp, ngồi xuống bên cạnh, cố giấu đi những lo âu đang cuộn trào trong lòng. Nhìn khung cảnh bình yên quen thuộc của xưởng may nhỏ, cô tự nhủ, dù ván cờ phía trước có khốc liệt tới đâu, chỉ cần còn bảo vệ được sự bình yên này, mọi nỗ lực của cô đều xứng đáng.

Đêm đó, trước khi ngủ, cô mở cuốn sổ tay, ghi lại những dòng cuối cùng của giai đoạn đầy biến động này: "Đơn tố cáo đã được tiếp nhận, giao dịch tạm phong tỏa. Bà Kim Chi đã chuyển từ đe dọa sang cầu xin, rồi lại quay về đe dọa — dấu hiệu của sự hoảng loạn thực sự. Đăng Khoa vẫn im lặng, chưa rõ sẽ chọn đứng về phía nào. Giai đoạn tới sẽ là giai đoạn quyết định nhất — cần chuẩn bị tinh thần cho phản đòn dữ dội từ phía đối phương."

Gấp cuốn sổ lại, cô tắt đèn, nằm xuống trong bóng tối yên tĩnh của căn phòng tuổi thơ quen thuộc. Tiếng máy khâu của bố vẫn còn vang lên đều đặn dưới nhà, một âm thanh bình dị nhưng đủ sức trấn an tâm hồn cô sau một ngày dài đầy sóng gió. Cô nhắm mắt lại, tự nhủ, dù ngày mai có mang tới bao nhiêu thử thách mới, chỉ cần còn giữ được những giá trị cốt lõi này, cô sẽ luôn tìm được cách để đứng vững.

Đã sao chép liên kết chương