Chương 27
Chương 27 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Một năm trôi qua kể từ ngày Tâm Việt chính thức ra mắt, mang theo biết bao đổi thay tích cực. Thương hiệu giờ đây đã có một cửa hàng nhỏ khang trang tại trung tâm thành phố, bên cạnh xưởng sản xuất vẫn được duy trì tại con hẻm quen thuộc như một cách giữ gìn cội nguồn. Đội ngũ nhân sự đã mở rộng lên hơn mười lăm người, bao gồm cả một vài thợ may lớn tuổi từng làm việc cùng bố Khánh Linh, giờ đây được mời về hợp tác với mức lương ổn định, xứng đáng với tay nghề của họ.
"Doanh thu quý này tăng gấp đôi so với quý trước," Lâm Quốc Bảo báo cáo trong buổi họp tổng kết cuối năm, giọng anh không giấu được sự tự hào. "Chúng ta đã có đơn đặt hàng từ ba tỉnh thành khác ngoài thành phố, và một vài khách hàng nước ngoài cũng bắt đầu quan tâm tới thương hiệu qua các kênh truyền thông xã hội."
"Đây là thành quả của cả một tập thể," Khánh Linh nói, nhìn quanh phòng họp nơi Bảo Ngọc, Thu Hà, cùng các thành viên khác đang lắng nghe đầy tự hào. "Chúng ta đã chứng minh được, một thương hiệu xây dựng trên nền tảng chân thành, chất lượng thực sự có thể đứng vững và phát triển bền vững."
Bảo Ngọc, giờ đây đảm nhiệm vị trí giám đốc sáng tạo phụ trách mảng phối màu và phụ kiện — đúng như sở trường của cô — đã trưởng thành rất nhiều so với những ngày đầu. Cô không còn là cô gái từng run rẩy, hoảng loạn trước áp lực, mà đã trở thành một người phụ nữ tự tin, vững vàng, được cả đội nể trọng vì sự tận tâm và tài năng thực sự.
"Tớ vừa nhận được lời mời tham gia một triển lãm thời trang độc lập ở nước ngoài," Bảo Ngọc thông báo, giọng cô đầy phấn khích. "Họ muốn Tâm Việt trưng bày một bộ sưu tập nhỏ, giới thiệu về câu chuyện thời trang bền vững kết hợp văn hóa truyền thống Việt Nam."
"Đây là cơ hội tuyệt vời," Khánh Linh nói, mắt sáng lên đầy hào hứng. "Chúng ta nên nắm bắt ngay."
Về phần Đăng Khoa, sau khi chính thức tiếp quản vị trí lãnh đạo tại Bảo Tín cùng ban điều hành mới, anh đã dần đưa tập đoàn vượt qua giai đoạn khủng hoảng, xây dựng lại uy tín bằng những chính sách minh bạch, có trách nhiệm hơn hẳn trước đây. Thỉnh thoảng, anh vẫn ghé qua Tâm Việt để đặt hàng đồng phục cho nhân viên công ty, giữ mối quan hệ đối tác lành mạnh, tôn trọng với Khánh Linh và cả đội.
"Công ty dạo này ổn định hơn nhiều rồi," anh chia sẻ trong một lần ghé thăm, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt vẫn phảng phất chút gì đó tiếc nuối khi nhìn Khánh Linh đang hạnh phúc bên cạnh Lâm Quốc Bảo. "Mẹ tôi giờ sống khá kín tiếng, tập trung vào việc chăm sóc sức khỏe. Thỉnh thoảng, bà có nhắc tới cô với một sự tôn trọng mà tôi chưa từng thấy trước đây."
"Tôi mừng vì mọi thứ đang dần ổn định," Khánh Linh đáp, chân thành. "Tôi hy vọng, cả anh và mẹ đều tìm được sự bình yên thực sự sau tất cả những gì đã xảy ra."
Về phần cô Hạnh, sức khỏe của bà đã hoàn toàn hồi phục, thậm chí bà còn tình nguyện tham gia hỗ trợ một phần công việc quản lý chất lượng tại xưởng sản xuất Tâm Việt, tận dụng kinh nghiệm nội trợ tỉ mỉ của mình để đảm bảo từng sản phẩm ra lò đều đạt tiêu chuẩn cao nhất.
"Mẹ chưa bao giờ nghĩ, tới tuổi này, mẹ vẫn có thể góp phần vào một điều ý nghĩa như vậy," bà Hạnh chia sẻ trong một buổi tối gia đình quây quần, ánh mắt bà ánh lên niềm tự hào khi nhìn con gái. "Con đã cho cả gia đình mình một cơ hội để cùng nhau xây dựng điều gì đó đẹp đẽ."
"Đây là công sức của cả gia đình mình, mẹ ạ," Khánh Linh đáp, ôm chặt lấy mẹ, cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc mà kiếp trước cô đã từng mất đi mãi mãi, giờ đây được trân trọng, gìn giữ trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Tối hôm đó, sau bữa cơm gia đình, Lâm Quốc Bảo tới đón Khánh Linh đi dạo, viện cớ muốn hít thở không khí trong lành sau một ngày làm việc căng thẳng. Hai người đi bộ dọc theo con phố quen thuộc, nơi ánh đèn đường vàng ấm áp soi rọi từng bước chân.
"Cô có nhận ra không," anh nói, giọng có chút bồi hồi khác lạ, "hôm nay là đúng một năm kể từ ngày chúng ta chính thức thừa nhận tình cảm với nhau, tại nhà hàng bên hồ."
Khánh Linh dừng lại, nhìn anh, nhận ra ánh mắt anh đang mang một sự nghiêm túc, hồi hộp khác thường. "Em nhớ chứ," cô đáp, giọng cũng bắt đầu run lên vì linh cảm về điều gì đó quan trọng sắp xảy ra.
Lâm Quốc Bảo dừng bước, quay người đối diện cô giữa con phố nhỏ vắng người, ánh đèn đường vàng ấm áp chiếu lên gương mặt anh, để lộ một sự hồi hộp hiếm thấy ở người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh này. "Khánh Linh," anh nói, giọng hơi run, "trong suốt hai năm qua, kể từ ngày gặp em tại xưởng may của bố em, cuộc đời anh đã hoàn toàn thay đổi. Em không chỉ cho anh cơ hội làm lại sự nghiệp, mà còn dạy anh cách tin tưởng, yêu thương một lần nữa sau tất cả những đổ vỡ trước đó."
Anh quỳ một chân xuống, rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế, đính một viên đá nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn đường. "Anh biết, mình chưa có nhiều thứ để mang lại cho em ngoài một trái tim chân thành và một tương lai anh nguyện cùng em xây dựng từng ngày. Khánh Linh, em có đồng ý làm vợ anh không?"
Nước mắt Khánh Linh lăn dài trên má, không phải vì đau khổ hay sợ hãi như đêm mưa định mệnh của kiếp trước, mà là những giọt nước mắt hạnh phúc trọn vẹn nhất mà cô từng trải qua trong cả hai kiếp sống. "Em đồng ý," cô đáp, giọng nghẹn ngào vì xúc động, "em đồng ý, Quốc Bảo."
Anh đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi kéo cô vào một cái ôm thật chặt, xoay nhẹ một vòng đầy hạnh phúc giữa con phố nhỏ vắng người, ánh đèn đường chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng của hai con người đã cùng nhau vượt qua biết bao thử thách để tìm thấy nhau, để xây dựng một tình yêu đích thực, bền vững.
"Anh yêu em," anh thì thầm bên tai cô, giọng đầy xúc động.
"Em cũng yêu anh," Khánh Linh đáp, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc mà cô đã chờ đợi suốt cả hai kiếp sống mới thực sự tìm thấy được.
Khi hai người trở về nhà để báo tin vui, ông Tài và bà Hạnh đang ngồi xem tivi trong phòng khách, không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn hạnh phúc khi thấy chiếc nhẫn lấp lánh trên tay con gái.
"Bố mẹ ơi, con và anh Bảo..." Khánh Linh chưa kịp nói hết câu, bà Hạnh đã đứng bật dậy, ôm chầm lấy con gái, nước mắt vui mừng lăn dài trên má.
"Cuối cùng cũng tới ngày này rồi," bà nói, giọng nghẹn ngào. "Mẹ mừng cho con quá, Khánh Linh à."
Ông Tài bắt tay Lâm Quốc Bảo thật chặt, ánh mắt ông đầy sự tin tưởng. "Con hãy chăm sóc thật tốt cho con gái bố nhé. Nó đã trải qua nhiều thử thách rồi, giờ là lúc nó xứng đáng được hạnh phúc trọn vẹn."
"Con hứa sẽ luôn trân trọng, bảo vệ Khánh Linh suốt cả cuộc đời này, thưa bố," Lâm Quốc Bảo đáp, giọng anh chắc nịch đầy quyết tâm.
Cả gia đình ôm nhau trong niềm hạnh phúc trào dâng, tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp căn nhà nhỏ ấm áp, đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong hành trình đầy ý nghĩa mà Khánh Linh đã đi qua kể từ ngày trọng sinh định mệnh ấy.
Ngay sáng hôm sau, tin vui lan truyền nhanh chóng tới Bảo Ngọc và Thu Hà. Cả hai lập tức chạy tới xưởng Tâm Việt, ôm chầm lấy Khánh Linh trong niềm vui mừng khôn xiết.
"Cuối cùng cũng tới ngày này!" Bảo Ngọc reo lên, không giấu được sự xúc động. "Tớ đã đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi."
"Tớ sẽ phụ trách toàn bộ khâu thiết kế váy cưới cho cậu," Thu Hà tuyên bố ngay lập tức, giọng đầy quyết đoán. "Không, tớ sẽ viết hẳn một bài đặc biệt về câu chuyện tình yêu của cậu và anh Bảo, chắc chắn sẽ truyền cảm hứng cho rất nhiều độc giả."
"Còn tớ sẽ thiết kế chính chiếc váy cưới đó," Khánh Linh nói, mắt cô sáng lên đầy hào hứng trước ý tưởng vừa nảy ra. "Đây sẽ là thiết kế ý nghĩa nhất trong sự nghiệp của tớ, kết hợp trọn vẹn giữa truyền thống và hiện đại, giữa quá khứ và tương lai mà tớ đã cùng nhau xây dựng suốt hành trình vừa qua."
Cả nhóm bạn cùng nhau bàn bạc, cười nói rôm rả về những dự định cho đám cưới sắp tới, không khí tràn ngập niềm vui, sự háo hức của những người bạn đã cùng nhau đi qua biết bao thăng trầm, giờ đây được chứng kiến một trong những thành viên của mình tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn nhất.
Chiều muộn, khi mọi người đã dần trở lại công việc thường ngày, Khánh Linh ngồi lại một mình trong phòng thiết kế, ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, lòng tràn đầy một cảm giác bình yên sâu sắc mà cô chưa từng có được trọn vẹn như vậy. Cô nhớ lại đêm mưa định mệnh của kiếp trước, nơi mọi hy vọng, mọi niềm tin của cô đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn — và giờ đây, đứng ở đây, với một tương lai hạnh phúc đang chờ đợi phía trước, cô hiểu rõ hơn bao giờ hết, giá trị thực sự của cơ hội thứ hai mà số phận đã ban tặng cho mình.
"Cảm ơn," cô thì thầm với chính mình, không rõ là đang cảm ơn số phận, hay cảm ơn chính bản thân mình của kiếp trước đã dạy cho cô những bài học đắt giá để có thể trân trọng trọn vẹn hạnh phúc của ngày hôm nay.