Chương 8
Chương 8 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Một tháng sau khi mẹ bình phục hoàn toàn, cuộc sống của Khánh Linh dần đi vào quỹ đạo ổn định. Dự án bộ sưu tập mùa xuân đang tiến triển thuận lợi, những bản phác thảo đầu tiên đã được hội đồng thiết kế phê duyệt để chuyển sang giai đoạn sản xuất mẫu thử. Buổi tối hôm ấy, cả đội dự án phải ở lại công ty muộn để hoàn thiện bộ hồ sơ trình lên ban giám đốc vào sáng hôm sau.
"Mọi người tranh thủ nghỉ một chút, tôi đặt đồ ăn tối cho cả đội rồi," Khánh Linh nói, nhìn quanh phòng họp nơi các thành viên đang cắm cúi làm việc với vẻ mặt mệt mỏi.
Trước đó, vào giờ giải lao buổi chiều, Bảo Ngọc đã vô tình chứng kiến cảnh Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo đứng bàn bạc công việc bên cửa sổ hành lang, cả hai cười nói tự nhiên, thân thiết hơn hẳn mối quan hệ đồng nghiệp thông thường. Cô đứng lặng nhìn một lúc, trong lòng dấy lên một cảm giác khó gọi tên — không hẳn là ghen tị, mà giống như một sự lạc lõng mơ hồ, như thể cô đang đứng bên lề một điều gì đó mà bạn thân mình đang dần xây dựng mà không có cô trong đó.
"Hai người thân thiết vậy à?" Bảo Ngọc hỏi khi Khánh Linh quay lại bàn làm việc, giọng cố tỏ ra bâng quơ.
"Cũng bình thường thôi, tụi tớ đang bàn về ngân sách sản xuất mẫu thử," Khánh Linh đáp, không nhận ra sắc thái phức tạp thoáng qua trong ánh mắt bạn mình.
"Anh Bảo có vẻ là người đáng tin cậy," Bảo Ngọc nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ nơi Lâm Quốc Bảo vừa đứng. "Cậu quen anh ấy lâu chưa?"
"Cũng mới thôi, qua giới thiệu của bố tớ," Khánh Linh đáp, rồi quay lại tập trung vào công việc, không để ý rằng câu hỏi ấy ẩn chứa nhiều điều hơn vẻ ngoài đơn giản của nó. Đối với cô lúc này, mối bận tâm lớn nhất vẫn là tiến độ dự án và những manh mối còn dang dở về người phụ nữ lạ mặt tại buổi gala, chưa hề mảy may nghĩ tới việc những cảm xúc phức tạp đang âm thầm nhen nhóm trong lòng người bạn thân nhất của mình.
Đến gần mười giờ tối, phần lớn mọi người đã hoàn thành công việc và ra về, chỉ còn lại Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo ở lại để rà soát lần cuối phần ngân sách dự trù cho giai đoạn sản xuất. Căn phòng thiết kế vắng lặng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím lách cách và ánh đèn bàn hắt xuống những trang tài liệu.
"Cô nên về nghỉ đi, phần này để tôi hoàn thiện nốt cũng được," Lâm Quốc Bảo nói, ngước lên nhìn Khánh Linh đang dụi mắt vì mệt mỏi.
"Không sao, tôi muốn xem qua lần cuối trước khi trình sáng mai," cô đáp, mỉm cười nhẹ. "Với lại, để anh một mình ở đây tới khuya cũng không đành lòng."
Hai người tiếp tục làm việc trong im lặng một lúc, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn về số liệu. Đến khi hoàn thành, đồng hồ đã điểm gần mười một giờ đêm. Lâm Quốc Bảo đứng dậy, pha hai ly cà phê nóng mang tới bàn làm việc của Khánh Linh.
"Cảm ơn anh," cô nói, nhận lấy ly cà phê, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay lạnh cóng vì ngồi lâu trong phòng máy lạnh.
"Cô làm việc chăm chỉ quá," anh nhận xét, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt có chút quan tâm. "Đôi khi tôi tự hỏi, điều gì khiến một người vốn đã ở vị trí cao như cô vẫn phải cẩn trọng, tỉ mỉ tới từng chi tiết nhỏ như vậy."
Khánh Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. "Có lẽ vì tôi từng chứng kiến những gì có thể xảy ra khi người ta chủ quan, tin tưởng mù quáng vào những thứ tưởng chừng vững chắc," cô đáp, giọng trầm xuống đầy tâm tư. "Tôi không muốn lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa."
"Nghe có vẻ như cô đã trải qua điều gì đó không dễ dàng," Lâm Quốc Bảo nói, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc hiếm thấy ở một người mới quen. "Tôi cũng vậy. Trước khi tới đây, tôi từng có một khoảng thời gian rất khó khăn — công ty cũ phá sản đột ngột, tôi mất việc, mất luôn cả niềm tin vào những mối quan hệ mà mình từng nghĩ là bền vững."
Khánh Linh lặng người một chút. Cô biết, "công ty cũ phá sản" chỉ là một phần rất nhỏ của những gì Lâm Quốc Bảo thực sự phải trải qua ở kiếp trước — bị vu oan, bị đuổi việc trong tủi nhục, mất hết danh dự chỉ vì đứng gần một âm mưu mà anh không hề hay biết. Lần này, cô đã ngăn chặn bi kịch ấy xảy ra sớm hơn nhiều, nhưng những vết thương từ quá khứ gần đây nhất của anh vẫn còn hiện hữu.
"Tôi tin, những gì anh đã trải qua sẽ giúp anh trở nên vững vàng hơn trong tương lai," cô nói, ánh mắt chân thành nhìn anh. "Và tôi tin, ở đây, anh sẽ không phải trải qua những điều tồi tệ như vậy thêm một lần nào nữa. Tôi sẽ cố gắng đảm bảo điều đó, trong khả năng của mình."
Lâm Quốc Bảo hơi bất ngờ trước lời khẳng định chắc nịch ấy, nhưng rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm gương mặt vốn điềm tĩnh của anh trở nên ấm áp hơn hẳn. "Cảm ơn cô. Tôi cũng tin như vậy."
Khoảnh khắc yên tĩnh ấy kéo dài thêm một lúc, không ai nói thêm gì, chỉ có tiếng tách cà phê va nhẹ vào đĩa và ánh đèn thành phố lấp lánh ngoài cửa sổ làm chứng cho một sự kết nối âm thầm đang dần hình thành giữa hai con người từng bị số phận đối xử bất công theo những cách khác nhau.
"Muộn rồi, tôi đưa cô về nhé," Lâm Quốc Bảo nói, phá vỡ sự im lặng, đứng dậy thu dọn đồ đạc.
"Cảm ơn anh, nhưng tôi tự về được," Khánh Linh đáp, dù trong lòng có chút ấm áp trước sự quan tâm ấy.
"Đường về khuya vắng vẻ, để tôi đưa cô về cho yên tâm," anh khăng khăng, ánh mắt kiên quyết không cho phép từ chối.
Cuối cùng, Khánh Linh đồng ý để anh đưa về, ngồi trên xe trong im lặng, chỉ có tiếng động cơ đều đều và ánh đèn đường lướt qua khung cửa kính. Khi xe dừng trước con hẻm nhỏ dẫn vào nhà cô, Lâm Quốc Bảo xuống xe, mở cửa lịch sự.
"Cảm ơn anh vì hôm nay," Khánh Linh nói, bước xuống xe.
"Không có gì, cô về nghỉ ngơi cho khỏe," anh đáp, gật đầu chào rồi lên xe rời đi.
Đứng trước cửa nhà, nhìn theo ánh đèn xe khuất dần trong đêm, Khánh Linh cảm nhận một sự ấm áp lạ kỳ len lỏi trong lòng — khác hẳn với cảm giác si mê, cuồng nhiệt cô từng dành cho Đăng Khoa ở kiếp trước. Đây là một cảm giác an toàn, vững chãi, như thể cô đã tìm được một điểm tựa đáng tin cậy giữa muôn vàn cạm bẫy đang chờ đợi phía trước.
Bước vào phòng, cô mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ngắn gọn nhưng chan chứa cảm xúc: "Lâm Quốc Bảo — không chỉ là đồng minh, có lẽ đang dần trở thành một điều gì đó quan trọng hơn thế. Cần thời gian để hiểu rõ cảm xúc của chính mình, nhưng lần này, mình sẽ không vội vàng, cũng không trốn tránh."
Sáng hôm sau, buổi trình bày hồ sơ dự án trước ban giám đốc diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi. Bộ hồ sơ ngân sách chi tiết, minh bạch mà Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo cùng hoàn thiện tới khuya hôm trước nhận được lời khen ngợi từ chính bà Kim Chi, người vốn nổi tiếng khó tính trong mọi cuộc họp.
"Cách hai người phối hợp giữa khâu sáng tạo và kiểm soát tài chính rất chặt chẽ," bà Kim Chi nhận xét, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trang tài liệu. "Đây là điều tập đoàn cần ở một dự án lớn như thế này."
Đăng Khoa ngồi cạnh mẹ, ánh mắt anh dừng lại một chút lâu hơn bình thường nơi Khánh Linh và Lâm Quốc Bảo đang đứng cạnh nhau thuyết trình, một thoáng gì đó khó gọi tên lướt qua gương mặt anh trước khi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Làm tốt lắm, cả hai người," anh nói, giọng vẫn lịch thiệp nhưng có phần dè dặt hơn mọi khi.
Sau buổi họp, khi mọi người lần lượt rời phòng, Khánh Linh cảm nhận được ánh mắt Đăng Khoa vẫn dõi theo mình một lúc lâu trước khi anh quay đi. Cô không rõ liệu đó là sự quan tâm thông thường của một đồng nghiệp, hay đã bắt đầu có chút gì đó ngấm ngầm ghen tị trước sự gắn kết ngày càng rõ rệt giữa cô và người quản lý tài chính mới. Dù là gì đi nữa, cô tự nhủ, mình sẽ không để những cảm xúc chưa rõ ràng ấy của người khác chi phối con đường mình đã chọn.
Trưa hôm đó, khi ăn cơm cùng cả đội để mừng buổi trình bày thành công, Lâm Quốc Bảo ngồi cạnh Khánh Linh, khẽ nói nhỏ chỉ đủ để cô nghe thấy. "Cảm ơn cô vì tối qua, nhờ có cô mà bộ hồ sơ mới hoàn thiện chỉn chu tới vậy." Ánh mắt anh khi nói câu đó mang một sự trân trọng chân thành, không hề vướng bận bất kỳ toan tính nào, khiến Khánh Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn giữa bao nhiêu những dòng cảm xúc phức tạp đang xoay quanh cô những ngày gần đây.
"Không có gì đâu, đó là công sức của cả hai chúng ta mà," cô đáp, mỉm cười, ánh mắt chạm nhẹ vào ánh mắt anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cả hai cùng quay lại với bữa ăn, để lại phía sau một sự ngầm hiểu ấm áp mà không cần phải nói thành lời.