Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Chỉ còn hai tuần nữa là tới ngày show diễn ra mắt bộ sưu tập "Cội Nguồn", không khí tại tập đoàn Bảo Tín căng như dây đàn. Buổi họp tổng duyệt cuối cùng diễn ra tại phòng họp lớn, với sự tham dự của toàn bộ ban lãnh đạo, bao gồm cả bà Kim Chi và Đăng Khoa.

"Bộ sưu tập lần này được kỳ vọng rất lớn," bà Kim Chi phát biểu, ánh mắt lướt qua từng thành viên trong đội dự án. "Tôi mong mọi khâu chuẩn bị phải hoàn hảo, không được phép có bất kỳ sai sót nào làm ảnh hưởng tới hình ảnh của tập đoàn."

Sau buổi họp, khi mọi người đang thu dọn tài liệu, trợ lý của bà Kim Chi tiến tới gần Khánh Linh, giọng lịch sự nhưng đầy áp lực ẩn giấu. "Bà chủ tịch muốn nhắc cô, ngân sách cho phần trang trí sân khấu cần được cắt giảm hai mươi phần trăm so với dự trù ban đầu, để dành nguồn lực cho các dự án chiến lược khác của tập đoàn trong quý tới."

Khánh Linh cau mày. Đây là một yêu cầu bất thường, đến vào phút chót khi mọi kế hoạch thiết kế sân khấu đã gần như hoàn tất. "Có thể cho tôi biết lý do cụ thể không? Cắt giảm đột ngột như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới chất lượng trình diễn."

"Tôi chỉ truyền đạt chỉ thị thôi, cô Linh," trợ lý đáp, ánh mắt tránh né. "Có lẽ cô nên trao đổi trực tiếp với bà chủ tịch nếu có thắc mắc."

Khánh Linh hiểu ngay, đây không đơn thuần là vấn đề ngân sách — rất có thể, bà Kim Chi đang cố tình tạo áp lực, thử thách phản ứng của cô, hoặc đơn giản là đang chuyển hướng nguồn lực tài chính để phục vụ cho kế hoạch chuyển nhượng cổ phần bí mật mà cô và Lâm Quốc Bảo đã phát hiện.

Cô quyết định không phản ứng gay gắt, thay vào đó tìm cách xoay xở khéo léo trong phạm vi ngân sách mới, đồng thời âm thầm ghi lại toàn bộ diễn biến này như một bằng chứng nữa cho thấy sự bất thường trong cách vận hành tài chính của tập đoàn trong giai đoạn gần đây.

Dù vậy, cô vẫn quyết định lên gặp trực tiếp bà Kim Chi để làm rõ vấn đề, một phần vì lo lắng thực sự cho chất lượng show diễn, một phần muốn thăm dò thêm thái độ của bà trong giai đoạn nhạy cảm này.

"Cháu tới để hỏi thêm về việc cắt giảm ngân sách sân khấu," Khánh Linh nói, đứng trước bàn làm việc của bà Kim Chi với dáng vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp. "Cháu muốn đảm bảo, mọi quyết định đều không ảnh hưởng tới chất lượng chung của dự án mà tập đoàn đã đầu tư suốt nhiều tháng qua."

"Cô Linh," bà Kim Chi ngẩng lên, ánh mắt sắc bén như đang cân nhắc điều gì đó, "tập đoàn đang có vài kế hoạch tái cấu trúc nguồn vốn trong quý tới, cần dồn lực cho những ưu tiên chiến lược hơn. Tôi tin, với khả năng của cô, một sân khấu giản dị hơn vẫn có thể tôn lên vẻ đẹp của các thiết kế, đúng không?"

"Cháu sẽ cố gắng hết sức để thích nghi," Khánh Linh đáp, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nghi ngờ nào ra ngoài. "Nhưng cháu cũng mong, nếu có bất kỳ thay đổi lớn nào trong định hướng của tập đoàn có thể ảnh hưởng tới dự án, cháu sẽ được thông báo sớm để chủ động điều chỉnh kế hoạch."

"Đương nhiên," bà Kim Chi đáp, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười khó đoán. "Cô luôn là người tôi tin tưởng giao phó những dự án quan trọng nhất mà."

Câu nói ấy, tưởng như một lời khen, lại khiến Khánh Linh cảm thấy một sự ớn lạnh mơ hồ. Cô nhớ rõ, ở kiếp trước, ngay trước khi bi kịch ập xuống, bà Kim Chi cũng từng dành cho cô những lời khen ngợi tương tự — như một lớp vỏ bọc hoàn hảo để che giấu những toan tính đang âm thầm được sắp đặt phía sau.

Buổi chiều cùng ngày, một sự kiện khác khiến tình hình càng thêm căng thẳng. Khi Khánh Linh đang trong phòng họp riêng để gọi điện cho nhà cung cấp vải, cô vô tình nghe thấy giọng Bảo Ngọc và Đăng Khoa vọng ra từ hành lang gần đó, cả hai không biết cô đang ở gần.

"Anh nghĩ em nên làm gì bây giờ?" Giọng Bảo Ngọc run rẩy, đầy lo lắng. "Nếu mẹ anh thực sự định làm vậy với mảng phụ kiện, em sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn nếu có chuyện gì xảy ra."

"Anh cũng không biết rõ mẹ đang tính toán gì," Đăng Khoa đáp, giọng anh nghe cũng đầy bối rối, không phải giọng của một kẻ chủ mưu mà là của một người đang bị cuốn vào vòng xoáy mà chính anh cũng không kiểm soát được. "Anh sẽ cố gắng hỏi mẹ, nhưng em biết đấy, mẹ anh không bao giờ chia sẻ hết mọi chuyện, kể cả với anh."

"Em sợ lắm," Bảo Ngọc nói, giọng nghẹn ngào. "Em không muốn làm điều gì có lỗi với Khánh Linh, nhưng em cũng không biết phải từ chối như thế nào khi mẹ anh đã hứa hẹn quá nhiều thứ..."

Cuộc trò chuyện bị cắt ngang khi có ai đó đi ngang qua hành lang, khiến cả hai vội vàng chuyển chủ đề. Khánh Linh đứng lặng trong phòng họp, tim đập dồn dập. Những gì cô vừa nghe được xác nhận thêm nhiều điều — Đăng Khoa không phải là kẻ chủ mưu, chỉ là một con cờ nhu nhược khác trong ván bài của mẹ mình, còn Bảo Ngọc rõ ràng đang bị giằng xé dữ dội giữa lương tri và những lời hứa hẹn ngọt ngào mà bà Kim Chi đã gieo rắc.

"Hứa hẹn quá nhiều thứ" — cô tự hỏi, đó có thể là gì? Một vị trí cao hơn? Một khoản tiền lớn? Hay thậm chí là một lời hứa về mối quan hệ với Đăng Khoa, điều mà kiếp trước đã thực sự xảy ra sau khi mọi bi kịch ập xuống đầu Khánh Linh.

Cô đứng lặng thêm một lúc sau khi tiếng bước chân của cả hai đã khuất hẳn, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang ngổn ngang trong đầu. Một phần trong cô muốn bước ra ngay lập tức, đối diện thẳng với cả hai người, buộc họ phải nói rõ mọi chuyện. Nhưng cô biết, một hành động bốc đồng như vậy chỉ khiến mọi thứ đổ vỡ nhanh hơn, đẩy Bảo Ngọc vào thế phòng thủ tuyệt vọng thay vì cho cô ấy cơ hội để tự nguyện quay đầu. Kiên nhẫn, cô tự nhắc mình, đây là lúc cần kiên nhẫn hơn bao giờ hết.

Tối hôm đó, cô gặp Lâm Quốc Bảo để cập nhật tình hình. "Tôi nghĩ, đã tới lúc mình cần một bước đi chủ động hơn," cô nói, giọng quả quyết. "Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ đợi và quan sát mãi được. Show diễn sắp diễn ra, và tôi lo rằng ngay sau đó, họ sẽ hành động ngay lập tức."

"Cô có ý tưởng gì?" anh hỏi, ánh mắt tập trung lắng nghe.

"Tôi muốn thử tiếp cận trực tiếp Bảo Ngọc, không phải để đối chất, mà để cho cậu ấy thấy, tôi đã biết một phần sự thật, và tôi vẫn sẵn sàng cho cậu ấy một lối thoát nếu cậu ấy chọn đứng về phía đúng đắn trước khi quá muộn," Khánh Linh đáp, ánh mắt kiên định. "Tôi tin, dựa vào những gì tôi vừa nghe được, cậu ấy vẫn còn cơ hội để quay đầu."

Lâm Quốc Bảo trầm ngâm một lúc trước khi gật đầu. "Đó là một nước cờ mạo hiểm, nhưng tôi nghĩ cô đúng — nếu Bảo Ngọc thực sự còn giằng xé như vậy, đây có thể là cơ hội cuối cùng để ngăn chặn thảm kịch trước khi nó xảy ra. Nhưng cô cần cẩn trọng, đừng để lộ quá nhiều thông tin có thể khiến họ cảnh giác, tiêu hủy bằng chứng trước khi chúng ta kịp hành động."

"Tôi sẽ chỉ nói vừa đủ để cậu ấy hiểu, tôi đang đứng về phía cậu ấy, không phải để buộc tội," Khánh Linh nói thêm, như đang tự nhắc nhở chính mình về giới hạn cần giữ trong cuộc trò chuyện sắp tới. "Điều quan trọng nhất là để cậu ấy cảm nhận được, dù đã có những sai lầm, con đường quay lại vẫn luôn rộng mở."

Lâm Quốc Bảo gật đầu tán thành, ánh mắt anh dịu lại đầy sự tin tưởng. "Cô luôn biết cách nhìn thấy điều tốt đẹp trong con người, ngay cả khi họ đang lạc lối. Đó là điều tôi ngưỡng mộ nhất ở cô."

"Tôi hiểu," Khánh Linh đáp, hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện quan trọng sắp tới, một cuộc trò chuyện mà cô tin có thể sẽ quyết định hướng đi của toàn bộ ván cờ định mệnh này.

Trước khi chia tay, Lâm Quốc Bảo nắm nhẹ tay cô, ánh mắt trấn an. "Dù chuyện gì xảy ra ngày mai, tôi cũng sẽ ở gần đó, phòng khi cô cần bất kỳ sự hỗ trợ nào." Cử chỉ giản dị nhưng chân thành ấy khiến Khánh Linh cảm thấy vững tâm hơn hẳn, như thể mọi gánh nặng đang đè lên vai cô bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút khi biết mình không phải đơn độc bước vào cuộc trò chuyện đầy rủi ro sắp tới.

Đêm đó, Khánh Linh trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc cứ liên tục xoay quanh những kịch bản có thể xảy ra khi cô tiếp cận Bảo Ngọc. Cô lo sợ mình sẽ nói sai một câu nào đó, đẩy bạn mình vào thế phòng thủ thay vì mở lòng. Nhưng đồng thời, cô cũng hiểu, càng chần chừ lâu, cơ hội để cứu vãn mọi thứ càng thu hẹp lại. Cô mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ngắn gọn trước khi thiếp đi: "Ngày mai — nói chuyện với Bảo Ngọc. Đây có thể là bước ngoặt quan trọng nhất kể từ khi mình trọng sinh." Gấp trang sổ lại, cô tắt đèn, nhắm mắt trong bóng tối, để cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo tới, mang theo một giấc mơ chập chờn không rõ hình thù về ngày mai đầy bất trắc.

Đã sao chép liên kết chương