Trở Về Trước Ngày Cưới
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Xưởng may nhỏ nằm sâu trong con hẻm quen thuộc vẫn giữ nguyên mùi vải mới và tiếng máy khâu lạch cạch đều đặn như suốt hai mươi mấy năm qua. Khánh Linh ghé về vào cuối tuần đầu tiên sau khi ký hợp đồng, mang theo một túi bánh ngọt mà bố cô vẫn thích, lòng dâng lên cảm giác bình yên hiếm hoi mà cô đã đánh mất suốt những năm tháng chìm đắm trong thế giới thượng lưu hào nhoáng ở kiếp trước.

"Con về rồi à?" Ông Đỗ Văn Tài ngẩng lên từ chiếc máy khâu cũ, tay vẫn giữ nguyên miếng vải đang may dở. "Dạo này bận lắm phải không, cả tuần không thấy ghé qua."

"Con xin lỗi bố," Khánh Linh đáp, ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, quan sát đôi tay chai sạn nhưng khéo léo của bố đang lướt trên tấm vải. "Từ giờ con sẽ cố gắng ghé thăm bố thường xuyên hơn, dù công việc có bận tới đâu."

Ông Tài ngạc nhiên nhìn con gái, không quen với sự thay đổi bất ngờ này, nhưng cũng chỉ mỉm cười hiền hậu, không hỏi thêm gì. Khánh Linh nhìn quanh xưởng may nhỏ, ánh mắt dừng lại nơi góc tường treo vài bộ vest đang chờ khách tới lấy, một trong số đó khiến cô khựng lại — đó chính là bộ vest cô nhớ rõ, kiếp trước bố cô từng may miễn phí cho một chàng trai trẻ gặp khó khăn tài chính, người sau này trở thành nạn nhân bị vu oan trong vụ biển thủ của tập đoàn Bảo Tín.

"Bố ơi, bộ vest kia là của ai vậy?" cô hỏi, cố giữ giọng bình thản.

"À, của một cậu thanh niên tên Bảo, tới đặt may vest để đi phỏng vấn xin việc," ông Tài đáp, tay vẫn không ngừng công việc. "Cậu ấy nói không đủ tiền trả hết, bố thấy cậu ấy thật thà, chịu khó nên chỉ lấy nửa tiền công thôi. Mai cậu ấy sẽ tới lấy đồ."

Tim Khánh Linh đập nhanh hơn. Lâm Quốc Bảo — cái tên cô không thể nào quên, người đàn ông kiếp trước đã bị vu oan cấu kết cùng cô trong vụ biển thủ, mất hết sự nghiệp và danh dự chỉ vì vô tình đứng gần nguồn cơn của âm mưu bà Kim Chi giăng ra. Cô nhớ, kiếp trước, mãi tới năm thứ ba làm việc tại Bảo Tín, cô mới tình cờ gặp anh trong một buổi phỏng vấn tuyển dụng vị trí quản lý tài chính dự án — không ngờ, số phận đã sắp đặt để họ gặp nhau sớm hơn nhiều, ngay từ chính xưởng may của bố cô.

"Con... con có thể gặp cậu ấy khi cậu ấy tới lấy đồ không?" Khánh Linh hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.

"Được chứ, sao con lại quan tâm tới chuyện này?" Ông Tài nhìn con gái, ánh mắt thoáng chút tò mò.

"Con chỉ thấy bố tốt bụng quá, muốn cảm ơn thay cho cậu ấy thôi," cô đáp, cười xòa để lấp liếm sự bối rối trong lòng.

Sáng hôm sau, Khánh Linh cố tình sắp xếp lịch để ghé qua xưởng may đúng giờ hẹn của Lâm Quốc Bảo. Khi cô bước vào, một chàng trai cao gầy, gương mặt điềm tĩnh nhưng có chút mệt mỏi đang đứng chờ trước quầy, tay cầm một phong bì nhỏ đựng tiền công còn thiếu.

"Chào chú, cháu tới lấy bộ vest," anh nói với ông Tài, giọng nói trầm ấm nhưng có chút dè dặt của một người đang trải qua giai đoạn khó khăn trong cuộc sống.

"Đây, cậu thử lại xem có vừa không," ông Tài đưa bộ vest cho anh, xua tay khi Lâm Quốc Bảo định đưa phong bì tiền. "Cầm lại đi, khi nào có việc làm ổn định rồi trả bố cũng được, không vội."

Lâm Quốc Bảo do dự một lúc, ánh mắt lộ rõ sự cảm kích lẫn ngại ngùng. "Cháu cảm ơn chú nhiều lắm. Nhất định khi ổn định, cháu sẽ quay lại trả đủ."

Đứng quan sát từ xa, Khánh Linh không kìm được mà bước tới, chủ động giới thiệu bản thân. "Chào anh, tôi là Khánh Linh, con gái của bác Tài. Nghe bố kể, anh đang tìm việc làm trong lĩnh vực tài chính?"

Lâm Quốc Bảo hơi bất ngờ trước sự chủ động của cô, nhưng vẫn lịch sự đáp lời. "Vâng, tôi vừa tốt nghiệp thạc sĩ tài chính, đang tìm cơ hội phù hợp. Cô làm việc trong ngành gì?"

"Tôi làm giám đốc sáng tạo tại tập đoàn thời trang Bảo Tín," Khánh Linh đáp, quan sát kỹ phản ứng của anh. "Tình cờ, bên tôi đang cần tuyển một vị trí quản lý tài chính cho dự án bộ sưu tập mùa xuân sắp tới. Nếu anh quan tâm, tôi có thể giới thiệu anh với phòng nhân sự."

Ánh mắt Lâm Quốc Bảo sáng lên một chút, dù anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có. "Tôi rất cảm kích nếu cô có thể giúp đỡ. Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ đầy đủ để gửi qua."

Trao đổi số điện thoại xong, Lâm Quốc Bảo cúi chào cả hai bố con rồi rời đi, dáng người thẳng tắp dù bộ vest trên người vẫn còn hơi rộng so với thân hình gầy gò của anh. Nhìn theo bóng lưng anh khuất sau góc hẻm, Khánh Linh khẽ mỉm cười, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mới.

"Con quen cậu ta rồi à?" Ông Tài hỏi, ánh mắt dò xét đầy ẩn ý.

"Chưa hẳn, nhưng con nghĩ, đây có thể là một sự khởi đầu tốt đẹp," Khánh Linh đáp, ánh mắt vẫn dõi theo hướng con hẻm nơi Lâm Quốc Bảo vừa đi khuất.

Cô biết, đưa Lâm Quốc Bảo vào làm việc sớm tại Bảo Tín không chỉ là cách minh oan trước cho một người tốt từng bị hại oan, mà còn là một nước cờ chiến lược — một đồng minh đáng tin cậy, người hiểu rõ về tài chính, có thể giúp cô phát hiện những dấu hiệu bất thường trong các giao dịch nội bộ trước khi chúng kịp biến thành thảm họa như kiếp trước.

Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị trong căn bếp nhỏ ấm cúng. Bà Hạnh gắp thức ăn cho chồng con, miệng vẫn không ngừng kể chuyện hàng xóm, chuyện xưởng may dạo này đông khách hơn nhờ vài đơn hàng lớn từ một trường trung học đặt may đồng phục. Khánh Linh ngồi lặng lẽ quan sát mẹ, lòng thắt lại khi nhớ về căn bệnh quái ác đã cướp đi sinh mạng bà chỉ hai năm nữa, ở kiếp trước — một khối u ác tính phát hiện quá muộn vì bà vốn chủ quan, ngại đi khám, chỉ tới khi những cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi mới chịu vào viện, lúc đó bệnh đã di căn.

"Mẹ dạo này có hay bị đau bụng âm ỉ không?" Khánh Linh hỏi, cố giữ giọng tự nhiên như một câu hỏi bâng quơ.

Bà Hạnh hơi khựng lại, ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của con gái. "Sao con hỏi vậy? Thỉnh thoảng cũng có, nhưng mẹ nghĩ chắc do ăn uống thất thường thôi, không có gì nghiêm trọng."

"Con nghĩ mẹ nên đi khám tổng quát một lần cho yên tâm," Khánh Linh nói, ánh mắt kiên quyết dù giọng vẫn nhẹ nhàng. "Dạo này công ty con có gói khám sức khỏe cho người thân nhân viên, để con đăng ký cho mẹ, coi như món quà mừng con nhận vị trí mới."

"Ôi dào, mẹ khỏe re, có gì đâu mà phải khám tổng quát cho tốn kém," bà Hạnh xua tay, nhưng thấy ánh mắt con gái nghiêm túc khác thường, bà cũng dịu giọng lại. "Thôi được rồi, nếu con muốn thì mẹ đi cho con yên tâm."

Ông Tài, ngồi bên cạnh, cũng góp lời ủng hộ. "Đúng đó, đi khám cho chắc ăn, tuổi này rồi không nên chủ quan với sức khỏe nữa."

Khánh Linh thở phào nhẹ nhõm trong lòng, dù biết đây chỉ là bước đầu tiên trong hành trình dài để thay đổi số phận của mẹ. Cô tự nhủ, lần này, cô sẽ không để lịch sử đau lòng ấy lặp lại — nếu phát hiện sớm, bác sĩ từng nói với cô ở kiếp trước rằng cơ hội chữa khỏi hoàn toàn là rất cao.

Sau bữa cơm, khi phụ mẹ rửa bát, Khánh Linh không kìm được mà ôm chầm lấy bà từ phía sau, khiến bà Hạnh giật mình quay lại.

"Con làm sao vậy, tự nhiên ôm mẹ chi vậy?" bà hỏi, nhưng vẫn vòng tay ôm lại con gái, giọng đầy trìu mến.

"Con chỉ thấy nhớ mẹ thôi," Khánh Linh đáp, giọng hơi nghẹn, mắt cay cay. "Con hứa, từ giờ sẽ chăm về nhà hơn, sẽ chăm sóc mẹ và bố tốt hơn."

Bà Hạnh cười, xoa đầu con gái như thuở còn bé. "Con gái mẹ dạo này lạ ghê, chắc làm sếp lớn nên tình cảm hơn hẳn." Bà không hề biết, đằng sau cái ôm ấm áp ấy là cả một quyết tâm sắt đá của một người con đã từng phải chứng kiến, rồi tự tay tiễn đưa mẹ mình trong một kiếp sống khác — và giờ đây, cô sẽ làm mọi cách để điều đó không bao giờ xảy ra thêm một lần nào nữa.

Tối hôm đó, khi trở về phòng, Khánh Linh mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ghi chú đầy quyết tâm: "Lâm Quốc Bảo — đã gặp sớm hơn ba năm so với kiếp trước. Sẽ giới thiệu vào vị trí quản lý tài chính dự án. Đây sẽ là người đầu tiên đứng về phía mình khi giông bão thực sự ập tới. Mẹ — đã đặt lịch khám tổng quát, phải theo sát kết quả để can thiệp kịp thời nếu phát hiện bất thường."

Cô gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn học, rồi nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà quen thuộc. Ngoài kia, tiếng xe cộ qua lại con phố nhỏ vọng vào đều đặn, bình yên đến lạ so với những đêm mất ngủ đầy lo âu, toan tính mà cô từng trải qua trong căn hộ sang trọng của Đăng Khoa ở kiếp trước. Cô nhận ra, chính sự bình yên giản dị này — bữa cơm gia đình, tiếng máy khâu của bố, nụ cười hiền của mẹ — mới là thứ cô suýt đánh mất hoàn toàn chỉ vì mải chạy theo những ảo vọng phù phiếm nơi thương trường.

"Lần này," cô thì thầm với chính mình trước khi chìm vào giấc ngủ, "mình sẽ giữ chặt lấy những gì quý giá nhất, đồng thời không để bất kỳ ai có cơ hội biến mình thành con cờ trong ván bài của họ thêm một lần nào nữa." Giấc ngủ đến nhẹ nhàng hơn cô tưởng, không còn những cơn ác mộng về tiếng kính vỡ và mặt nước đen thẫm, chỉ còn lại một quyết tâm âm ỉ cháy, sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo trên hành trình viết lại số phận của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương