Trở Về Trước Ngày Cưới
9 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Phòng họp hội đồng quản trị tầng hai mươi hai của tập đoàn Bảo Tín được trang trí theo phong cách tối giản sang trọng — bàn kính đen dài, ghế da nâu bọc kim loại ánh bạc, và bức tường kính nhìn thẳng ra toàn cảnh thành phố mờ trong mưa. Khánh Linh bước vào với dáng đi thẳng lưng, tay ôm chặt tập hồ sơ thiết kế, lòng dâng lên một cảm giác vừa quen vừa lạ — quen vì cô đã đi qua khoảnh khắc này một lần, lạ vì lần này cô nhìn mọi chi tiết bằng đôi mắt hoàn toàn khác.

"Cô Đỗ Khánh Linh, mời ngồi." Giọng nói sắc lạnh nhưng đầy uy quyền vang lên từ đầu bàn. Bà Kim Chi, chủ tịch tập đoàn, ngồi đó trong bộ vest xanh navy may đo hoàn hảo, mái tóc búi gọn không một sợi lệch, ánh mắt sắc bén quét qua Khánh Linh như đang định giá một món hàng.

"Cháu cảm ơn cô đã cho cháu cơ hội này," Khánh Linh đáp, cúi đầu lễ phép nhưng không hề khép nép như phiên bản ngây thơ của chính mình năm năm trước. Cô ngồi xuống, đặt tập hồ sơ ngay ngắn trước mặt, ánh mắt quan sát kín đáo từng biểu cảm trên gương mặt người phụ nữ mà kiếp trước cô từng coi là mẹ chồng tương lai, trước khi nhận ra bà chính là kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu hãm hại mình.

"Bản phác thảo của cô rất ấn tượng," bà Kim Chi nói, lật qua vài trang trong tập hồ sơ mà trợ lý đã chuẩn bị sẵn từ trước, "đặc biệt là dòng thiết kế lấy cảm hứng từ vải thổ cẩm truyền thống kết hợp form dáng hiện đại. Hội đồng quản trị nhất trí giao cho cô vị trí giám đốc sáng tạo dự án bộ sưu tập mùa xuân năm nay."

"Cháu sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của tập đoàn," Khánh Linh đáp, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn.

Ngay lúc đó, cửa phòng họp bật mở, Vũ Đăng Khoa bước vào trong bộ vest xám tro, mái tóc hơi ướt vì mưa, nụ cười quen thuộc nở trên môi khi ánh mắt anh chạm phải Khánh Linh. Đây là lần đầu tiên, ở kiếp này, cô nhìn thấy anh sau khi trọng sinh — và trái tim cô, dù đã trải qua biết bao đau đớn, vẫn không tránh khỏi một khoảnh khắc chững lại.

"Xin lỗi mẹ, con tới trễ vì kẹt xe." Đăng Khoa ngồi xuống cạnh mẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Khánh Linh. "Đây chắc là cô Khánh Linh, người mà mẹ khen suốt tuần qua?"

"Chào anh," Khánh Linh đáp, gật đầu lịch sự, cố giữ giọng điệu chuyên nghiệp thuần túy, không một chút vương vấn cảm xúc như kiếp trước — khi ấy, chỉ một ánh nhìn của anh cũng đủ khiến cô đỏ mặt, bối rối cả buổi họp.

Lần này, cô chỉ nhìn thấy một chàng trai điển trai, có năng lực thật sự trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng ẩn sau đó là sự nhu nhược trước mẹ mà cô đã phải trả giá bằng cả tính mạng để nhận ra. Cô tự nhắc mình: đừng vội tin, đừng vội yêu, hãy quan sát trước khi quyết định bất cứ điều gì.

Buổi họp tiếp tục với những điều khoản hợp đồng, thời hạn hoàn thành bộ sưu tập, ngân sách được phân bổ, và đặc biệt là điều khoản về quyền sở hữu trí tuệ đối với các thiết kế — điều mà kiếp trước Khánh Linh đã ký một cách hời hợt, không hề để ý tới kẽ hở khiến sau này tập đoàn dễ dàng chuyển giao "quyền tác giả" bản phác thảo của cô sang tên người khác khi cần thiết.

"Cháu xin phép được xem lại điều khoản mục bảy," Khánh Linh nói, ngón tay chỉ vào đoạn văn bản nhỏ mà chắc chắn không ai để ý tới trong một buổi ký hợp đồng đầy hào hứng như thế này. "Cháu muốn làm rõ, mọi bản phác thảo gốc do cháu trực tiếp sáng tạo sẽ được lưu trữ song song dưới tên cá nhân cháu, ngoài hệ thống lưu trữ nội bộ của công ty, để tránh thất lạc hoặc nhầm lẫn trong quá trình làm việc nhóm."

Bà Kim Chi khẽ nhíu mày, một thoáng ngạc nhiên lướt qua ánh mắt sắc bén trước khi bà lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Yêu cầu khá chi tiết đối với một người mới ký hợp đồng lần đầu," bà nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự dò xét.

"Cháu chỉ muốn đảm bảo mọi thứ minh bạch ngay từ đầu, để sau này không có bất kỳ hiểu lầm nào giữa cháu và các đồng nghiệp khác trong quá trình hợp tác," Khánh Linh đáp, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào bà Kim Chi, không hề né tránh.

Đăng Khoa, ngồi cạnh mẹ, bất ngờ lên tiếng ủng hộ. "Con nghĩ đề nghị của cô Linh hợp lý, mẹ ạ. Minh bạch ngay từ đầu sẽ tốt cho cả hai bên."

Bà Kim Chi im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính, rồi cuối cùng gật đầu. "Được, thư ký sẽ bổ sung điều khoản này vào hợp đồng chính thức."

Khánh Linh thở phào nhẹ nhõm trong lòng, dù ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch dài hơi cô đã vạch ra ngay từ khoảnh khắc tỉnh dậy sáng nay — bảo vệ quyền sở hữu ý tưởng của chính mình, thứ mà kiếp trước đã bị đánh cắp một cách trắng trợn ngay dưới mũi cô.

Sau buổi ký hợp đồng, khi mọi người lần lượt rời phòng họp, Đăng Khoa cố ý nán lại, bước tới gần Khánh Linh khi cô đang thu dọn tài liệu.

"Cô Linh," anh gọi, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy ở một người vốn tự tin như anh, "nếu cô không phiền, tôi muốn mời cô đi ăn trưa để chúc mừng vị trí mới. Cũng là dịp để trao đổi thêm về định hướng bộ sưu tập, dù sao tôi cũng phụ trách mảng kinh doanh của dự án này."

Khánh Linh ngước nhìn anh, trong lòng dấy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cô nhớ rõ, chính bữa trưa đầu tiên ấy ở kiếp trước đã là khởi đầu cho một mối tình kéo dài năm năm, kết thúc bằng bi kịch. Nhưng cô cũng hiểu, tránh né hoàn toàn không phải là giải pháp khôn ngoan — cô cần giữ mối quan hệ đủ gần để nắm bắt thông tin, đủ xa để không lặp lại sai lầm cũ.

"Cảm ơn lời mời của anh," cô đáp, nở nụ cười xã giao vừa đủ, "nhưng hôm nay tôi đã hẹn ăn trưa với Bảo Ngọc rồi. Có lẽ để dịp khác, khi chúng ta có nhiều nội dung công việc cụ thể hơn để bàn."

Một thoáng thất vọng lướt qua gương mặt Đăng Khoa trước khi anh gật đầu, giữ phong thái lịch thiệp quen thuộc. "Vậy hẹn cô dịp khác. Chúc mừng cô chính thức gia nhập đội ngũ Bảo Tín."

Nhìn bóng lưng anh rời đi, Khánh Linh khẽ thở dài, không phải vì tiếc nuối, mà vì nhận ra, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng — cô sẽ phải cân bằng giữa việc giữ khoảng cách an toàn với Đăng Khoa, theo dõi sát sao từng bước chân của Bảo Ngọc, và âm thầm xây dựng một mạng lưới bảo vệ cho chính mình mà không ai, kể cả những người thân cận nhất, có thể nhận ra.

Cô mở cuốn sổ tay bìa da, viết thêm một dòng ghi chú ngắn gọn: "Điều khoản sở hữu trí tuệ — đã bổ sung thành công. Đăng Khoa — vẫn còn tình cảm như kiếp trước, cần giữ khoảng cách vừa đủ. Bước tiếp theo: quan sát Bảo Ngọc trong bữa trưa."

Gấp cuốn sổ lại, cô bước ra khỏi phòng họp với những bước chân vững vàng, mang theo quyết tâm không để bất kỳ chi tiết nhỏ nào trong ván cờ định mệnh này vuột khỏi tầm kiểm soát của mình thêm một lần nữa.

Trưa hôm đó, Khánh Linh và Bảo Ngọc ngồi trong một quán ăn nhỏ gần công ty, nơi hai người vẫn thường lui tới từ thời còn là sinh viên thực tập. Bảo Ngọc gọi món quen thuộc — bún chả và một ly trà đá — rồi háo hức hỏi han về buổi ký hợp đồng sáng nay, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ chân thành dành cho bạn thân.

"Cậu kể tớ nghe đi, phòng họp hội đồng quản trị trông thế nào? Tớ nghe nói bà Kim Chi khó tính lắm, đúng không?" Bảo Ngọc hỏi, tay chống cằm, dáng vẻ tò mò như một đứa trẻ.

"Cũng không tệ như lời đồn," Khánh Linh đáp, khẽ mỉm cười, cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể dù trong lòng đang quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt bạn. "Nhưng tớ có cảm giác, bà ấy là người sẽ để ý tới từng chi tiết nhỏ, kể cả những thứ tưởng như không quan trọng."

"Cậu lo gì chứ," Bảo Ngọc cười, vỗ nhẹ vai bạn, "cậu giỏi nhất phòng thiết kế mà, ai cũng biết điều đó. Tớ chỉ mong sau này được làm việc sát cánh cùng cậu trong dự án này, học hỏi thêm từ cậu."

Câu nói ấy, ở kiếp trước, từng khiến Khánh Linh cảm động vô cùng, tin tưởng giao cho Bảo Ngọc gần như toàn bộ những ý tưởng phác thảo ban đầu để cùng nhau phát triển. Nhưng lần này, cô chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu, trong lòng thầm ghi nhớ: đây là điểm khởi đầu, nơi tình bạn giữa hai người vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị vấy bẩn bởi lòng đố kỵ và tham vọng. Cô không muốn nghi ngờ bạn mình một cách vô căn cứ, nhưng cô cũng không thể quên bài học đắt giá mà kiếp trước đã dạy cho cô.

"Tớ với cậu sẽ cùng nhau làm tốt dự án này," Khánh Linh nói, giọng chân thành nhưng có chủ đích, "nhưng tớ nghĩ, mỗi người nên giữ một bản lưu trữ ý tưởng riêng, phòng khi có sự cố mất dữ liệu hay nhầm lẫn gì đó. Cậu thấy sao?"

"Ừ, cũng hợp lý," Bảo Ngọc đáp, không hề tỏ ra nghi ngờ hay khó chịu trước đề nghị này, "tớ vẫn hay quên lưu file lắm, có khi lại hay."

Cuộc trò chuyện tiếp tục xoay quanh những dự định cho bộ sưu tập mùa xuân, những ý tưởng phác thảo ban đầu mà Khánh Linh cố tình chỉ chia sẻ ở mức vừa đủ — không giấu diếm hoàn toàn để tránh gây nghi ngờ, nhưng cũng không còn phơi bày tất cả như trước. Nhìn Bảo Ngọc cười nói rôm rả, hoàn toàn vô tư trước những toan tính mà chỉ vài năm sau sẽ dần hình thành trong lòng cô ấy, Khánh Linh không khỏi cảm thấy một nỗi buồn khó tả xen lẫn với quyết tâm sắt đá đã có từ sáng nay.

"Dù chuyện gì xảy ra sau này," cô thầm nghĩ, nhìn bạn mình húp muỗng nước chấm cuối cùng một cách ngon lành, "lần này mình sẽ cố gắng để không ai trong chúng ta phải đi tới bước đường cùng đó nữa."

Đã sao chép liên kết chương