Chương 10
Chương 10 — Đèn Lồng Không Tắt
Hai ngày sau buổi trò chuyện đầy xúc động với ông Bảy Tuyên, không khí giữa Uyển Chi và Thiên Vũ trở nên có phần dè dặt hơn, không phải vì họ xa cách nhau, mà vì cả hai đều đang mang trong lòng những suy nghĩ nặng nề chưa biết cách chia sẻ trọn vẹn. Thiên Vũ vẫn đến xưởng đều đặn mỗi ngày, vẫn phụ giúp chuẩn bị cho buổi Chợ phiên nghề xưa sắp diễn ra, nhưng những khoảng lặng giữa hai người kéo dài hơn, ánh mắt anh nhìn cô đôi lúc thoáng qua một nét áy náy khó diễn tả thành lời.
Buổi tối trước ngày diễn ra Chợ phiên nghề xưa, khi mọi công việc chuẩn bị đã tạm ổn, Uyển Chi rủ Thiên Vũ ra bờ sông, nơi ánh trăng rằm sắp tới đã bắt đầu tỏa sáng dịu dàng trên mặt nước, dù còn vài ngày nữa mới tới đêm rằm thực sự. Con đường ven sông vắng vẻ hơn thường lệ, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá, tạo nên một không gian tĩnh lặng hiếm hoi giữa những ngày bận rộn.
"Anh vẫn còn nghĩ về chuyện hôm trước à?" Uyển Chi hỏi, khi cả hai ngồi xuống bậc đá quen thuộc, nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh trăng.
Thiên Vũ gật đầu, không giấu giếm. "Tôi cứ suy nghĩ mãi, không biết nên đối diện với cha thế nào. Nếu tôi kể cho ông nghe những gì ông Bảy nói, liệu ông có tin không, hay sẽ nghĩ tôi bị ai đó tác động, cố tình bôi nhọ danh dự gia đình?" Anh thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra giữa dòng sông. "Cha tôi là người rất tự hào về những gì ông đã xây dựng được. Tôi sợ, nếu tôi nói ra sự thật, ông sẽ không chỉ tức giận với tôi, mà còn có thể phản ứng cực đoan hơn với xưởng Vạn Nguyệt, coi đó như một sự khiêu khích."
Uyển Chi im lặng một lúc, cân nhắc từng lời trước khi đáp. "Tôi hiểu nỗi lo của anh. Nhưng tôi nghĩ, sự thật dù có đau đớn thế nào, cũng sẽ tốt hơn là tiếp tục để nó bị chôn vùi. Có lẽ, anh không cần phải vội vàng đối chất ngay với cha. Có thể chờ thêm thời gian, tìm thêm bằng chứng rõ ràng hơn, để khi nói chuyện, anh có đủ cơ sở vững chắc, không chỉ dựa vào lời kể của một người."
"Bằng chứng rõ ràng hơn là gì?" Thiên Vũ hỏi, quay sang nhìn cô.
"Bản vẽ mà cha tôi và tôi tìm thấy, có hai chữ ký," Uyển Chi đáp. "Nhưng chỉ có bản vẽ thôi có lẽ chưa đủ sức thuyết phục nếu cha anh cố tình phủ nhận. Có lẽ cần tìm thêm người làm chứng, hoặc thêm tài liệu khác." Cô ngừng lại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. "Anh có nghĩ mẹ anh biết gì về chuyện này không? Ông Bảy nói bà nội tôi rất kín tiếng, nhưng biết đâu, trong nhà anh, có ai đó từng nghe được câu chuyện thật sự."
Thiên Vũ trầm ngâm. "Mẹ tôi... có thể. Mẹ tôi về làm dâu nhà họ Hàn từ khi còn rất trẻ, đúng vào khoảng thời gian sau khi chuyện đó xảy ra. Bà ít khi nói về quá khứ của cha, nhưng đôi lúc tôi cảm nhận được, giữa cha và mẹ có một khoảng cách nào đó liên quan tới cách cha đối xử với chuyện làm ăn, dù tôi chưa bao giờ hỏi rõ."
"Có lẽ, khi thời điểm thích hợp, anh nên hỏi mẹ," Uyển Chi gợi ý nhẹ nhàng. "Nhưng bây giờ, có lẽ chúng ta nên tạm gác chuyện đó lại một chút, tập trung cho ngày mai trước đã. Chợ phiên nghề xưa quan trọng lắm, đó là cơ hội đầu tiên để cả phố cùng nhau chứng minh giá trị của nghề thủ công."
Thiên Vũ gật đầu, nụ cười dần trở lại trên môi anh, dù vẫn còn phảng phất chút nặng lòng. "Cô nói đúng. Ngày mai mới là điều quan trọng nhất lúc này." Anh nhìn Uyển Chi, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy chứa đựng một sự trân trọng sâu sắc. "Cảm ơn cô, vì đã luôn bình tĩnh và sáng suốt, ngay cả khi mọi thứ rối ren như vậy. Tôi nghĩ, nếu không có cô bên cạnh những ngày qua, tôi không biết mình sẽ đối diện với tất cả những điều này ra sao."
Uyển Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn trước lời nói chân thành ấy, cô quay đi nhìn ra dòng sông để giấu đi vẻ bối rối trên gương mặt. "Tôi cũng vậy," cô nói khẽ, gần như thì thầm. "Có anh ở đây, mọi chuyện dường như bớt nặng nề hơn rất nhiều."
Ánh trăng khi ấy đã lên cao hơn, tỏa ánh sáng bạc dịu dàng xuống mặt sông, phản chiếu thành hàng ngàn đốm sáng lấp lánh trên những gợn sóng nhỏ. Thiên Vũ khẽ đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay Uyển Chi đang đặt trên bậc đá, một cử chỉ ngập ngừng nhưng đầy chân thành. Cô không rút tay lại, chỉ khẽ siết nhẹ đáp lại, cả hai cùng im lặng ngồi bên nhau, không cần thêm bất kỳ lời nói nào, để cho khoảnh khắc ấy tự nó lên tiếng.
"Tôi chưa biết," Thiên Vũ nói sau một lúc lâu, giọng anh nhẹ nhàng như đang thổ lộ một điều gì đó quan trọng, "chuyện gì sẽ xảy ra giữa gia đình tôi và gia đình cô trong thời gian tới. Nhưng tôi biết, tôi không muốn để bất kỳ điều gì, dù là quá khứ hay hiện tại, ngăn cản tôi ở bên cạnh cô."
Uyển Chi quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng, vừa xúc động vừa có chút e dè vẫn còn sót lại từ những ngày đầu cảnh giác. "Tôi cũng vậy," cô đáp, "nhưng tôi nghĩ, chúng ta cần phải cẩn thận, từng bước một. Có quá nhiều thứ đang chờ đợi phía trước, cả chuyện lễ hội lẫn chuyện gia đình. Tôi không muốn vội vàng, để rồi làm tổn thương nhau vì những áp lực bên ngoài."
Thiên Vũ gật đầu, hiểu được sự thận trọng của cô. "Tôi sẽ chờ, bao lâu cũng được. Chỉ cần biết rằng, chúng ta đang cùng nhau đi trên con đường này, thế là đủ với tôi rồi."
Họ ngồi bên nhau thêm một lúc lâu nữa, cho tới khi ánh trăng đã lên tới đỉnh đầu, chiếu sáng cả một khúc sông thành một dải bạc lấp lánh huyền ảo. Uyển Chi cảm thấy trong lòng mình, dù vẫn còn đó bao nỗi lo về ngày mai, về những gì đang chờ đợi ở Chợ phiên nghề xưa, về mối hiềm khích chưa được hóa giải giữa hai gia đình, nhưng ngay lúc này, bên cạnh Thiên Vũ, dưới ánh trăng dịu dàng của phố cổ Nguyệt Giang, cô cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi, như thể mọi khó khăn phía trước, dù lớn lao đến đâu, cũng sẽ có cách để vượt qua, miễn là họ còn có nhau để cùng đối mặt.
Trên đường về, họ đi ngang qua sân đình làng, nơi ngày mai sẽ diễn ra Chợ phiên nghề xưa. Dưới ánh trăng, những gian hàng dựng tạm bằng tre và vải bạt đã được dựng sẵn từ chiều, im lìm chờ đợi ngày hội ngày mai. Uyển Chi dừng lại, nhìn quanh khoảng sân trống, tưởng tượng ra cảnh nó sẽ rực rỡ ánh đèn và náo nhiệt tiếng người thế nào vào sáng hôm sau.
"Anh có lo không?" cô hỏi, giọng có chút bồn chồn không giấu được. "Lỡ như không có ai tới xem thì sao?"
Thiên Vũ đứng cạnh cô, nhìn khoảng sân trong ánh trăng mờ ảo. "Tôi nghĩ mọi người sẽ tới. Tôi đã nhờ vài mối quan hệ cũ trong ngành truyền thông đăng tin trên các trang giới thiệu du lịch địa phương, cũng đã in một ít tờ rơi phát ở các điểm dừng chân của khách du lịch. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi tin vào chính những gì mọi người sẽ mang tới ngày mai — sự chân thành trong từng đôi tay làm nghề, đó mới là thứ thu hút người ta ở lại lâu hơn một cái liếc mắt."
Uyển Chi gật đầu, cảm thấy an tâm hơn phần nào trước sự chuẩn bị chu đáo của anh mà trước đó cô chưa hề biết tới. "Anh làm nhiều hơn tôi tưởng đấy," cô nói, giọng có chút trách yêu. "Sao không nói với tôi sớm hơn?"
"Tôi muốn để dành như một bất ngờ nho nhỏ," Thiên Vũ cười, "coi như một cách để chuộc lỗi thay cho những gì gia đình tôi đã gây ra, dù tôi biết một buổi chợ phiên nhỏ không thể bù đắp hết được. Nhưng ít nhất, đó là điều tôi có thể làm ngay bây giờ, bằng chính khả năng của mình."
Uyển Chi nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô nhận ra, giữa tất cả những rối ren của quá khứ, của mối đe dọa từ công ty Hàn Phát, vẫn có những điều tốt đẹp đang âm thầm nảy nở, như những mầm cây vươn lên giữa khe đá cằn cỗi. Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng, nhưng đó là một sự im lặng ấm áp, không còn nặng nề như những ngày đầu quen biết, một sự im lặng của hai người đã bắt đầu tin tưởng và sẻ chia với nhau nhiều hơn những gì lời nói có thể diễn đạt hết.
Về tới cổng xưởng, Thiên Vũ dừng lại, không vào trong dù cửa vẫn còn mở, ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra một quầng sáng ấm áp giữa con hẻm tối. "Tôi về đây," anh nói, "để cô còn nghỉ ngơi cho ngày mai. Nhưng trước khi về, tôi muốn nói một điều."
"Điều gì vậy?" Uyển Chi hỏi, ngước nhìn anh.
"Dù ngày mai kết quả thế nào, dù sau này chuyện giữa hai gia đình có phức tạp ra sao, tôi muốn cô biết rằng, việc được đứng đây, được học nghề, được ở bên cô những ngày qua, là quãng thời gian ý nghĩa nhất tôi từng có kể từ khi rời khỏi phố cổ này." Giọng Thiên Vũ trầm xuống, chân thành đến mức khiến Uyển Chi phải quay mặt đi một chút để giấu sự xúc động đang dâng lên trong lòng.
"Anh cứ nói như thể sắp phải rời đi vậy," cô đáp, cố pha chút đùa cợt để làm dịu bầu không khí đang trở nên nặng trĩu cảm xúc.
Thiên Vũ bật cười khẽ, xua tan phần nào sự nghiêm trang vừa rồi. "Không, tôi không đi đâu cả. Ít nhất là chưa, khi công việc lễ hội còn dang dở, khi còn bao nhiêu chuyện cần giải quyết ở đây." Anh nhìn cô một lúc lâu dưới ánh trăng, rồi khẽ gật đầu chào tạm biệt. "Ngủ ngon, Uyển Chi. Hẹn gặp cô sáng sớm mai, tại sân đình."
Uyển Chi đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong con hẻm, cho tới khi tiếng bước chân xa hẳn mới quay vào xưởng, lòng còn vương vấn mãi hơi ấm từ bàn tay anh vừa nắm lấy tay cô bên bờ sông. Cô khép cửa, tắt bớt đèn, nhưng mãi một lúc lâu sau vẫn chưa thể chợp mắt, tâm trí cứ quay cuồng giữa những lo lắng cho ngày mai và cảm giác rung động mới mẻ mà cô chưa từng trải qua kể từ rất lâu rồi.