Đèn Lồng Không Tắt
9 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Đèn Lồng Không Tắt

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Tin tức về việc nhiều hộ nghề trong phố bị gây sức ép về nguồn nguyên liệu và khách hàng lan truyền nhanh chóng, khiến bầu không khí chuẩn bị cho đêm diễu đèn trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Một số hộ, vì lo sợ ảnh hưởng tới công việc kinh doanh lâu dài, bắt đầu dao động, thậm chí có người ngỏ ý muốn rút lui khỏi kế hoạch. Uyển Chi nhận ra, nếu tình trạng này tiếp diễn, không chỉ đêm diễu đèn có nguy cơ thất bại, mà cả tinh thần đoàn kết vừa được nhen nhóm trong xóm nghề cũng có thể tan vỡ.

Trước tình hình đó, ông Đới Quang Minh quyết định triệu tập một cuộc họp công khai, mời cả đại diện các hộ nghề lẫn đại diện công ty Hàn Phát tới cùng đối thoại, hy vọng có thể tìm ra một giải pháp dung hòa trước khi mọi chuyện đi quá xa. Cuộc họp diễn ra tại hội trường lớn quen thuộc, nhưng lần này không khí căng thẳng hơn hẳn so với những lần trước, mọi người đều cảm nhận được sự đối đầu ngày càng rõ rệt giữa hai phía.

"Tôi triệu tập cuộc họp này," ông Minh mở lời, giọng ông có phần mệt mỏi sau nhiều ngày phải đứng giữa hai làn đạn, "vì tôi nhận thấy tình hình đang trở nên căng thẳng quá mức cần thiết. Tôi mong hai bên có thể ngồi lại, tìm ra tiếng nói chung, vì lợi ích chung của cả phố cổ, thay vì tiếp tục đối đầu như hiện tại."

Chú Sáu Đồng đứng dậy đầu tiên, giọng ông không giấu được sự bức xúc đã tích tụ từ lâu. "Tiếng nói chung gì được, khi một bên đang dùng quyền lực tài chính để bóp nghẹt bên kia? Nhà cung cấp lụa của xưởng Vạn Nguyệt bị ép giá, khách hàng bị lôi kéo bằng những chiêu trò giảm giá không lành mạnh, đây không phải là cạnh tranh công bằng, mà là chèn ép có chủ đích."

Ông Hàn Vĩnh Vượng, ngồi ở hàng ghế đối diện, lên tiếng phản bác, giọng ông vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh nhưng có phần cứng rắn hơn mọi khi. "Tôi không rõ ông đang nói tới điều gì cụ thể. Công ty chúng tôi hoạt động hoàn toàn theo đúng quy định pháp luật, mọi chính sách giá cả, mọi thỏa thuận với đối tác đều dựa trên nguyên tắc thị trường. Nếu có nhà cung cấp nào tự ý điều chỉnh giá, đó là quyết định kinh doanh của riêng họ, không liên quan gì tới chúng tôi."

"Ông nói vậy mà không thấy ngượng miệng sao?" Uyển Chi đứng dậy, không kìm được sự tức giận đang dâng lên. "Bà chủ xưởng dệt lụa đã kể rõ ràng, có người của công ty ông tới đe dọa sẽ cắt hợp đồng nếu bà tiếp tục bán lụa giá ưu đãi cho chúng tôi. Ông có thể chối bỏ trách nhiệm bằng lời nói, nhưng sự thật thì không thể che giấu mãi được."

Cả hội trường xôn xao trước lời tố cáo trực diện ấy. Ông Vượng khẽ nhíu mày, liếc nhìn sang cô trợ lý đứng cạnh, rồi quay lại đáp, giọng ông vẫn cố giữ bình tĩnh nhưng đã có chút lung lay. "Tôi sẽ cho kiểm tra lại thông tin này. Nếu có nhân viên nào của công ty hành động sai quy định, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm túc."

"Kiểm tra rồi xử lý, hay chỉ là cách để trì hoãn thời gian trong khi thiệt hại đã xảy ra rồi?" cô Nhâm chen vào, giọng cô đầy cay đắng. "Chúng tôi không cần những lời hứa suông, chúng tôi cần hành động thực sự, ngay bây giờ."

Thiên Vũ, ngồi ở một góc, cuối cùng cũng đứng dậy, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cha mình, không hề né tránh. "Cha, con nghĩ đã đến lúc cha nên dừng lại. Những gì cha đang làm không chỉ ảnh hưởng tới lợi ích kinh doanh, mà đang trực tiếp đẩy nhiều gia đình vào cảnh khó khăn. Đây không phải là cách một doanh nghiệp có trách nhiệm nên hành xử."

Ông Vượng nhìn con trai, ánh mắt ông thoáng qua một sự ngạc nhiên lẫn tức giận trước việc bị chỉ trích công khai ngay giữa hội trường. "Thiên Vũ, đây không phải chỗ để con thể hiện quan điểm cá nhân."

"Đây chính xác là chỗ để nói ra sự thật," Thiên Vũ đáp, giọng anh không hề nao núng. "Nếu cha không dừng lại, con sẽ buộc phải công khai mọi thứ con biết, kể cả những chuyện liên quan tới lịch sử của công ty mình mà cha vẫn luôn cố gắng giữ kín."

Không khí trong hội trường bỗng chùng xuống, nhiều người không hiểu rõ ẩn ý trong câu nói của Thiên Vũ, nhưng riêng ông Vượng, gương mặt ông thoáng tái đi trong giây lát, ánh mắt ông dán chặt vào con trai như đang cố dò xét xem anh biết được bao nhiêu.

"Chúng ta nói chuyện riêng sau," ông Vượng nói, giọng ông hạ thấp xuống, cố giữ vẻ bình tĩnh trước đám đông nhưng không giấu được sự bối rối đang len lỏi.

Buổi họp kết thúc trong bầu không khí căng thẳng chưa từng có, không đạt được thỏa thuận cụ thể nào, nhưng ít nhất, những lời tố cáo công khai đã khiến ông Vượng và công ty Hàn Phát phải đối mặt với áp lực dư luận rõ rệt hơn. Uyển Chi rời hội trường cùng Thiên Vũ, cả hai đều mang theo một tâm trạng phức tạp — vừa nhẹ nhõm vì đã dám lên tiếng, vừa lo lắng cho những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Anh vừa nói vậy trước mặt mọi người, cha anh chắc chắn sẽ tức giận lắm," Uyển Chi nói, giọng cô đầy lo lắng cho anh.

"Tôi biết," Thiên Vũ đáp, hít một hơi thật sâu. "Nhưng tôi không hối hận. Đã đến lúc tôi phải chọn đứng về phía lẽ phải, dù điều đó có nghĩa là tôi phải đối đầu trực tiếp với chính gia đình mình." Anh nhìn cô, ánh mắt anh vừa mệt mỏi vừa kiên định. "Tôi nghĩ, tối nay tôi sẽ về nhà, nói chuyện thẳng thắn với cha, mang theo tất cả những gì tôi biết. Đã đến lúc không thể trì hoãn thêm được nữa."

Uyển Chi nắm lấy tay anh, muốn nói điều gì đó để trấn an nhưng lại thấy mọi lời an ủi lúc này đều trở nên nhạt nhòa trước những gì anh sắp phải đối mặt. "Anh cẩn thận," cô chỉ nói được vậy, giọng cô nghẹn lại. "Dù kết quả thế nào, tôi cũng sẽ ở đây."

Trên đường trở về xưởng, họ đi ngang qua khu chợ chiều đang dần thưa người, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những mái ngói cổ, tạo ra một khung cảnh yên bình đến lạ, đối lập hoàn toàn với những xáo trộn vừa diễn ra trong hội trường. Uyển Chi nhìn Thiên Vũ, thấy gương mặt anh vẫn còn căng thẳng, những đường nét vốn điềm tĩnh giờ hằn lên một nỗi lo âu khó giấu.

"Anh có sợ không?" cô hỏi khẽ.

Thiên Vũ im lặng một lúc trước khi đáp. "Có chứ. Tôi sợ sẽ mất đi mối quan hệ vốn đã mong manh với cha. Nhưng tôi sợ hơn, nếu mình cứ im lặng mãi, để mặc cho những điều sai trái tiếp diễn, thì đến một ngày, tôi sẽ không còn nhận ra chính mình trong tấm gương nữa." Anh dừng bước, quay sang nhìn cô. "Cô biết không, từ ngày gặp cô, từ ngày được học lại nghề làm đèn ở xưởng Vạn Nguyệt, tôi mới nhận ra, giá trị thật sự không nằm ở việc mình có bao nhiêu quyền lực hay tiền bạc, mà ở việc mình dám đứng lên bảo vệ điều gì mình tin là đúng."

Uyển Chi nhìn anh, trong lòng dâng lên một sự cảm phục sâu sắc xen lẫn nỗi lo lắng khôn nguôi. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm khó khăn đối với Thiên Vũ, nhưng cô cũng tin rằng, dù kết quả cuộc đối thoại giữa anh và cha ra sao, anh đã chứng minh được bản lĩnh và sự trưởng thành thực sự của một người dám sống đúng với lương tâm mình, điều mà không phải ai sinh ra trong một gia đình quyền thế cũng có đủ can đảm để làm được.

Về tới xưởng, cô kể lại toàn bộ diễn biến buổi họp cho cha nghe. Ông Khoan lắng nghe trong im lặng, ánh mắt ông ánh lên vừa lo lắng vừa một niềm tự hào khó gọi tên khi nghe về cách Thiên Vũ đứng lên đối chất trực diện với cha mình giữa đông người. "Thằng bé đó," ông nói, giọng ông trầm xuống, "có lẽ được thừa hưởng cái khí phách của bà nội con nhiều hơn nó tưởng. Ngày xưa, mẹ cha cũng từng đứng lên nói thẳng những điều người khác không dám nói, dù phải trả giá bằng sự cô lập."

"Cha nghĩ, ông Vượng sẽ phản ứng thế nào khi Thiên Vũ về nói chuyện tối nay?" Uyển Chi hỏi, không giấu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng.

Ông Khoan trầm ngâm một lúc lâu trước khi đáp. "Cha không dám chắc. Người như ông Vượng, đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, có thể sẽ phản ứng dữ dội trước khi có thể bình tâm lắng nghe. Nhưng cha tin, nếu Thiên Vũ đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, thì dù có mất thời gian, sự thật vẫn sẽ có cách chạm tới trái tim của một người cha, dù người đó có cứng rắn tới đâu."

Uyển Chi gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn không thể ngừng lo lắng cho Thiên Vũ suốt cả buổi tối hôm đó. Cô ngồi bên bàn vẽ, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí cứ liên tục hướng về phía ngôi nhà lớn của gia đình họ Hàn, tưởng tượng ra cảnh Thiên Vũ đang phải đối diện với cơn giận dữ của cha mình, và thầm cầu mong mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ hơn những gì cô lo sợ.

Gần nửa đêm, điện thoại cô vẫn im lặng, không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Thiên Vũ. Cô đặt bút vẽ xuống, bước ra sân, ngồi trên bậc thềm quen thuộc, mắt dõi ra con hẻm tối như đang chờ đợi một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Gió đêm mát lạnh lùa qua tà áo, mang theo hơi ẩm từ phía sông, nhưng lòng cô vẫn nóng như lửa đốt vì không biết cuộc đối thoại giữa hai cha con nhà họ Hàn đang diễn tiến ra sao.

Cô nhớ lại từng lời Thiên Vũ nói trước khi chia tay ban chiều, sự kiên định trong ánh mắt anh, và tự nhủ, dù kết quả đêm nay có ra sao, cô cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh, giống như cách anh đã không ngần ngại đứng về phía cô và cả xóm nghề suốt những ngày qua. Đêm dần khuya, sương bắt đầu giăng nhẹ trên những mái ngói, nhưng Uyển Chi vẫn ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi, lòng tin rằng dù đêm nay có tối tăm tới đâu, bình minh rồi cũng sẽ đến, mang theo những câu trả lời mà cả hai đang cùng chờ đợi.

Đã sao chép liên kết chương