Chương 19
Chương 19 — Đèn Lồng Không Tắt
Chỉ còn năm ngày nữa là tới đêm diễu đèn, khi một tin tức mới lại giáng xuống, đe dọa phá vỡ mọi công sức chuẩn bị suốt những tuần qua. Ông Đới Quang Minh, với vẻ mặt hốt hoảng hiếm thấy, tìm tới xưởng Vạn Nguyệt vào một buổi sáng sớm, tay cầm một văn bản chính thức.
"Tôi vừa nhận được thông báo từ phía luật sư của công ty Hàn Phát," ông nói, giọng ông run rẩy vì lo lắng. "Họ cảnh báo rằng, nếu đêm diễu đèn diễn ra đúng theo kế hoạch, sử dụng khu vực bến sông trong khung giờ trùng với lịch trình quảng bá của họ, họ sẽ coi đó là hành vi vi phạm hợp đồng độc quyền, và có thể sẽ rút toàn bộ gói tài trợ đã cam kết cho lễ hội, bao gồm cả phần kinh phí lắp đặt hệ thống chiếu sáng công cộng mà toàn phố đang trông đợi."
Uyển Chi cảm thấy như mặt đất dưới chân mình chao đảo. Đây không còn là chuyện riêng của xóm nghề nữa, mà đã trở thành một vấn đề ảnh hưởng tới toàn bộ phố cổ, tới hàng trăm hộ kinh doanh khác đang trông chờ vào sự thành công chung của mùa lễ hội năm nay.
"Nếu chúng tôi hủy đêm diễu đèn, liệu họ có giữ đúng cam kết tài trợ không?" Uyển Chi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời.
"Có lẽ vậy," ông Minh đáp, "nhưng tôi không dám chắc chắn hoàn toàn. Đây là một tình huống rất khó xử cho Ban Quản lý. Nếu bà con kiên quyết tổ chức, chúng tôi có thể mất đi nguồn tài trợ lớn, ảnh hưởng tới toàn bộ hệ thống chiếu sáng và an ninh của cả lễ hội. Nhưng nếu chúng tôi buộc bà con phải hủy bỏ, tôi hiểu đó cũng là một sự bất công lớn với những nỗ lực bà con đã bỏ ra."
Tin tức này nhanh chóng lan ra khắp xóm nghề, gây ra một làn sóng hoang mang mới. Một số hộ, vốn đã dao động từ trước, giờ càng thêm lo lắng, sợ rằng nếu cố chấp tổ chức, họ sẽ trở thành nguyên nhân khiến cả phố mất đi nguồn kinh phí quan trọng, ảnh hưởng tới hình ảnh chung trước công chúng.
Uyển Chi triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ngay tối hôm đó tại sân xưởng Vạn Nguyệt, không khí lần này nặng nề hơn hẳn so với buổi họp đầu tiên khởi xướng kế hoạch. Nhiều gương mặt lộ rõ sự do dự, có người thẳng thắn đề xuất nên hoãn hoặc hủy bỏ sự kiện để tránh rủi ro cho cả phố.
"Tôi hiểu nỗi lo của mọi người," Uyển Chi nói, đứng trước đám đông, giọng cô dù có phần run nhưng vẫn cố giữ vững. "Nhưng tôi muốn hỏi, nếu lần này chúng ta lùi bước vì bị đe dọa, thì liệu sang năm, hay những năm sau nữa, chúng ta có còn cơ hội nào để lên tiếng không, hay sẽ mãi mãi phải sống trong sự chi phối của những thế lực lớn hơn mình?"
Một khoảng lặng bao trùm sân xưởng, mọi người nhìn nhau, cân nhắc giữa nỗi sợ hãi thực tế và khát vọng công bằng đang cháy bỏng trong lòng mỗi người. Thiên Vũ, đứng cạnh Uyển Chi, cũng lên tiếng, giọng anh đầy sức nặng.
"Tôi biết, đây là một quyết định khó khăn, và tôi không có quyền yêu cầu ai phải mạo hiểm vì tôi hay vì xưởng Vạn Nguyệt," anh nói. "Nhưng tôi muốn mọi người biết, nếu cần, tôi sẵn sàng đứng ra chịu trách nhiệm chính thức trước Ban Quản lý và cả công ty của cha tôi, để những rủi ro không đổ dồn hết lên vai bà con."
Ông Bảy Tuyên, người vốn ít khi lên tiếng trong những cuộc tranh luận lớn, bất ngờ đứng dậy, giọng ông run run vì tuổi tác nhưng đầy quả quyết. "Tôi đã sống ở phố này gần bảy mươi năm, chứng kiến bao thăng trầm. Tôi nghĩ, nếu lần này chúng ta lùi bước, không phải vì thiếu tài nguyên hay thiếu tài năng, mà chỉ vì sợ hãi, thì đó mới là điều đáng buồn nhất, còn đáng buồn hơn cả việc mất đi một khoản tài trợ."
Lời nói của ông Bảy như một luồng sinh khí mới thổi vào tinh thần đang chùng xuống của đám đông. Từng người một, dù vẫn còn lo lắng, bắt đầu bày tỏ sự ủng hộ tiếp tục kế hoạch, không phải vì họ không còn sợ hãi, mà vì họ nhận ra, đây là thời khắc quyết định cho việc họ sẽ để nỗi sợ dẫn dắt cuộc đời mình, hay để niềm tin vào giá trị bản thân dẫn lối.
"Chúng ta sẽ tiếp tục," Uyển Chi tuyên bố, giọng cô giờ đã vững vàng hẳn lên, "nhưng chúng ta sẽ làm mọi thứ trong khuôn khổ pháp luật cho phép, đảm bảo không vi phạm bất kỳ điều khoản nào có thể khiến Ban Quản lý gặp rắc rối pháp lý. Đây là quyền tự do kinh doanh, tự do văn hóa của chúng ta, không ai có thể tước đoạt điều đó chỉ bằng lời đe dọa suông."
Đêm đó, sau khi mọi người đã ra về, Uyển Chi và Thiên Vũ ngồi lại bên nhau, cả hai đều thấm mệt sau một ngày đầy căng thẳng nhưng cũng tràn ngập một cảm giác tự hào khó tả. "Cô làm tốt lắm," Thiên Vũ nói, nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Tôi chưa từng thấy ai có thể truyền cảm hứng cho cả một cộng đồng như cô vừa làm."
"Không phải chỉ mình tôi," Uyển Chi đáp, mỉm cười mệt mỏi nhưng ấm áp. "Là tất cả mọi người, kể cả anh, đã cùng nhau đứng lên. Nếu không có sự đồng lòng đó, một mình tôi chẳng thể làm được gì."
Họ ngồi bên nhau trong im lặng một lúc lâu, dưới ánh trăng đang dần tròn đầy báo hiệu ngày lễ hội chính thức đang tới gần, cả hai đều cảm nhận được, dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ngọn lửa của tình yêu nghề, của tình đoàn kết cộng đồng, đã thực sự bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đủ sức để soi sáng con đường họ đang cùng nhau bước tới.
Sáng hôm sau, Uyển Chi cùng Thiên Vũ tới gặp lại ông Đới Quang Minh, mang theo quyết định chính thức của cả xóm nghề. Họ trình bày rõ ràng phương án đảm bảo an toàn, đảm bảo không xâm phạm bất kỳ điều khoản pháp lý nào trong hợp đồng giữa Ban Quản lý và Hàn Phát, đồng thời đề nghị dời khung giờ tổ chức đêm diễu đèn sang một khoảng thời gian không trùng lặp với các hoạt động quảng bá chính thức của công ty, nhằm giảm thiểu tối đa nguy cơ xung đột.
Ông Minh xem xét kỹ lưỡng bản đề xuất, gương mặt ông dần giãn ra sau khi nhận thấy sự chu đáo và thiện chí trong từng chi tiết. "Nếu các bạn có thể cam kết chắc chắn về việc không chồng chéo lịch trình, tôi nghĩ tôi có thể thuyết phục cấp trên phê duyệt phương án này, dù vẫn cần thêm một vài thủ tục xác nhận," ông nói, giọng ông đã bớt căng thẳng hơn nhiều so với buổi sáng hôm trước.
"Chúng tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ mọi giấy tờ cần thiết ngay hôm nay," Thiên Vũ nói, "và tôi cũng sẽ trực tiếp trao đổi với bộ phận pháp lý bên công ty Hàn Phát, để làm rõ rằng chúng ta không có ý định vi phạm bất kỳ điều khoản nào, chỉ đơn giản là thực hiện quyền tổ chức một hoạt động văn hóa cộng đồng hợp pháp."
Rời khỏi trụ sở Ban Quản lý với một tia hy vọng mới, Uyển Chi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với tâm trạng nặng nề của tối hôm trước. Cô nhìn Thiên Vũ, thầm cảm ơn sự bình tĩnh và khôn khéo của anh đã giúp biến một tình huống tưởng chừng bế tắc thành một giải pháp khả thi, không cần phải đối đầu trực diện mà vẫn giữ vững được lập trường của cả cộng đồng.
Trở về xưởng, cả hai lập tức bắt tay vào việc điều chỉnh lại kế hoạch theo khung giờ mới, thông báo cho tất cả các hộ nghề tham gia về sự thay đổi. Dù phải dời thời gian tổ chức sớm hơn hai tiếng so với dự kiến ban đầu, không khí trong xóm nghề vẫn tràn ngập sự phấn khởi, bởi ai nấy đều hiểu rằng, việc kế hoạch được cứu vãn vào phút chót chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của sự đoàn kết và quyết tâm không lùi bước.
Buổi chiều, Bảo Châu ghé qua, mang theo một nồi chè đậu xanh nóng hổi để "tiếp sức" cho mọi người sau một ngày căng thẳng. "Nghe nói giữ được kế hoạch rồi hả?" cô hỏi, giọng đầy phấn khích khi múc chè ra từng chén nhỏ mời mọi người trong xưởng.
"Ừ, nhưng phải đổi giờ sớm hơn một chút," Uyển Chi đáp, nhận lấy chén chè từ tay bạn, cảm giác vị ngọt thanh mát lan tỏa trong miệng như xoa dịu phần nào những mệt mỏi đã tích tụ suốt cả ngày dài.
"Vậy càng tốt," Bảo Châu cười, "sớm hơn thì ánh hoàng hôn còn đẹp hơn, đúng lúc mặt trời lặn trên sông, ánh đèn lồng lên sẽ càng thêm lung linh." Cô nhìn quanh xưởng, thấy những chiếc đèn đã gần hoàn thiện xếp thành hàng dài, ánh mắt cô ánh lên vẻ tự hào không giấu giếm. "Nhìn tụi mày làm việc mấy tuần qua, tao thấy tự hào về xóm nghề mình ghê. Ai nói dân làm thủ công là yếu thế, chứ tao thấy tụi mình mạnh mẽ hơn bất kỳ công ty lớn nào."
Lời nói giản dị nhưng chân thành ấy khiến cả xưởng bật cười, không khí căng thẳng suốt cả ngày dần tan biến, nhường chỗ cho một sự ấm áp, gắn kết hiếm có giữa những con người đang cùng nhau hướng về một mục tiêu chung.
Tối muộn hôm đó, khi mọi người đã lần lượt ra về, Uyển Chi tranh thủ ngồi lại kiểm đếm số lượng đèn đã hoàn thành, đối chiếu với danh sách công việc còn dang dở cho năm ngày còn lại. Cô nhẩm tính, dù đã cố gắng hết sức, xưởng vẫn còn thiếu khoảng mười chiếc đèn để đạt đủ số lượng dự kiến trưng bày. Cô xoa xoa hai vai đã mỏi nhừ, nhưng trong lòng không hề nao núng, chỉ càng thêm quyết tâm sẽ tranh thủ từng phút từng giờ còn lại.
Ông Khoan, dù tay không còn vững để làm việc tinh xảo, vẫn cố gắng ngồi cùng con gái tới khuya, phụ giúp những việc lặt vặt như buộc dây, lau chùi khung đèn đã hoàn thiện. "Con đừng thức khuya quá," ông nhắc, giọng đầy lo lắng khi thấy đôi mắt con gái đã thâm quầng vì thiếu ngủ nhiều ngày liền. "Sức khỏe con quan trọng hơn bất kỳ chiếc đèn nào."
"Con biết, cha," Uyển Chi đáp, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. "Chỉ còn vài ngày nữa thôi, qua được giai đoạn này, con sẽ nghỉ ngơi thật nhiều." Cô nhìn cha, thấy trong ánh mắt ông không chỉ có sự lo lắng, mà còn có một niềm tự hào sâu sắc mà ông chưa bao giờ nói thành lời, nhưng cô vẫn cảm nhận được trọn vẹn qua từng cử chỉ nhỏ nhặt ông dành cho cô mỗi ngày.