Chương 18
Chương 18 — Đèn Lồng Không Tắt
Sáng hôm sau, khi Uyển Chi vừa mở cửa xưởng, cô bất ngờ thấy một chiếc xe hơi sang trọng đậu ngay trước hẻm, và bước xuống từ đó không ai khác chính là ông Hàn Vĩnh Vượng, một mình, không có trợ lý hay tùy tùng đi cùng như những lần trước. Gương mặt ông mang một vẻ nghiêm nghị khác thường, đôi mắt ông có quầng thâm như đã trải qua một đêm mất ngủ.
"Tôi muốn nói chuyện với cô," ông nói, giọng ông vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh cố hữu, nhưng ẩn sau đó là một sự căng thẳng khó che giấu.
Uyển Chi mời ông vào xưởng, gọi cha ra cùng tiếp chuyện. Ông Khoan, khi thấy ông Vượng, không giấu được sự ngỡ ngàng, nhưng vẫn giữ phong thái điềm đạm, mời khách ngồi, rót một tách trà theo đúng phép tắc của gia chủ.
"Tối qua, Thiên Vũ đã nói chuyện với tôi," ông Vượng mở lời sau một khoảng im lặng ngắn, giọng ông có phần khó khăn khi phải thừa nhận điều gì đó. "Nó kể cho tôi nghe về bức thư, về bản vẽ mà vợ tôi đã đưa cho hai người xem."
Uyển Chi và ông Khoan im lặng, chờ đợi ông nói tiếp, không muốn vội vàng phản ứng trước khi hiểu rõ mục đích thực sự của cuộc gặp này.
"Tôi không phủ nhận," ông Vượng tiếp tục, giọng ông trầm xuống, "rằng cha tôi, ông Hàn Bá Vịnh, từng có một thỏa thuận với bà Tuyết Nga về kỹ thuật khung xoắn kép. Tôi cũng biết, lời hứa chia sẻ quyền lợi đó chưa bao giờ được thực hiện trọn vẹn." Ông ngừng lại, đôi tay ông siết chặt tách trà trên bàn. "Nhưng tôi lớn lên trong niềm tin rằng, mọi thành công của gia đình mình đều xuất phát từ tài năng và nỗ lực của cha tôi. Đối diện với sự thật khác đi, không dễ dàng gì với tôi."
"Vậy ông tới đây để làm gì?" Uyển Chi hỏi thẳng, giọng cô không giấu được sự thận trọng. "Để phủ nhận, hay để thừa nhận?"
Ông Vượng nhìn cô, ánh mắt ông phức tạp, xen lẫn giữa sự kiêu hãnh còn sót lại và một nỗi day dứt đang dần trỗi dậy. "Tôi tới đây," ông nói chậm rãi, "để đề nghị một giải pháp. Tôi sẵn sàng bồi thường một khoản tiền xứng đáng cho gia đình cô, coi như bù đắp phần nào những gì cha tôi thiếu sót ngày xưa, đổi lại, tôi mong gia đình cô giữ kín chuyện này, không công khai ra ngoài, để tránh ảnh hưởng tới uy tín công ty."
Câu nói ấy khiến Uyển Chi cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh. Cô đứng dậy, giọng cô cứng rắn hẳn lên. "Ông nghĩ rằng, chỉ cần tiền bạc là có thể xóa bỏ được nỗi đau mà bà nội tôi đã âm thầm chịu đựng suốt cả cuộc đời sao? Đây không phải là chuyện mặc cả, ông Vượng. Đây là chuyện danh dự, chuyện công bằng."
"Tôi không có ý xúc phạm," ông Vượng vội nói, giọng ông có phần lúng túng trước phản ứng quyết liệt của cô. "Tôi chỉ đang cố tìm một cách giải quyết êm thấm cho cả hai bên."
"Êm thấm cho ông thì đúng hơn," ông Khoan lên tiếng, giọng ông tuy nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Ông sợ sự thật này ảnh hưởng tới công ty, tới hình ảnh của ông trước lễ hội sắp tới, nên muốn dùng tiền để dập tắt nó đi. Nhưng thưa ông, mẹ tôi không cần tiền bạc để chứng minh giá trị của mình, bà đã chứng minh điều đó suốt cả cuộc đời qua từng chiếc đèn bà làm ra. Gia đình tôi cũng vậy."
Ông Vượng im lặng, gương mặt ông dần chuyển sang một vẻ phức tạp khó tả, giữa sự ngoan cố còn sót lại và một sự lung lay đang bắt đầu len lỏi. "Vậy hai người muốn gì? Muốn tôi công khai xin lỗi trước toàn bộ phố cổ sao? Muốn tôi từ bỏ hợp đồng với Ban Quản lý sao?"
"Chúng tôi không đòi hỏi ông phải làm điều gì cụ thể," Uyển Chi đáp, giọng cô đã dịu lại phần nào nhưng vẫn giữ nguyên sự kiên định. "Chúng tôi chỉ mong ông nhìn nhận sự thật, không phải vì áp lực, mà vì đó là điều đúng đắn nên làm. Còn việc ông chọn hành xử ra sao sau khi nhìn nhận sự thật đó, là quyết định của riêng ông."
Ông Vượng đứng dậy, không đáp lại ngay, chỉ đứng lặng nhìn quanh xưởng một lúc lâu, ánh mắt ông dừng lại trên chiếc đèn Cửu Liên mẫu treo ở góc nhà, như bị cuốn hút bởi vẻ đẹp tinh xảo của nó dù trong lòng ông đang ngổn ngang trăm mối. "Tôi cần thời gian để suy nghĩ," ông nói cuối cùng, giọng ông nhỏ hẳn đi so với lúc mới bước vào. "Chuyện này không đơn giản như hai người nghĩ."
Ông rời khỏi xưởng, dáng vẻ không còn giữ được sự tự tin, quyết đoán như những lần xuất hiện trước đó. Uyển Chi nhìn theo bóng ông khuất dần, trong lòng cô dấy lên một cảm giác lẫn lộn — vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng ông cũng đã phải đối diện với sự thật, vừa lo lắng không biết liệu điều đó có thực sự dẫn tới một sự thay đổi tích cực hay không.
"Con nghĩ ông ấy sẽ làm gì tiếp theo?" cô hỏi cha, khi cả hai vẫn còn đứng lặng giữa xưởng.
Ông Khoan thở dài, ánh mắt ông xa xăm nhìn ra khoảng sân nắng. "Cha không biết, con à. Nhưng cha nghĩ, ít nhất, hôm nay ông ấy đã phải nhìn thẳng vào sự thật, thay vì tiếp tục né tránh như bao năm qua. Đó cũng là một bước tiến, dù nhỏ nhoi."
Buổi chiều hôm đó, Thiên Vũ ghé qua xưởng, gương mặt anh phờ phạc sau một đêm dài không ngủ, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên một sự nhẹ nhõm nhất định. "Cha tôi đã tới đây rồi phải không?" anh hỏi, sau khi nghe Uyển Chi kể lại toàn bộ cuộc gặp.
"Ừ," cô đáp, "nhưng ông ấy chưa thực sự sẵn sàng đối diện hoàn toàn với sự thật. Ông vẫn còn cố gắng tìm cách giải quyết êm thấm theo kiểu của riêng ông."
Thiên Vũ gật đầu, không tỏ ra quá ngạc nhiên. "Tôi hiểu tính cha tôi. Ông cần thời gian, có khi là rất nhiều thời gian, để có thể thực sự buông bỏ cái tôi và niềm tự hào mà ông đã xây dựng suốt bao năm qua." Anh nhìn Uyển Chi, ánh mắt anh chứa đựng một sự quyết tâm mới. "Nhưng tôi sẽ không dừng lại ở đây. Tôi sẽ tiếp tục thuyết phục ông, bằng mọi cách có thể, cho tới khi ông thực sự hiểu ra."
"Đêm qua chuyện gì đã xảy ra?" Uyển Chi hỏi, muốn biết rõ hơn diễn biến cuộc trò chuyện giữa hai cha con mà cô chỉ nghe qua lời kể vắn tắt.
Thiên Vũ ngồi xuống, kể lại chi tiết hơn. "Ban đầu cha tôi rất tức giận, ông cho rằng tôi đang bị 'người ngoài' tác động, cố tình bôi nhọ danh dự gia đình. Tôi phải đưa ra bản sao bức thư và bản vẽ mà mẹ tôi trao lại, cha tôi im lặng rất lâu sau khi đọc xong, không nói thêm lời nào. Tôi nghĩ, lúc đó ông đã nhận ra chối cãi cũng vô ích, nhưng ông vẫn chưa sẵn sàng để thừa nhận công khai."
"Vậy giờ tình hình quan hệ giữa anh và cha ra sao?" cô hỏi tiếp, giọng đầy quan tâm.
"Căng thẳng," Thiên Vũ thừa nhận, giọng anh có phần chua chát. "Ông bảo tôi cứ tiếp tục làm những gì tôi cho là đúng, nhưng đừng mong ông sẽ thay đổi lập trường trong công việc kinh doanh. Tôi nghĩ, đó là cách ông cố giữ lại chút thể diện cuối cùng, dù trong lòng có lẽ ông đã dao động nhiều hơn những gì ông thể hiện ra ngoài." Anh xoa xoa gáy, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. "Tôi đã quyết định, tạm thời sẽ không về nhà ở cùng cha mẹ nữa, tôi sẽ thuê một căn phòng nhỏ gần đây, để tiện công việc, cũng để có không gian riêng suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện."
Uyển Chi nhìn anh, trong lòng vừa xót xa cho những gì anh đang phải trải qua, vừa cảm phục trước quyết định dứt khoát ấy. "Anh chắc chắn về quyết định này chứ? Đó không phải là điều dễ dàng."
"Tôi chắc chắn," Thiên Vũ đáp, ánh mắt anh kiên định. "Tôi cần một khoảng cách, không phải để cắt đứt quan hệ với cha, mà để cả hai chúng tôi có thời gian nhìn nhận lại mọi thứ mà không bị áp lực từ việc sống chung dưới một mái nhà. Và," anh nhìn Uyển Chi, giọng anh nhẹ nhàng hơn, "tôi muốn dành nhiều thời gian hơn ở đây, giúp đỡ cô và mọi người chuẩn bị cho đêm diễu đèn, không phải như một nghĩa vụ, mà như một lựa chọn thực sự từ trái tim mình."
Ông Khoan, ngồi lặng lẽ lắng nghe suốt câu chuyện, lúc này mới lên tiếng, giọng ông ấm áp và chân thành. "Nếu cháu cần chỗ ở tạm thời, gác xép trên nhà cha vẫn còn một góc trống, tuy không tiện nghi gì, nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Cháu cứ coi như nhà mình, không cần khách sáo."
Thiên Vũ nhìn ông Khoan, trong ánh mắt anh dâng lên một sự xúc động khó diễn tả thành lời. "Cháu cảm ơn bác, nhưng cháu không muốn làm phiền gia đình thêm. Cháu đã tìm được một căn phòng nhỏ gần chợ, cũng tiện đường qua lại xưởng mỗi ngày." Dù từ chối, giọng anh vẫn đầy sự trân trọng trước tấm lòng của ông Khoan, một sự ấm áp mà anh chưa từng cảm nhận được trọn vẹn như vậy trong chính ngôi nhà của mình suốt những năm qua.
Buổi tối hôm đó, sau khi Thiên Vũ ra về để thu xếp đồ đạc chuyển tới chỗ ở mới, Uyển Chi ngồi lại một mình, nhìn ra khoảng sân tối, lòng cô ngổn ngang trăm mối suy nghĩ. Cô thương cho hoàn cảnh của Thiên Vũ, phải đứng giữa lằn ranh gia đình và lẽ phải, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết vào con đường mà cả hai đang cùng nhau bước đi, dù con đường ấy còn lắm chông gai phía trước.