Đèn Lồng Không Tắt
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Đèn Lồng Không Tắt

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, khi cả phố cổ vẫn còn chìm trong dư âm của đêm diễu đèn thành công, Uyển Chi thức dậy muộn hơn thường lệ, cơ thể rã rời sau nhiều ngày liên tục thiếu ngủ nhưng lòng lại tràn ngập một sự nhẹ nhõm hiếm có. Cô bước xuống xưởng, thấy cha đã ngồi sẵn, tay cầm một xấp báo giấy mà ai đó vừa mang tới, gương mặt ông rạng rỡ khác thường.

"Con xem này," ông Khoan nói, đưa cho cô xấp báo. Trên trang nhất của một tờ báo địa phương uy tín, hình ảnh đoàn diễu hành đèn lồng rực rỡ bên bờ sông Nguyệt Giang được in trang trọng, kèm theo bài viết dài ca ngợi tinh thần gìn giữ văn hóa truyền thống của người dân phố cổ, nhắc tên xưởng Vạn Nguyệt như một điển hình tiêu biểu.

Uyển Chi đọc lướt qua bài báo, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Nhưng cô cũng nhận ra, đây mới chỉ là bước đầu, phía trước vẫn còn đó câu hỏi lớn về việc liệu Ban Quản lý có thực sự thay đổi quyết định dành cho hợp đồng với Hàn Phát hay không, liệu mối quan hệ giữa Thiên Vũ và cha anh có tìm được lối thoát hay không.

Gần trưa, khi Uyển Chi đang phụ cha dọn dẹp lại xưởng sau những ngày bận rộn, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô ra mở, ngạc nhiên khi thấy ông Hàn Vĩnh Vượng đứng đó, một mình như lần trước, nhưng lần này, ánh mắt ông mang một vẻ khác hẳn — không còn sự cứng rắn, kiêu hãnh như mọi khi, mà là một sự mệt mỏi lẫn suy tư sâu sắc.

"Tôi có thể vào không?" ông hỏi, giọng ông nhỏ nhẹ khác thường.

Uyển Chi mời ông vào, gọi cha ra cùng tiếp chuyện. Ông Vượng ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, một lúc lâu không nói gì, như đang cố sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng.

"Tối qua," ông bắt đầu, giọng ông trầm xuống, "tôi đứng từ xa, quan sát đêm diễu đèn của các bạn. Tôi không dám tới gần, sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm hỏng không khí mà mọi người đã dày công xây dựng." Ông ngừng lại, hít một hơi thật sâu. "Nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó, nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của bà con, của con trai tôi, tôi mới thực sự hiểu, những gì tôi đang cố gắng bảo vệ suốt bao năm qua — tiền bạc, quyền lực, hình ảnh công ty — thực chất trống rỗng biết bao so với thứ giá trị mà các bạn đang gìn giữ."

Uyển Chi và ông Khoan im lặng lắng nghe, không muốn ngắt lời khi cảm nhận được sự chân thành hiếm hoi đang dần bộc lộ trong từng câu nói của ông Vượng.

"Tôi đã đọc lại bức thư của bà Tuyết Nga nhiều lần trong mấy ngày qua," ông tiếp tục, giọng ông nghẹn lại. "Tôi từng cố tự thuyết phục bản thân rằng, cha tôi làm vậy vì hoàn cảnh bắt buộc, rằng thành công của gia đình tôi là xứng đáng. Nhưng sự thật là, dù hoàn cảnh có khó khăn tới đâu, việc không giữ lời hứa, việc để một người bạn, một người đồng nghiệp phải chịu thiệt thòi trong im lặng suốt bao năm, không có cách nào biện minh được."

Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước ông Khoan, một cử chỉ khiến cả Uyển Chi lẫn cha cô đều sững sờ. "Tôi xin lỗi, thay cho cha tôi, vì những gì gia đình ông đã phải chịu đựng suốt bao năm qua. Và tôi xin lỗi, vì chính tôi, vì những gì công ty tôi đã gây ra cho gia đình ông trong thời gian gần đây."

Ông Khoan, xúc động không nói nên lời, đứng dậy, đỡ ông Vượng đứng thẳng lại. "Ông không cần phải cúi đầu như vậy. Chuyện của thế hệ trước, không phải lỗi của ông. Điều quan trọng là ông đã dám đối diện với sự thật, dám thừa nhận, đó đã là một điều đáng quý rồi."

"Tôi muốn làm nhiều hơn là chỉ xin lỗi," ông Vượng nói, giọng ông đã vững vàng hơn. "Tôi sẽ hủy bỏ toàn bộ điều khoản độc quyền trong hợp đồng với Ban Quản lý, để nhường lại không gian trang trí chính của lễ hội cho các nghệ nhân thủ công. Công ty tôi vẫn sẽ tài trợ, nhưng theo một hình thức khác, hỗ trợ nguyên liệu, hỗ trợ quảng bá cho chính các hộ nghề, thay vì cạnh tranh trực tiếp với họ."

Uyển Chi cảm thấy một luồng cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong lòng, vừa bất ngờ, vừa xúc động, vừa nhẹ nhõm tột cùng. "Ông chắc chắn về quyết định này chứ? Đây là một sự thay đổi lớn, có thể ảnh hưởng tới lợi ích kinh doanh của công ty."

"Tôi chắc chắn," ông Vượng đáp, ánh mắt ông kiên định hơn bao giờ hết. "Có những lợi ích không thể đo đếm bằng con số trên báo cáo tài chính. Tôi đã bỏ lỡ điều đó suốt cả một quãng đời dài, tôi không muốn tiếp tục bỏ lỡ nó thêm nữa, nhất là khi tôi còn có cơ hội để sửa chữa."

Ông quay sang Uyển Chi, ánh mắt ông chứa đựng một sự trân trọng chân thành. "Và tôi cũng muốn nói, tôi rất tự hào khi biết con trai tôi đã tìm được một người như cô để đồng hành. Cô đã cho nó thấy được một con đường mà có lẽ, chính tôi đã đánh mất từ rất lâu rồi."

Buổi chiều hôm đó, khi tin tức về quyết định của ông Vượng lan ra, cả xóm nghề vỡ òa trong niềm vui. Thiên Vũ, khi nghe tin, vội vã chạy tới xưởng Vạn Nguyệt, tìm thấy cha mình vẫn còn ở đó, đang ngồi trò chuyện thân tình cùng ông Khoan như hai người bạn cũ lâu năm không gặp.

"Cha," anh gọi, giọng anh nghẹn ngào không giấu được sự xúc động.

Ông Vượng đứng dậy, nhìn con trai, lần đầu tiên sau rất lâu, ánh mắt ông không còn sự xa cách, mà tràn đầy một tình cảm ấm áp chân thành. "Cha xin lỗi con," ông nói, "vì đã để con phải chờ đợi quá lâu mới thấy được cha thay đổi. Nhưng từ giờ, cha hứa sẽ cố gắng làm một người cha, một người đồng nghiệp xứng đáng hơn với những gì con đã tin tưởng."

Thiên Vũ bước tới, ôm chầm lấy cha, cả hai đứng đó giữa xưởng Vạn Nguyệt, giữa những chiếc đèn lồng vẫn còn treo lấp lánh khắp nơi, như một biểu tượng cho sự hòa giải muộn màng nhưng chân thành giữa hai cha con, và cũng là bước ngoặt quan trọng cuối cùng để mối hiềm khích kéo dài suốt hơn ba mươi năm giữa hai gia đình chính thức khép lại.

Buổi tối hôm đó, bà Diệu Hạnh cũng tới xưởng, mang theo một chiếc giỏ nhỏ đựng vài món ăn tự tay bà nấu, gọi là để "mừng chuyện vui" của cả hai gia đình. Cả nhà quây quần bên chiếc bàn gỗ giữa xưởng, lần đầu tiên kể từ khi câu chuyện bắt đầu, không khí không còn căng thẳng hay dè dặt, mà tràn ngập sự ấm áp như một gia đình lớn vừa được đoàn tụ sau nhiều năm xa cách.

"Tôi vẫn nhớ như in ngày bà Tuyết Nga tới gặp tôi, đưa cho tôi bức thư ấy," bà Diệu Hạnh kể, giọng bà xa xăm hoài niệm. "Lúc đó tôi còn rất trẻ, chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời bà nói. Bà chỉ bảo, 'Cô giữ giúp tôi, biết đâu sau này có ích.' Tôi không ngờ, phải mất tới hơn hai mươi năm, lời gửi gắm ấy mới thực sự phát huy tác dụng."

"Cháu nghĩ," Uyển Chi nói, giọng cô cũng đầy xúc động, "bà nội cháu chắc chắn đã tin tưởng bác rất nhiều mới gửi gắm một thứ quan trọng như vậy. Và bác đã không phụ lòng tin đó, dù phải chờ đợi rất lâu."

Ông Vượng, ngồi lặng lẽ lắng nghe câu chuyện giữa vợ và Uyển Chi, bất chợt lên tiếng, giọng ông trầm lắng. "Tôi nghĩ, ngày mai tôi sẽ tới thăm mộ bà Tuyết Nga, nếu gia đình cho phép. Tôi muốn tự mình nói lời xin lỗi, dù có muộn màng, dù bà không còn nghe thấy được nữa, nhưng tôi cần làm điều đó, cho chính lương tâm mình."

Ông Khoan gật đầu, mắt ông ngấn lệ. "Mẹ tôi chắc chắn sẽ vui khi thấy điều đó, ông à. Bà là người luôn tin rằng, không có mối hiềm khích nào là không thể hóa giải, miễn là người ta đủ can đảm để đối diện với sự thật."

Sáng hôm sau, đúng như lời hứa, ông Vượng cùng bà Diệu Hạnh, ông Khoan và Uyển Chi cùng nhau tới khu mộ nhỏ nằm trên một triền đồi thoai thoải nhìn xuống dòng sông Nguyệt Giang, nơi bà Tuyết Nga đã yên nghỉ suốt gần hai mươi năm qua. Thiên Vũ cũng đi cùng, tay anh mang theo một bó hoa sen trắng, loài hoa mà theo lời kể của ông Khoan, sinh thời bà Tuyết Nga yêu thích nhất.

Ông Vượng đứng trước ngôi mộ giản dị, phủ đầy rêu phong theo năm tháng, thắp một nén nhang, cúi đầu thật lâu trong im lặng. "Tôi xin lỗi bà," ông nói khẽ, giọng ông run run, "vì những gì cha tôi đã gây ra, vì sự im lặng kéo dài suốt bao năm qua mà đáng lẽ tôi phải phá vỡ sớm hơn nhiều. Tôi hứa, từ nay, tôi sẽ làm mọi cách để những gì bà đã cống hiến cho nghề làm đèn được ghi nhận xứng đáng, không chỉ trong lòng gia đình bà, mà trong cả câu chuyện chung của phố cổ này."

Uyển Chi đứng cạnh cha, nước mắt lăn dài trên má nhưng lòng cô lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ sau bao năm đè nặng lên cả gia đình mà không ai thực sự gọi tên được nó là gì. Gió từ sông thổi lên triền đồi, mang theo hương sen thoang thoảng, như một lời đáp lại dịu dàng từ người đã khuất, chấp thuận cho sự hòa giải muộn màng nhưng chân thành của thế hệ sau.

Đã sao chép liên kết chương