Chương 15
Chương 15 — Đèn Lồng Không Tắt
Ba ngày sau, đúng như lời Thiên Vũ kể lại, bà Lữ Diệu Hạnh ghé thăm xưởng Vạn Nguyệt vào một buổi chiều mưa lất phất. Bà xuất hiện lặng lẽ, không báo trước, chỉ mặc một bộ áo dài giản dị màu nâu trầm, tay cầm một chiếc ô nhỏ, dáng vẻ khiêm nhường hoàn toàn khác với hình ảnh phu nhân của một tổng giám đốc công ty lớn mà Uyển Chi từng tưởng tượng.
"Xin lỗi vì đường đột ghé qua," bà nói, giọng nhẹ nhàng, ánh mắt bà quét qua căn xưởng với một sự xúc động khó giấu. "Tôi là Diệu Hạnh, mẹ của Thiên Vũ. Tôi muốn được gặp cô và bác Khoan một chút, nếu tiện."
Ông Khoan, khi nghe tên bà, có chút sững sờ, nhưng rồi ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mời bà vào nhà, rót một tách trà nóng mời khách. Uyển Chi ngồi bên cạnh, quan sát người phụ nữ trước mặt với sự tò mò lẫn cảnh giác đan xen, dù cô cũng cảm nhận được một sự chân thành toát ra từ dáng vẻ điềm đạm của bà.
"Tôi biết, Thiên Vũ đã kể cho hai người nghe về chuyện ngày xưa, giữa ông nội nó và bà Tuyết Nga," bà Diệu Hạnh mở lời sau một khoảng im lặng ngắn, giọng bà mang theo một nỗi day dứt đã đè nặng từ rất lâu. "Tôi về làm dâu nhà họ Hàn ngay sau khi chuyện đó xảy ra không lâu. Lúc đầu tôi không biết gì, chỉ dần dần, qua những lời bàn tán, qua thái độ kỳ lạ của gia đình chồng mỗi khi nhắc tới xưởng đèn cũ, tôi mới hiểu ra phần nào sự thật."
"Bà biết rõ tới đâu ạ?" Uyển Chi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang nôn nao.
Bà Diệu Hạnh mở chiếc túi xách nhỏ mang theo, lấy ra một phong bì cũ kỹ, cẩn thận đặt lên bàn. "Cách đây rất lâu, trước khi bà Tuyết Nga mất, bà từng tới gặp tôi một lần, khi đó tôi vừa về làm dâu chưa lâu. Bà không nói nhiều, chỉ đưa cho tôi thứ này, dặn tôi giữ giúp, phòng khi cần đến. Bà nói, bà tin tôi, vì thấy tôi khi đó vẫn còn giữ được sự chân thành mà những người trong gia đình chồng tôi đã đánh mất."
Uyển Chi run rẩy mở phong bì, bên trong là một bản sao khác của bản vẽ kỹ thuật khung xoắn kép mà cô và cha đã tìm thấy trước đó, nhưng lần này còn kèm theo một bức thư ngắn viết tay của chính bà Tuyết Nga, nét chữ quen thuộc mà Uyển Chi đã học thuộc lòng qua cuốn sổ tay để lại.
Bức thư viết: "Tôi không giữ mối hận trong lòng, chỉ mong một ngày nào đó, khi thời điểm thích hợp, sự thật sẽ được nhắc lại, không phải để oán trách, mà để con cháu hai nhà hiểu rằng, giá trị thật sự của nghề làm đèn không nằm ở việc ai đứng tên sáng chế, mà ở tấm lòng của người thợ dành cho từng chiếc đèn mình làm ra."
Đọc những dòng chữ ấy, Uyển Chi cảm thấy nước mắt dâng đầy khóe mắt, không phải vì đau buồn, mà vì cảm nhận được trọn vẹn tấm lòng bao dung của bà nội, một sự bao dung mà cô chưa từng thực sự hiểu hết cho tới tận lúc này. Ông Khoan, ngồi bên cạnh, cũng không giấu được sự xúc động, hai tay ông run run cầm lấy bức thư, đọc đi đọc lại nhiều lần.
"Cảm ơn bà," ông Khoan nói, giọng ông nghẹn ngào, "đã giữ gìn thứ này suốt bao nhiêu năm qua."
"Tôi chỉ tiếc," bà Diệu Hạnh đáp, ánh mắt bà cũng ngấn lệ, "rằng tôi đã không đủ can đảm để đưa ra sớm hơn, để có thể ngăn cản phần nào những gì đang xảy ra bây giờ. Tôi biết chồng tôi sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thật này, nhưng tôi nghĩ, đã đến lúc không thể tiếp tục im lặng được nữa."
Uyển Chi nắm lấy tay bà Diệu Hạnh, một cử chỉ đầy biết ơn. "Bà không cần phải áy náy. Chỉ riêng việc bà giữ gìn cẩn thận những thứ này suốt bao năm, và hôm nay đủ can đảm mang tới đây, đã là một điều vô cùng ý nghĩa rồi."
Bà Diệu Hạnh ở lại thêm một lúc, trò chuyện thêm về những kỷ niệm ít ỏi bà còn nhớ về bà Tuyết Nga, về những năm tháng đầu khi bà mới về làm dâu, cảm nhận được sự lạnh nhạt kỳ lạ giữa gia đình chồng và xưởng đèn nhỏ bé cách đó không xa. Trước khi ra về, bà nắm tay Uyển Chi, ánh mắt bà chứa đựng một niềm hy vọng thầm kín.
"Tôi mong, những gì đang diễn ra giữa cô và Thiên Vũ, sẽ là cách để hàn gắn lại những gì thế hệ chúng tôi đã để lỡ dở," bà nói, rồi bước ra khỏi xưởng dưới cơn mưa vẫn còn lất phất, dáng người nhỏ bé của bà khuất dần sau làn mưa mờ ảo.
Buổi tối hôm đó, ngay khi Uyển Chi và cha vẫn còn ngồi lặng bên bức thư và bản vẽ, cân nhắc xem nên làm gì tiếp theo với những bằng chứng quý giá này, Thiên Vũ vội vã chạy tới, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng.
"Có chuyện không hay," anh nói, giọng anh gấp gáp. "Tôi vừa nghe tin, cha tôi biết chuyện mẹ tôi tới đây, ông đang rất tức giận. Không chỉ vậy, tôi nghe phong thanh, ông đang tính tới việc gây sức ép, có thể sẽ tìm cách rút lại một phần cam kết hợp tác với các đơn vị cung cấp nguyên liệu cho những hộ nghề nhỏ trong phố, những hộ nào có liên quan tới việc ủng hộ đêm diễu đèn."
Uyển Chi cảm thấy một luồng lo lắng mới ập tới, xen lẫn với niềm tin vừa được củng cố từ bức thư của bà nội. Cô nhìn Thiên Vũ, nhìn cha, rồi nhìn xuống những trang giấy cũ trên bàn, nhận ra rằng, dù sự thật đã dần được sáng tỏ, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, và có lẽ, những ngày sắp tới sẽ còn khó khăn hơn bất cứ điều gì họ đã trải qua từ trước tới nay.
"Anh có nghĩ, cha anh sẽ thực sự làm vậy không?" Uyển Chi hỏi, giọng cô không giấu được sự bất an. "Gây sức ép lên cả những hộ nghề không liên quan trực tiếp, chỉ vì họ ủng hộ đêm diễu đèn?"
Thiên Vũ thở dài, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. "Tôi không chắc, nhưng cha tôi khi đã tức giận thường hành động theo cảm tính nhiều hơn lý trí. Ông luôn coi việc kiểm soát hình ảnh và uy tín kinh doanh là ưu tiên hàng đầu, và có lẽ ông xem đêm diễu đèn như một sự thách thức trực tiếp tới vị thế mà công ty vừa mới giành được qua hợp đồng với Ban Quản lý."
Ông Khoan đặt bức thư của bà Tuyết Nga xuống bàn một cách cẩn trọng, ánh mắt ông trầm ngâm. "Nếu ông ấy thực sự làm vậy, thì đây không còn là chuyện kinh doanh đơn thuần nữa, mà là chuyện dùng quyền lực để dập tắt tiếng nói của những người thấp cổ bé họng. Nhưng," ông ngừng lại, ánh mắt ông ánh lên một sự kiên định hiếm thấy, "chính vì vậy mà chúng ta càng không thể lùi bước. Nếu lùi lúc này, coi như tất cả công sức bấy lâu đổ sông đổ biển."
"Con đồng ý với cha," Uyển Chi nói, giọng cô cũng cứng cỏi hẳn lên dù trong lòng vẫn còn đó nỗi lo. "Chúng ta sẽ tiếp tục theo đúng kế hoạch. Nếu có hộ nghề nào gặp khó khăn vì bị gây sức ép, xưởng Vạn Nguyệt sẽ cố gắng hỗ trợ hết mức có thể, dù ít dù nhiều."
Thiên Vũ nhìn hai cha con, trong ánh mắt anh vừa có sự lo lắng, vừa có một niềm cảm phục sâu sắc trước tinh thần kiên cường của họ. "Tôi sẽ tìm cách nói chuyện với cha một lần nữa, mang theo cả bức thư và bản vẽ này làm bằng chứng. Có lẽ, đã tới lúc ông phải đối diện trực tiếp với sự thật, thay vì tiếp tục né tránh như bao năm qua."
Đêm hôm đó, sau khi Thiên Vũ ra về, Uyển Chi ngồi lại bên bàn, cẩn thận cất bức thư và bản vẽ vào một chiếc hộp mới, chắc chắn hơn hộp thiếc cũ đã han gỉ. Cô nhìn nét chữ của bà nội một lần cuối trước khi gấp lại, thầm hứa với bà rằng, dù sóng gió phía trước có lớn tới đâu, cô sẽ không để tâm nguyện cuối cùng của bà bị lãng quên, sẽ tìm mọi cách để những giá trị bà đã âm thầm vun đắp cả đời được tỏa sáng đúng như những gì chúng xứng đáng.
Cô không lên gác ngay mà bước ra sân, đứng dưới cơn mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn lại vài giọt nước tí tách rơi từ mái hiên xuống nền gạch ướt. Không khí sau mưa mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm hòa quyện với mùi tre mới chẻ còn vương lại từ ban ngày. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, những đám mây đang tan dần để lộ ra vài vì sao lấp ló, và tự hỏi, nếu bà nội đang dõi theo từ đâu đó, liệu bà có hài lòng với những gì cháu gái mình đang cố gắng làm hay không.
Cô nghĩ tới bà Diệu Hạnh, tới ánh mắt vừa áy náy vừa nhẹ nhõm của người phụ nữ ấy khi trao lại bức thư sau bao năm cất giữ, và cảm thấy một sự cảm thông sâu sắc. Có lẽ, bà Diệu Hạnh cũng đã phải mang theo gánh nặng của bí mật ấy suốt mấy chục năm, không thể chia sẻ cùng ai, không biết khi nào là thời điểm thích hợp để nói ra. Uyển Chi tự nhủ, mình sẽ không để lòng tốt và sự can đảm của bà trở nên vô nghĩa, sẽ tìm cách sử dụng những bằng chứng này một cách khôn ngoan nhất, không phải để trả thù hay hạ nhục ai, mà để mang lại một sự công bằng muộn màng nhưng cần thiết.
Cô trở vào nhà, khép cửa lại, nhìn về phía chiếc đèn Cửu Liên vẫn treo yên vị nơi góc xưởng, ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ hắt lên nó một quầng sáng ấm áp quen thuộc. Đêm nay, giấc ngủ đến với cô muộn hơn thường lệ, nhưng khi nó đến, đó là một giấc ngủ bình yên hiếm hoi, không còn bị dằn vặt bởi những câu hỏi chưa lời đáp như trước, mà thay vào đó là một sự vững tâm mới, được xây dựng trên nền tảng của sự thật vừa được hé lộ trọn vẹn.