Chương 21
Chương 21 — Đội Robot Làng Gió
Buổi sáng bắt đầu bằng việc cả đội đứng xem đội Kim Long thi trước, thứ tự thi được xếp theo bốc thăm ngẫu nhiên và trạm 12 rơi vào lượt thứ ba trong danh sách hơn ba mươi đội. Robot của Trịnh Anh Khoa lăn bánh mượt mà trên đường đua, xử lý mọi thử thách với tốc độ nhanh gần gấp đôi những gì đội Gió Núi từng đạt được trong luyện tập, tay gắp kim loại CNC thao tác chính xác đến mức không hề làm rơi một khối gỗ nào, hoàn thành toàn bộ thử thách chỉ trong một phút bốn mươi giây, đạt điểm tuyệt đối.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp nhà thi đấu khi bảng điểm hiện lên. Nam đứng lặng nhìn, không giấu được vẻ choáng ngợp. "Nhanh gấp đôi mình luôn." Cậu lẩm bẩm.
"Họ có máy CNC, có kỹ sư hướng dẫn hai buổi một tuần suốt cả năm." Khánh Đan nói, giọng bình thản. "Mình không so tốc độ với họ được. Mình chỉ so với chính mình của tuần trước."
Không ai đáp lại, nhưng cả nhóm im lặng gật đầu, và khi tên đội mình được xướng lên ngay sau đó, tất cả gạt bỏ hình ảnh con robot bóng loáng vừa thấy ra khỏi đầu, tập trung hoàn toàn vào phần thi của chính mình.
"Đội Gió Núi, Trường THCS Lộng Phong, mời chuẩn bị vào vị trí." Giọng loa phát thanh vang khắp nhà thi đấu, âm thanh dội lại từ mái vòm cao tạo cảm giác như tiếng gọi đó lớn hơn thực tế gấp nhiều lần.
Tim Khánh Đan đập nhanh không kém gì bốn học sinh đứng cạnh mình. Gia Hân ôm laptop điều khiển sát ngực, tay hơi run khi gõ lại lần cuối đoạn mã khởi động. Phong đứng cạnh robot, một tay đặt lên khung xe như đang trấn an chính nó. Nam đứng thẳng, hai tay nắm chặt, còn Uyên Nhi cầm sẵn tấm bảng nhỏ ghi những gạch đầu dòng chính cho phần giới thiệu, dù đã thuộc lòng gần hết.
"Đội mình có ba phút giới thiệu trước, rồi đến phần thi." Khánh Đan nhắc lại lần cuối, dù cả đội đã nghe câu này không dưới mười lần trong buổi sáng. "Uyên Nhi trình bày phần mở đầu và ý tưởng "Mắt Gió", Gia Hân nói phần kỹ thuật lập trình. Nhớ, không cần hoàn hảo, chỉ cần thật."
Cả nhóm bước ra khu vực thi đấu chính giữa ánh mắt của hàng chục người xem đứng quanh hàng rào an toàn, trong đó có cả những đội thi khác tranh thủ giờ nghỉ ra xem đối thủ. Ban giám khảo ngồi thành một hàng phía trước, năm người, trong đó Khánh Đan nhận ra người đàn ông đeo phù hiệu "Cố vấn kỹ thuật" cô từng thấy lướt qua chiều hôm trước, giờ ngồi ở vị trí trung tâm, tay cầm một cây bút gõ nhẹ lên bàn.
Uyên Nhi bước lên, hít một hơi thật sâu, giọng cô vang lên qua chiếc micro cầm tay, run nhẹ ở câu đầu tiên nhưng nhanh chóng ổn định.
"Kính thưa ban giám khảo, chúng em đến từ Trường THCS Lộng Phong, một xã miền núi nơi mạng internet chỉ bắt được sóng trên đỉnh đồi, và phòng thí nghiệm của chúng em là một cái kho cũ sau bếp ăn bán trú." Cô nói, giọng vẫn còn run nhưng rõ ràng, tay chỉ lên tấm bảng minh họa "Mắt Gió" treo cạnh bàn. "Robot của chúng em tên là Gió Núi, và bộ phận đặc biệt nhất của nó, chúng em gọi là Mắt Gió — một cảm biến màu tự chế từ đèn LED hỏng và quang trở gỡ từ đèn cảm ứng cũ, vì chúng em không có tiền mua cảm biến màu chuyên dụng."
Một vài giám khảo nhìn nhau, có vẻ bất ngờ trước phần mở đầu thẳng thắn khác hẳn những bài giới thiệu hào nhoáng thường thấy. Người đàn ông đeo phù hiệu cố vấn kỹ thuật ngừng gõ bút, chăm chú lắng nghe hơn.
Gia Hân tiếp lời, giải thích ngắn gọn về đoạn mã điều khiển, cách robot xử lý tín hiệu từ ba cảm biến cùng lúc, giọng cô tự tin, rành mạch, không vấp một chữ nào — thành quả của không biết bao nhiêu buổi tối luyện tập cùng Uyên Nhi trong kho.
Đến phần thi chính thức, Phong đặt robot vào vạch xuất phát, Nam đứng cạnh kiểm tra lần cuối các mối nối, còn Gia Hân ngồi vào vị trí điều khiển từ xa qua laptop, ngón tay đặt sẵn trên phím Enter.
"Ba, hai, một, bắt đầu!" Trọng tài hô lớn, đồng thời bấm đồng hồ tính giờ.
Robot Gió Núi lăn bánh, vượt qua đoạn dốc nghiêng mượt mà nhờ những buổi luyện tập không biết bao nhiêu lần trên tấm ván kê nghiêng ở kho. Đến khúc cua chữ Z, robot chậm lại đúng như lập trình, xử lý gọn gàng cả hai góc cua liên tiếp mà không hề trật bánh, khiến vài tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ phía khán giả.
Đến đoạn nền sỏi — nơi hôm qua từng khiến robot trượt nhẹ — Gia Hân nín thở nhìn màn hình, nhưng lần này, nhờ thông số cảm biến đã được hiệu chỉnh lại tối qua, robot vượt qua ổn định, chỉ lắc nhẹ một chút rồi tiếp tục tiến thẳng đến khu vực gắp vật.
Đây là phần khó nhất. Tay gắp vươn ra, "Mắt Gió" quét qua khối gỗ đầu tiên — màu đỏ — nhận diện chính xác, gắp lên nhẹ nhàng nhờ cơ chế phản hồi lực Nam và Phong đã dày công chỉnh sửa, thả đúng vào giỏ đỏ. Tiếng vỗ tay rộ lên to hơn.
Khối thứ hai, màu xanh lá, cũng được xử lý trơn tru không kém.
Đến khối thứ ba, màu vàng — phần khó nhận diện nhất vì đòi hỏi so sánh hai giá trị gần bằng nhau — tay gắp vươn tới, "Mắt Gió" xử lý mất một khoảng thời gian hơi lâu hơn bình thường, khiến cả đội nín thở. Cuối cùng, đèn báo hiệu nhận diện đúng màu vàng, tay gắp khép lại, nhấc khối gỗ lên.
Nhưng ngay khi tay gắp di chuyển đến giỏ vàng, một cú rung nhẹ từ chính chuyển động của robot khiến khối gỗ tuột khỏi tay gắp, rơi xuống sàn cách giỏ đúng vài xăng-ti-mét, lăn ra ngoài khu vực quy định.
Một tiếng "ồ" nhỏ vang lên từ phía khán giả. Gia Hân bặm môi, nhưng không có gì để làm lúc này ngoài để robot tiếp tục lăn bánh về vạch đích, hoàn thành phần còn lại của thử thách trong thời gian quy định.
"Hết giờ!" Trọng tài hô, đồng hồ dừng lại ở hai phút bốn mươi giây, còn hai mươi giây dự trù mà đội không cần dùng đến.
Bảng điểm điện tử hiện lên: hai khối gắp đúng, hai mươi điểm mỗi khối, tổng bốn mươi điểm, cộng thêm điểm hoàn thành địa hình. Không phải điểm số cao nhất trong ngày, nhưng đủ để lọt vào top mười hai đội có điểm vòng loại tốt nhất, những đội sẽ được vào thi vòng chung kết diễn ra ngày mai.
Cả đội ôm chầm lấy nhau ngay khi biết kết quả, tiếng reo hò lẫn trong tiếng vỗ tay của khán giả xung quanh. Uyên Nhi nhảy cẫng lên, không còn dấu vết nào của cô bé run rẩy đứng trước micro chỉ vài phút trước. Nam đấm tay vào không khí, hét lớn một tiếng không thành lời.
"Mình vào chung kết rồi!" Phong reo lên, ôm chặt lấy con robot như thể nó vừa cứu cả gia đình mình.
Khánh Đan đứng nhìn cả bốn học trò ăn mừng, cảm giác một niềm vui khó tả dâng lên trong lồng ngực, nhưng đồng thời, cô cũng liếc nhìn khối gỗ màu vàng vẫn còn nằm lăn lóc ngoài khu vực giỏ phân loại, tự nhắc mình rằng ngày mai, ở vòng chung kết, họ sẽ không có nhiều dư địa cho một sai sót tương tự.
"Mừng thì mừng, nhưng tối nay mình phải xem lại đoạn code gắp khối vàng." Cô nói, giọng vẫn đầy phấn khích nhưng không quên nhiệm vụ. "Ngày mai áp lực sẽ lớn hơn nhiều."
Gia Hân gật đầu, dù nụ cười vẫn chưa tắt trên môi. "Em biết rồi cô. Nhưng để tụi em ăn mừng thêm năm phút nữa đã, được không ạ?"
Khánh Đan bật cười, gật đầu, để cho niềm vui của cả đội kéo dài thêm một chút trước khi quay lại với công việc còn dang dở — công việc mà không ai trong số họ khi đó biết trước sẽ trở nên nghiêm trọng hơn nhiều so với một khối gỗ rơi khỏi tay gắp.
Tối đó, quay về phòng nghỉ, Gia Hân và Nam ngồi lại với robot đến gần mười một giờ đêm, tháo tay gắp ra kiểm tra kỹ từng khớp nối. Nam phát hiện một con ốc ở khớp cổ tay gắp đã hơi lỏng, có lẽ đã lỏng dần từ chính rung động trong lúc vận chuyển từ Lộng Phong xuống đây, khiến độ chính xác khi giữ vật giảm đi đúng vào thời điểm quan trọng nhất.
"Siết lại là được thôi." Nam nói, vặn chặt con ốc bằng chính bộ tuốc-nơ-vít ông Tư đưa cho Phong, thử đóng mở tay gắp vài lần, cảm nhận độ chắc chắn đã trở lại. "Ngày mai chắc không lặp lại lỗi này nữa."
Gia Hân gật đầu, nhưng vẫn cẩn thận viết thêm một dòng ghi chú vào cuốn sổ kỹ thuật mang theo: "Kiểm tra lại toàn bộ ốc vít trước mỗi lượt thi, đặc biệt sau khi vận chuyển." Cô gấp sổ lại, nhìn robot đang nằm yên trên bàn dưới ánh đèn phòng nghỉ, khe khẽ thở dài nhẹ nhõm.
"Mai là chung kết rồi." Cô nói, nửa như nhắc nhở Nam, nửa như tự nhắc chính mình.
"Mai là chung kết." Nam lặp lại, đặt tay gắp trở lại đúng vị trí, siết chặt lần cuối, ánh mắt nhìn con robot với một sự tin tưởng đã khác hẳn buổi tối đầu tiên cậu run rẩy cắm dây pin làm cháy con chip đầu tiên cách đây không lâu.
Họ đặt robot trở lại thùng các-tông, lần này lót thêm một lớp trấu khô dự phòng mang theo, đóng nắp cẩn thận, rồi mới tắt đèn đi ngủ. Không ai trong phòng biết rằng, đúng vào lúc đó, phía dưới sàn khách sạn, một cơn giông bất chợt đang hình thành ngoài khơi xa, và đến sáng hôm sau, nó sẽ mang đến một thử thách còn lớn hơn nhiều so với bất cứ điều gì họ từng chuẩn bị.