Đội Robot Làng Gió
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Đội Robot Làng Gió

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Đội Gió Núi đâu rồi? Còn ba phút nữa là đến lượt!" Giọng một tình nguyện viên ban tổ chức vang lên gấp gáp khi thấy cả nhóm hớt hải chạy vào khu vực chờ thi, mồ hôi nhễ nhại, tay vẫn còn ôm chặt thùng các-tông.

"Có mặt!" Khánh Đan hét lên, dẫn cả đội len qua đám đông, thùng robot được đặt xuống ngay khu vực chuẩn bị, cả nhóm gấp rút mở nắp kiểm tra lần cuối trong lúc chờ tên mình được xướng lên.

"Còn chạy tốt không?" Gia Hân hỏi, tay run run kết nối lại laptop, mắt dán chặt vào màn hình chờ tín hiệu phản hồi từ board mạch cũ.

Đèn báo hiệu trên board nhấp nháy, kết nối thành công. Cả nhóm thở phào, nhưng chưa kịp yên tâm hoàn toàn thì loa phát thanh đã vang lên tên đội mình.

"Đội Gió Núi, Trường THCS Lộng Phong, mời vào vị trí thi đấu vòng chung kết."

Cả nhóm bê robot ra sân, đặt vào vạch xuất phát dưới ánh mắt tò mò của khán giả xung quanh — một vài người đã nghe loáng thoáng chuyện đội này gặp sự cố trên đường, nên khi thấy con robot với lớp vỏ chắp vá rõ rệt, tiếng xì xào bàn tán nổi lên đây đó.

Uyên Nhi bước lên bục thuyết trình ngắn, giọng cô vẫn còn hơi thở gấp vì vừa chạy, nhưng khi cầm micro lên, cô lấy lại được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

"Kính thưa ban giám khảo, sáng nay trên đường đến đây, xe chở đội chúng em gặp tai nạn nhỏ, robot bị hư hỏng nặng." Cô nói, giọng run nhẹ nhưng rõ ràng, không giấu giếm. "Những gì quý vị sắp thấy không phải là con robot hoàn hảo chúng em đã luyện tập suốt sáu tuần qua, mà là con robot được sửa lại trong chín mươi phút, bằng tuốc-nơ-vít của ông nội một bạn trong đội, và đèn pin mượn từ một tiệm sửa xe dọc đường."

Một khoảng lặng bao trùm khu vực khán giả, rồi tiếng vỗ tay lác đác vang lên, không phải vì họ đã thi xong, mà vì sự thành thật hiếm có trong lời giới thiệu đó.

Từ hàng ghế khán giả phía đối diện, Trịnh Anh Khoa đứng dậy khỏi chỗ ngồi của đội Kim Long, tiến sát hơn về phía hàng rào an toàn để quan sát rõ hơn, vẻ mặt không còn là sự tò mò xã giao của buổi gặp đầu tiên nữa, mà là một sự chú tâm thật sự của người hiểu rõ giá trị của những gì vừa được nói ra. Cậu đã từng nghe qua loa phát thanh nội bộ chuyện một đội gặp tai nạn trên đường, nhưng không ngờ đó lại chính là đội Lộng Phong với ống cảm biến tự chế cậu từng trầm trồ hôm qua.

"Ba, hai, một, bắt đầu!" Trọng tài hô, đồng hồ bấm giờ.

Robot Gió Núi lăn bánh, và ngay từ những giây đầu tiên, có thể nhận ra rõ nó không còn mượt mà như phiên bản nguyên bản — bánh xe hơi lệch nhịp vì khung đã bị vênh nhẹ từ vụ va chạm, nhưng vẫn tiến thẳng qua đoạn dốc nghiêng, chậm hơn một chút so với hôm qua nhưng ổn định.

Đến khúc cua chữ Z, một khoảnh khắc căng thẳng xảy ra: robot khựng lại nửa giây ở góc cua đầu tiên, bánh xe quay tại chỗ trước khi tìm lại được hướng đi đúng. Gia Hân nín thở, tay siết chặt cạnh bàn, nhưng không can thiệp — luật thi không cho phép chỉnh sửa thủ công một khi đã bắt đầu.

"Đi tiếp đi, đi tiếp đi." Cô lẩm bẩm, như đang cầu nguyện cho chính đoạn mã mình viết.

Robot vượt qua khúc cua thứ hai, tiến vào đoạn nền sỏi. Đến giữa đoạn, một tiếng động lạ phát ra từ phía bánh trái — một âm thanh cọt kẹt nhỏ mà chỉ những người đã nghe con robot này chạy hàng trăm lần mới nhận ra ngay có gì đó không ổn.

"Ổ trục bánh trái, chắc bị lệch từ vụ va chạm." Phong thì thầm, tay nắm chặt vào nhau, không thể làm gì hơn ngoài đứng nhìn.

Robot chậm lại đáng kể, nhưng vẫn tiếp tục bò về phía trước, đến khi vượt qua hẳn đoạn sỏi, tiến vào khu vực gắp vật. Toàn đội nín thở khi tay gắp — với trục làm từ ống nhôm bút bi bọc đồng — vươn ra, "Mắt Gió" phiên bản đèn pin bắt đầu quét qua khối gỗ đầu tiên.

Đèn đỏ bật, tắt. Đèn xanh lá bật, tắt. Đèn xanh dương bật, tắt. Một khoảng dừng ngắn khiến cả đội hồi hộp tột độ, rồi tay gắp khép lại, nhấc khối gỗ lên — màu đỏ, chính xác — di chuyển đến giỏ đỏ, thả xuống êm ái.

Tiếng vỗ tay rộ lên. Nam nắm chặt tay Phong, cả hai không rời mắt khỏi con robot dù chỉ một giây.

Khối thứ hai, màu xanh lá, cũng được xử lý chính xác, dù thời gian phản ứng chậm hơn bình thường một chút do phần cứng thay thế chưa được tối ưu hoàn toàn.

Đến khối thứ ba — khối vàng, phần khó nhất, phần từng khiến họ mất điểm ở vòng loại. "Mắt Gió" phiên bản đèn pin quét qua, thời gian xử lý kéo dài hơn hẳn hai lần trước, khiến cả đội nín thở đến mức không ai dám thở mạnh.

Đèn báo hiệu cuối cùng cũng sáng lên: màu vàng được xác nhận. Tay gắp khép lại, nhấc khối gỗ lên — chậm rãi, cẩn trọng hơn hẳn, có lẽ do đoạn lệnh Gia Hân viết lại tối qua đã tính thêm một bước kiểm tra lực gắp trước khi di chuyển.

Tay gắp mang khối gỗ vàng di chuyển đến giỏ tương ứng, và trong khoảnh khắc cuối cùng, thả khối gỗ xuống — rơi thẳng vào giữa lòng giỏ vàng, không trượt ra ngoài như lần trước.

Tiếng hét vỡ òa từ cả đội, hòa lẫn trong tiếng vỗ tay của khán giả xung quanh. Robot tiếp tục lăn bánh những mét cuối cùng về vạch đích, dù bánh trái vẫn phát ra tiếng cọt kẹt yếu ớt, nhưng nó đã hoàn thành.

"Hết giờ!" Trọng tài hô, đồng hồ dừng lại ở hai phút năm mươi tám giây — chậm hơn vòng loại, nhưng đã hoàn thành trọn vẹn cả ba khối gỗ đúng màu, điều mà ngay cả ở phong độ tốt nhất, đội chưa từng làm được liền một mạch không lỗi.

Cả năm người ôm chầm lấy nhau ngay giữa sân thi đấu, không còn quan tâm đến ánh mắt của khán giả hay ban giám khảo xung quanh nữa. Uyên Nhi khóc, nhưng lần này là nước mắt của một người vừa hoàn thành điều mình từng nghĩ là không thể. Nam hét lớn, giọng khàn đặc vì gào quá to. Gia Hân ôm chặt laptop vào ngực như ôm một người bạn đồng hành đã cùng cô đi qua cơn bão. Phong đứng lặng, chỉ mỉm cười, tay vẫn còn nắm chặt bộ tuốc-nơ-vít của ông nội trong túi áo.

Khánh Đan đứng nhìn cảnh đó, cảm giác một niềm hạnh phúc dâng trào không thể diễn tả bằng lời, khác hẳn bất cứ cảm giác chiến thắng nào cô từng trải qua trong sự nghiệp kỹ sư của mình. Đây không phải chiến thắng của một sản phẩm hoàn hảo. Đây là chiến thắng của việc không bỏ cuộc khi mọi thứ tưởng chừng đã sụp đổ hoàn toàn chỉ hai tiếng trước đó.

Cô nhớ lại từng gương mặt trong buổi sáng hỗn loạn ấy — Uyên Nhi ôm mặt khóc tự trách mình, Nam ngồi thụp xuống sàn xe tưởng như mọi thứ đã kết thúc, chính cô cũng đã có một khoảnh khắc ngắn ngủi muốn buông xuôi trước đống đổ nát. Nhưng không ai trong số họ thực sự buông tay, và giờ đây, đứng giữa tiếng vỗ tay của hàng trăm người xa lạ, cô hiểu rằng khoảnh khắc chín mươi phút hoảng loạn ấy, chứ không phải bất kỳ buổi luyện tập suôn sẻ nào trước đó, mới chính là bài học lớn nhất mà cả đội vừa cùng nhau vượt qua.

Bảng điểm điện tử vẫn chưa hiện kết quả, ban giám khảo còn đang hội ý, nhưng lúc này, không ai trong đội Gió Núi thực sự bận tâm đến con số sắp hiện lên. Họ đã có được thứ họ cần trước khi biết điểm số: bằng chứng sống động rằng, dù mọi thứ đổ vỡ đến đâu, họ vẫn biết cách đứng dậy và hoàn thành những gì mình đã bắt đầu.

Từ phía hàng rào, Trịnh Anh Khoa vỗ tay lớn hơn bất cứ ai trong khán đài, không giấu giếm sự khâm phục trên gương mặt. Vài thành viên trong đội Kim Long đứng cạnh cậu nhìn nhau, có phần ngạc nhiên trước phản ứng của đội trưởng mình, nhưng không ai lên tiếng phản đối — có lẽ vì chính họ, những người hiểu rõ nhất về độ khó của thử thách vừa hoàn thành, cũng nhận ra giá trị thật sự đằng sau lớp vỏ chắp vá của con robot mang tên Gió Núi.

Người đàn ông đeo phù hiệu cố vấn kỹ thuật ngồi giữa hàng ghế giám khảo cũng không viết vội vào cuốn sổ tay như những lượt thi trước. Ông ngồi im một lúc lâu, mắt vẫn dõi theo con robot đang được đội Gió Núi khiêng trở lại khu vực chờ, và trên gương mặt ông thoáng qua một biểu cảm khó gọi tên — không hẳn là ngạc nhiên, mà giống như một sự nhận ra điều gì đó quen thuộc từ rất lâu trước đây.

Ông đứng dậy khỏi hàng ghế giám khảo, nói nhỏ gì đó với người ngồi cạnh rồi rời khỏi chỗ, bước về phía khu vực chờ của các đội thi, nơi đội Gió Núi vẫn đang ôm nhau ăn mừng, chưa ai trong số họ để ý đến việc mình đang dần trở thành tâm điểm chú ý của không chỉ khán giả, mà của cả chính người sẽ quyết định một phần không nhỏ đến kết quả cuối cùng của cuộc thi.

Loa phát thanh vang lên, thông báo đội tiếp theo chuẩn bị vào vị trí, cắt ngang khoảnh khắc ăn mừng của cả đội. Khánh Đan lau vội giọt mồ hôi lẫn nước mắt trên má, kéo cả nhóm lùi về khu vực chờ để nhường sân cho đội kế tiếp, trong lòng vẫn còn ngân vang dư âm của hai phút năm mươi tám giây vừa qua, thứ mà cô biết chắc, dù kết quả cuối cùng có ra sao, cũng sẽ là một trong những ký ức cô sẽ mang theo suốt quãng đời còn lại của mình.

Đã sao chép liên kết chương