Chương 22
Chương 22 — Đội Robot Làng Gió
Buổi sáng hôm đó bắt đầu đầy hứa hẹn. Cả đội dậy từ sáu giờ, ăn sáng vội vàng bằng bánh mì mua ở quán gần nhà nghỉ, tinh thần vẫn còn phấn khích từ chiến thắng vòng loại hôm qua. Gia Hân đã thức đến gần một giờ sáng để viết lại đoạn lệnh xử lý khối vàng, tự tin nó sẽ không còn làm rơi khối gỗ như lần trước. Uyên Nhi ôn lại phần thuyết trình một lần cuối trong lúc ăn sáng, giọng đã trôi chảy hẳn so với ngày hôm qua. Không ai trong xe ngờ rằng, chỉ mười lăm phút sau khi rời nhà nghỉ, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn.
Tiếng phanh gấp rít lên chói tai, kèm theo một cú xóc mạnh hất cả xe nghiêng sang một bên, khiến Uyên Nhi bị đẩy dúi vào thành ghế, tay chới với bám lấy tay nắm cửa.
Bác Tuyến đạp phanh gấp để tránh một chiếc xe máy phóng ẩu băng ngang đường trong màn mưa còn sót lại từ cơn giông đêm qua, mặt đường nhựa ướt trơn trượt khiến chiếc xe bảy chỗ chao đảo trước khi dừng hẳn, còi xe phía sau vang lên inh ỏi.
"Mọi người không sao chứ?" Bác Tuyến quay lại hỏi ngay, giọng còn chưa hết hoảng.
"Con robot!" Gia Hân hét lên, không trả lời câu hỏi mà lao ngay xuống sàn xe, nơi thùng các-tông đựng robot — vốn được chằng cẩn thận giữa hai hàng ghế — đã bật tung khỏi dây buộc, va đập mạnh vào thành ghế trước khi rơi nghiêng xuống sàn.
Cả đội xúm lại mở nắp thùng ngay lập tức. Bên trong, lớp trấu lót đã xô lệch hết sang một bên, để lộ con robot nằm nghiêng, và chỉ cần nhìn thoáng qua, ai cũng nhận ra ngay điều tồi tệ nhất đã xảy ra: cánh tay gắp gãy lìa khỏi khớp nối chính, phần khung nhôm cong vênh một góc, và tệ nhất, ống "Mắt Gió" — bộ cảm biến màu tự chế mà cả đội tự hào nhất — đã nứt toác một đường dài, để lộ dây điện bên trong đứt lìa, đèn LED xanh dương bên trong vỡ vụn.
Không ai nói được lời nào trong vài giây. Phong cầm cánh tay gắp gãy lên, ngón tay run rẩy sờ vào vết gãy như đang hy vọng nó chỉ là một ảo giác. Gia Hân bật laptop lên, kết nối thử với board điều khiển chính, màn hình hiện dòng chữ báo lỗi đỏ chót: không nhận được tín hiệu phản hồi.
"Board chính cũng hỏng luôn rồi." Cô nói, giọng gần như không còn hơi.
Uyên Nhi ôm mặt, vai run lên, không kìm được nước mắt. "Là tại em, em ngồi gần thùng, lẽ ra em phải giữ chặt hơn—"
"Không phải lỗi của em." Khánh Đan cắt ngang ngay, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng cô cũng đang hoảng loạn không kém. "Không ai có thể lường trước một vụ phanh gấp như vậy. Đây là tai nạn, không phải lỗi của bất kỳ ai trong xe."
Nam ngồi thụp xuống sàn xe, hai tay ôm đầu, nhìn chằm chằm vào cánh tay gắp gãy — thứ chính cậu và Phong đã dày công chỉnh sửa suốt nhiều tuần để đạt được độ chính xác hoàn hảo. "Còn bao lâu nữa thi?" Cậu hỏi, giọng khàn đặc.
Khánh Đan nhìn đồng hồ, tay hơi run khi tính toán. "Chín mươi phút."
Con số đó rơi xuống giữa xe như một bản án. Chín mươi phút để sửa một board mạch chính bị hỏng, một cánh tay gắp gãy lìa, và một cảm biến màu tự chế đã vỡ tan — trong khi họ đang ngồi giữa một chiếc xe trên đường phố xa lạ, không có xưởng, không có đủ dụng cụ, không có linh kiện dự phòng ngoài những gì họ mang theo trong một túi nhỏ.
"Mình không kịp đâu." Nam nói, giọng nghẹn lại, lần đầu tiên Khánh Đan nghe thấy sự tuyệt vọng thật sự trong giọng nói vốn luôn ngang tàng của cậu. "Board chính hỏng rồi, không có board dự phòng, làm sao chạy được?"
Bác Tuyến, vẫn còn đang đỗ xe tấp vào lề đường, quay lại nhìn cảnh tượng phía sau, gương mặt lộ rõ sự áy náy. "Bác xin lỗi các cháu, bác không cố ý—"
"Không phải lỗi của bác." Khánh Đan nói ngay, dù tâm trí cô đang chạy đua với hàng chục suy nghĩ cùng lúc. "Bác đã làm đúng, tránh được va chạm còn nguy hiểm hơn nhiều."
Cô nhìn vào đống đổ nát trước mắt — cánh tay gắp gãy, board mạch hỏng, cảm biến vỡ — và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô cảm thấy một cơn hoảng loạn quen thuộc dâng lên, giống hệt cảm giác đêm cô nhìn bảng mạch Falcon cháy đen hai năm trước, cảm giác của một người đứng trước bờ vực sụp đổ của mọi công sức đã bỏ ra.
Nhưng lần này, có một điều khác. Cô không đơn độc, và những người ngồi quanh cô, dù đang hoảng loạn, vẫn chưa ai nói ra hai chữ "bỏ cuộc".
"Chín mươi phút." Cô lặp lại, giọng lấy lại được sự chắc chắn. "Không đủ để làm lại từ đầu. Nhưng có thể đủ để sửa."
"Sửa bằng gì cô?" Gia Hân hỏi, giọng vẫn còn run, mắt đỏ hoe nhìn vào chiếc laptop báo lỗi. "Mình đâu có mang theo linh kiện dự phòng nhiều đến vậy."
Khánh Đan nhìn quanh xe, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi vải nhỏ Phong vẫn luôn mang theo bên mình từ ngày rời Lộng Phong — bộ tuốc-nơ-vít của ông Tư, cùng vài món đồ lặt vặt cậu tự ý nhét thêm vào phút chót trước khi lên đường mà không ai để ý kỹ.
"Phong." Cô gọi, giọng bất chợt trở nên khẩn thiết. "Trong túi đồ nghề của em, ngoài tuốc-nơ-vít, còn có gì khác không?"
Phong lục vội chiếc túi, đổ hết ra sàn xe: bộ tuốc-nơ-vít của ông Tư, một cuộn dây đồng nhỏ, vài con ốc vít lẻ, một mẩu băng dính điện còn dư, và bất ngờ nhất — một bảng mạch Arduino cũ, phiên bản đầu tiên họ từng dùng thử nghiệm hồi đầu năm, thứ Phong đã âm thầm giữ lại phòng khi cần, nhét vào túi từ trước khi lên xe mà không nói với ai.
"Em… em nghĩ mang theo phòng hờ thôi, không nghĩ sẽ cần đến thật." Phong nói, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt đã lóe lên một tia hy vọng.
Khánh Đan cầm bảng mạch cũ lên, tim đập nhanh hơn bao giờ hết, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một khả năng vừa lóe lên trong đầu — mong manh, nhưng không phải là không thể.
"Board này chạy được chương trình cũ, nhưng không có chương trình mới nhất mình vừa sửa tối qua cho phần khối vàng." Gia Hân nói nhanh, đầu óc cô đã bắt đầu chuyển từ hoảng loạn sang tính toán. "Với lại chân cắm của nó không khớp hoàn toàn với dây nối hiện tại, phải đấu lại một số chỗ."
"Còn tay gắp thì sao?" Phong hỏi, nhìn cánh tay gãy lìa trong tay mình. "Khớp nối chính gãy ngay chỗ trục xoay, không có khớp thay thế."
Khánh Đan nhìn quanh xe một lần nữa, cố tìm bất cứ thứ gì có thể tận dụng. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc ba lô đựng đồ dùng cá nhân của chính mình, nơi có một cây bút bi kim loại loại tốt cô vẫn dùng để ghi chép, thân bút làm bằng ống nhôm mỏng, đường kính gần khớp với trục xoay bị gãy.
"Thử cây bút này." Cô nói, rút cây bút ra, tháo rời phần ruột mực, chỉ giữ lại vỏ ống nhôm. "Nếu cắt đúng độ dài, có khi dùng được làm trục tạm."
Nam cầm lấy ống nhôm, xoay xoay trong tay, ánh mắt lóe lên tia hy vọng đầu tiên kể từ khi vụ va chạm xảy ra. "Có thể được đấy. Nhưng em cần cắt, mà không có dụng cụ cắt kim loại trên xe."
"Bộ tuốc-nơ-vít của ông em có cả một lưỡi cưa nhỏ gấp trong cán, con dùng thử được không?" Phong hỏi, nhớ lại chi tiết nhỏ trong bộ đồ nghề ông nội đưa cho.
Cả nhóm im lặng một giây, rồi cùng nhìn nhau, một tia sáng mong manh vừa lóe lên giữa đống đổ nát ngổn ngang trước mắt.
Bác Tuyến, vẫn ngồi ở ghế lái quan sát mọi chuyện qua gương chiếu hậu, bất ngờ lên tiếng. "Cách đây hai trăm mét có một tiệm sửa xe máy, bác thấy biển hiệu lúc nãy. Có cần bác tấp vào không, biết đâu họ có kìm, có mỏ hàn cho mượn?"
Khánh Đan gật đầu ngay lập tức. "Bác cho xe tấp vào đó, càng nhanh càng tốt." Cô quay lại nhìn cả bốn học trò đang ngồi vây quanh đống linh kiện hỏng, nước mắt Uyên Nhi vẫn chưa khô hẳn, gương mặt Nam vẫn còn tái nhợt, nhưng trong ánh mắt mỗi người, cô nhận ra thứ gì đó đang dần thay thế cho sự hoảng loạn ban đầu — một sự tập trung sắc bén, kiểu tập trung chỉ xuất hiện khi con người ta không còn thời gian để sợ hãi nữa.
Trong lúc xe di chuyển những mét cuối cùng đến tiệm sửa xe, Khánh Đan rút điện thoại gọi ngay cho số hotline ban tổ chức in trên tấm thẻ đeo cổ, giọng cố giữ bình tĩnh dù tim vẫn đập thình thịch. "Alo, tôi là giáo viên phụ trách đội Gió Núi, trường Lộng Phong. Xe chúng tôi gặp sự cố trên đường, chúng tôi cần thêm một chút thời gian, có thể xin đổi sang lượt thi cuối cùng trong buổi sáng được không ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc trước khi trả lời, giọng người trực tổng đài có vẻ lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng đồng ý: đội Gió Núi sẽ được chuyển sang lượt thi cuối cùng, ngay trước giờ nghỉ trưa, nghĩa là họ có thêm gần bốn mươi phút so với dự kiến ban đầu — không nhiều, nhưng trong tình huống này, từng phút đều quý giá như vàng.
"Một trăm ba mươi phút." Khánh Đan thông báo, cất điện thoại vào túi, giọng đã lấy lại được sự chắc chắn cần thiết để dẫn dắt cả đội qua giờ phút quan trọng nhất, một sắc thái hoàn toàn khác so với con số chín mươi phút đầy tuyệt vọng lúc nãy — không còn là tiếng đếm ngược của một bản án, mà là tiếng đếm ngược của một cơ hội cuối cùng. "Không đủ để làm lại từ đầu. Nhưng đủ để chứng minh chúng ta đã học được điều gì suốt mấy tháng qua."