Sổ Nợ Cuối Hẻm
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Sổ Nợ Cuối Hẻm

Nam ghé quán vào một buổi trưa giữa tuần, lần này không mặc vest chỉnh tề như những lần trước mà chỉ khoác áo sơ mi thường, có vẻ như đang tranh thủ giờ nghỉ trưa để ghé ăn cơm thật sự chứ không chỉ vì lý do công việc.

“Cho anh một phần cơm sườn, giống hồi xưa em hay ăn đó,” anh nói, ngồi xuống bàn quen thuộc gần cửa sổ.

Diệu múc cơm cho anh, ngồi xuống đối diện trong lúc chờ anh ăn, không khí giữa hai người đã bớt căng thẳng hơn so với những lần gặp đầu, dù sự cảnh giác vẫn còn đó, ẩn sau những câu chuyện phiếm thường ngày.

“Dạo này công việc anh sao rồi?” Diệu hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.

“Cũng bận,” Nam đáp, và trong lúc vô tình, có lẽ vì đã quen thân trở lại, anh buột miệng nói thêm. “Dự án Bến Cát Riverside đang gấp rút hoàn thiện hồ sơ, sếp anh hối suốt.”

Diệu khựng lại. “Bến Cát Riverside? Là dự án ở khu hẻm mình luôn hả anh?”

Nam nhận ra mình vừa lỡ lời, đặt đũa xuống, gương mặt anh thoáng chút bối rối. “Ừ... đúng rồi. Anh xin lỗi, đáng lẽ chưa nên nói ra lúc này, dự án chưa chính thức công bố.”

“Vậy tên dự án là có thật rồi, không phải chỉ khảo sát sơ bộ nữa,” Diệu nói, giọng cô căng thẳng. “Anh nói cho em biết đi, kế hoạch cụ thể ra sao? Bao giờ thì họ định thực hiện?”

Nam thở dài, có vẻ như đã quyết định không thể giấu diếm thêm được nữa. “Theo anh biết, công ty đang trong giai đoạn thu thập chữ ký đồng thuận từ các hộ dân, dự kiến hoàn tất trong vòng hai tháng tới. Nếu đạt đủ tỷ lệ đồng thuận theo quy định, họ sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý để giải tỏa, đền bù.”

“Hai tháng,” Diệu lặp lại, đầu óc cô quay cuồng tính toán. Đúng lúc đó, cô chợt nhớ tới hạn ba mươi ngày của khoản vay Kim Phát, và một linh cảm bất an nhói lên trong lòng cô. “Anh Nam, khoảng thời gian hai tháng đó, có trùng với thời điểm nào đặc biệt không? Kiểu như, họ có tính toán dựa trên yếu tố gì để đưa ra mốc thời gian đó?”

Nam nhíu mày, có vẻ không hiểu ý câu hỏi. “Sao em hỏi vậy?”

Diệu do dự một lúc, rồi quyết định kể cho anh nghe về khoản vay Kim Phát, về thời hạn ba mươi ngày đang treo lơ lửng trên đầu gia đình cô, về việc quán cơm được dùng làm tài sản thế chấp. Cô quan sát kỹ phản ứng của Nam trong lúc kể, cố tìm xem có dấu hiệu nào cho thấy anh đã biết trước về chuyện này hay không.

Gương mặt Nam dần biến sắc khi nghe câu chuyện, sự ngạc nhiên hiện lên rõ rệt, không có vẻ gì là giả tạo. “Em nói là Kim Phát? Công ty tài chính Kim Phát?”

“Đúng rồi, sao anh biết tên đó?” Diệu hỏi, tim cô đập nhanh hơn.

Nam im lặng một lúc, như đang cố sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. “Anh nghe tên này vài lần trong nội bộ công ty,” anh nói chậm rãi, giọng anh có phần thận trọng. “Nhưng anh không chắc, không dám khẳng định bừa. Để anh tìm hiểu kỹ hơn rồi nói lại với em, đừng vội kết luận gì lúc này.”

“Anh Nam,” Diệu nói, giọng cô nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt anh. “Nếu có sự liên quan gì giữa công ty của anh và cái công ty tài chính đang siết nợ quán em, em cần biết. Đây không phải chuyện đùa, đây là cả cuộc sống của mẹ em, của em.”

“Anh biết,” Nam đáp, giọng anh trầm xuống, ánh mắt anh lộ rõ sự dằn vặt. “Anh hứa sẽ tìm hiểu rõ ràng, và nếu có bất cứ điều gì em cần biết, anh sẽ nói với em, dù điều đó có ảnh hưởng thế nào tới công việc của anh.”

Diệu nhìn anh, không hoàn toàn chắc chắn có nên tin tưởng trọn vẹn hay không, nhưng cô nhận ra trong ánh mắt anh có một sự chân thành mà cô khó có thể phủ nhận. Họ ngồi im lặng một lúc, bữa cơm trước mặt Nam đã nguội bớt nhưng anh không còn tâm trí để ăn tiếp.

“Em xin lỗi vì đã làm hỏng bữa cơm của anh,” Diệu nói, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Không sao,” Nam đáp, cũng cười nhẹ đáp lại. “Chuyện này quan trọng hơn một bữa cơm nhiều.”

Trước khi rời quán, Nam nán lại thêm một chút, giọng anh trở nên nghiêm túc khác thường. “Diệu, anh muốn em biết, dù công việc của anh có liên quan tới dự án này, anh sẽ không bao giờ để nó ảnh hưởng tới việc anh đối xử với em, với cô Hạnh. Nếu phải chọn, anh sẽ chọn đứng về phía sự thật.”

Diệu gật đầu, cảm động trước lời hứa ấy, nhưng cô cũng hiểu, lời hứa và hành động thực tế đôi khi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, đặc biệt khi áp lực công việc, tiền bạc, và các mối quan hệ phức tạp bắt đầu chồng chéo lên nhau.

Sau khi Nam rời đi, Diệu ngồi lại một mình, lấy tờ giấy tổng hợp manh mối ra, viết thêm một dòng mới: "Dự án Bến Cát Riverside — hạn hai tháng thu thập đồng thuận. Khoản vay Kim Phát — hạn ba mươi ngày. Có phải trùng hợp?" Cô nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, cảm giác một mạng lưới âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng đang dần hiện hình trước mắt, và cô, dù muốn hay không, đã bị cuốn vào tâm điểm của nó.

Chú Tư, khi nghe Diệu kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Nam vào buổi chiều, ngồi lặng một lúc lâu, gương mặt ông trầm ngâm khác thường. “Nếu đúng là hai chuyện này có liên quan,” ông nói chậm rãi, “thì đây không còn là chuyện nợ nần đơn thuần nữa. Đây là kiểu người ta cố tình dồn ép để buộc dân mình phải bán đất, bán nhà với giá rẻ.”

“Chú nghĩ họ làm vậy thật sao?” Diệu hỏi, giọng cô không giấu được sự lo sợ.

“Chú không dám khẳng định,” chú Tư đáp, “nhưng chú từng nghe kể về những chiêu trò kiểu này ở mấy khu vực khác. Họ cho vay nặng lãi, biết trước con nợ không trả nổi, rồi ép bán tài sản với giá rẻ mạt để trừ nợ, sau đó gom đất bán lại cho dự án lớn với giá cao gấp nhiều lần.”

Diệu cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe cách chú Tư mô tả. Nếu đúng như vậy, khoản vay tám mươi triệu đồng của mẹ cô không đơn thuần là một sai lầm tài chính cá nhân, mà có thể là một phần của một kế hoạch lớn hơn, được tính toán kỹ lưỡng nhắm vào những hộ dân dễ tổn thương nhất trong khu vực.

“Vậy mình phải làm sao chú?” cô hỏi, giọng cô vừa lo lắng vừa quyết tâm.

“Trước hết, con cần thu thập thêm bằng chứng,” chú Tư nói, giọng ông chắc chắn hơn. “Nếu đúng là có sự liên kết giữa Kim Phát và công ty bất động sản kia, đó sẽ là bằng chứng quan trọng để tố cáo, không chỉ cứu được quán mình mà còn có thể giúp được nhiều hộ khác trong hẻm đang gặp tình cảnh tương tự.”

Diệu gật đầu, một quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng cô. Cô nhận ra, cuộc chiến này không còn chỉ là chuyện riêng của gia đình cô nữa, mà có thể liên quan tới vận mệnh của cả một cộng đồng đã cưu mang cô suốt tuổi thơ.

Tối hôm đó, Diệu đi một vòng quanh hẻm, ghé thăm vài gia đình hàng xóm quen biết, khéo léo dò hỏi xem có ai từng vay tiền từ các công ty tài chính lạ tương tự Kim Phát hay không. Kết quả khiến cô càng thêm lo lắng — ít nhất ba gia đình khác trong hẻm xác nhận đã hoặc đang vay tiền từ những nguồn tương tự, dù không phải tất cả đều biết rõ tên công ty cụ thể.

“Cô chú có nghe nói gì về việc bán đất cho dự án gì không?” Diệu hỏi thử gia đình cuối cùng cô ghé thăm, một cặp vợ chồng trung niên sống cách quán không xa.

“Có nghe loáng thoáng,” người chồng đáp, gãi đầu suy nghĩ. “Nhưng chưa thấy ai chính thức tới nói chuyện với gia đình tôi hết. Sao vậy con, có chuyện gì à?”

“Dạ không có gì, con chỉ hỏi thăm thôi,” Diệu đáp, không muốn gieo rắc hoang mang khi bản thân cô cũng chưa có đủ bằng chứng chắc chắn.

Trên đường về, cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng của trách nhiệm đang dần đặt lên vai mình — không chỉ là bảo vệ quán cơm của mẹ, mà có thể còn là bảo vệ cả một cộng đồng nhỏ bé đang đứng trước nguy cơ bị cuốn vào một âm mưu tài chính tinh vi mà phần lớn trong số họ còn chưa kịp nhận ra.

Về tới quán, cô thấy điện thoại có tin nhắn mới từ Nam, gửi lúc chín giờ tối. “Anh xin lỗi vì phải nói chuyện này qua tin nhắn. Anh vừa hỏi dò được một chút thông tin, sáng mai gặp em nói rõ hơn, không tiện nhắn hết ở đây.”

Diệu đọc tin nhắn, cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng xen lẫn. Cô nhắn lại đồng ý hẹn gặp, rồi đặt điện thoại xuống, ngồi lặng nhìn ra khoảng sân tối của quán, nơi ánh đèn đường hắt vào tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền gạch cũ.

Cô nghĩ tới tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay — từ bữa cơm trưa với Nam, tới cuộc trò chuyện với chú Tư, tới chuyến dò hỏi hàng xóm buổi tối. Mỗi mảnh thông tin mới lại như một viên gạch được đặt thêm vào một bức tường đang dần thành hình, một bức tường ngăn cách giữa thế giới yên bình mà cô từng biết về con hẻm này, và một thực tế phức tạp, đầy toan tính mà cô mới chỉ vừa bắt đầu nhìn thấy.

Cô lấy sổ tay, ghi lại danh sách những gia đình đã xác nhận có vay nợ từ các nguồn tương tự Kim Phát, đánh dấu cẩn thận, chuẩn bị cho một bước đi mà cô cảm thấy mình cần phải thực hiện sớm: tập hợp đủ bằng chứng để không chỉ tự cứu lấy quán cơm của mẹ, mà còn có thể cảnh báo, bảo vệ cho những người hàng xóm đã cưu mang gia đình cô suốt bao năm qua.

Trước khi đi ngủ, cô nhắn thêm một tin cho Hường, cập nhật toàn bộ diễn biến mới. Hường trả lời ngay, dù đã khuya. “Nghe căng đó Diệu. Mày cẩn thận, đừng để lộ mình đang điều tra trước khi có đủ bằng chứng chắc chắn, kẻo tụi nó cảnh giác rồi xóa dấu vết hết.”

Lời nhắc nhở ấy khiến Diệu càng thêm thận trọng. Cô tắt đèn, nằm xuống, nhưng đầu óc vẫn không ngừng vạch ra những bước đi tiếp theo cho cuộc điều tra mà cô, một cô kế toán viên bình thường chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt với những chuyện phức tạp như vậy, giờ đây buộc phải tự mình dấn thân vào.

Đã sao chép liên kết chương