Chương 20
Chương 20 — Sổ Nợ Cuối Hẻm
Quán cà phê Nam chọn nằm khuất trong một con hẻm nhỏ cách xa khu trung tâm, nơi ít có khả năng chạm mặt đồng nghiệp của anh. Diệu tới đúng giờ hẹn, thấy Nam đã ngồi sẵn ở bàn trong góc, trước mặt anh là một chiếc laptop và một tập tài liệu dày được kẹp cẩn thận trong bìa nhựa.
“Em tới rồi,” Nam nói, đứng dậy kéo ghế cho cô, gương mặt anh có vẻ căng thẳng hơn bình thường, đôi mắt thâm quầng như đã mất ngủ vài đêm liền.
“Anh ổn không?” Diệu hỏi, nhận ra ngay sự bất thường trong thái độ của anh.
“Anh ổn,” Nam đáp, dù giọng anh không mấy thuyết phục. “Chỉ là mấy ngày nay anh phải tìm cách truy cập vào một số tài liệu nội bộ mà không để lại dấu vết quá rõ ràng. Nếu công ty phát hiện anh đang làm gì, chắc chắn anh sẽ mất việc, thậm chí có thể bị kiện vì vi phạm hợp đồng bảo mật.”
Diệu cảm thấy một cơn áy náy xen lẫn biết ơn trào lên trong lòng. “Anh không cần liều mạng vì em như vậy đâu, Nam. Nếu nguy hiểm quá, mình tìm cách khác.”
“Không,” Nam lắc đầu quả quyết, “anh làm việc này không chỉ vì em, mà vì cả xóm Bến Cát, vì anh không muốn là một phần của một kế hoạch mờ ám nhắm vào những người dân vô tội. Anh cần biết sự thật, dù sự thật đó có thể phá hủy sự nghiệp của chính anh.”
Anh mở laptop, xoay màn hình cho Diệu xem, giọng anh chuyển sang nghiêm túc, khúc chiết như đang trình bày một báo cáo quan trọng. “Anh tìm được sơ đồ sở hữu cổ phần của Kim Phát. Nhìn đây — công ty này được thành lập chỉ tám tháng trước, vốn điều lệ rất nhỏ, nhưng lại có khả năng cho vay những khoản tiền lớn bất thường. Truy ngược lên, một trong ba cổ đông sáng lập đứng tên hộ cho một công ty vỏ bọc khác, và công ty vỏ bọc đó...”
Anh dừng lại, nhấp một ngụm cà phê để trấn tĩnh trước khi tiếp tục. “...có chung một thành viên hội đồng quản trị với công ty mẹ của tập đoàn anh đang làm việc, chính là đơn vị đứng sau dự án Bến Cát Riverside.”
Diệu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, dù cô đã phần nào đoán trước được kết quả này. “Vậy là em đoán đúng. Kim Phát không phải một công ty cho vay bình thường, mà được lập ra có chủ đích, để gài bẫy những hộ dân đang cần tiền gấp, sau đó dùng khoản nợ để ép bán đất với giá rẻ.”
“Đúng vậy,” Nam xác nhận, giọng anh đầy vẻ phẫn nộ mà anh cố kìm nén. “Anh còn tìm thấy một bản ghi nhớ nội bộ, không đề tên người gửi cụ thể, nhưng nội dung nhắc tới việc 'đẩy nhanh tiến độ thu gom quỹ đất khu vực Bến Cát thông qua các kênh tài chính phi chính thức' trước khi dự án chính thức công bố rộng rãi. Anh tin đây chính là chỉ thị ngầm cho việc lập ra Kim Phát.”
Diệu cầm lấy tập tài liệu in, lật qua từng trang, tay cô run nhẹ vì xúc động lẫn phẫn nộ. Đây chính là bằng chứng mà cô và luật sư Khoa cần — không chỉ để bảo vệ quán của mẹ mình, mà còn để bảo vệ cả những gia đình khác trong hẻm đang phải đối mặt với những khoản nợ tương tự.
“Anh có thể đưa những tài liệu này cho luật sư của em không?” Diệu hỏi, dù cô hiểu rõ điều này đồng nghĩa với việc đẩy Nam vào tình thế rủi ro cao hơn nhiều.
Nam im lặng một lúc, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. “Anh đã sao chép lại toàn bộ, xóa mọi dấu vết truy cập từ hệ thống công ty. Nhưng nếu tài liệu này được dùng làm bằng chứng chính thức trước tòa hoặc cơ quan chức năng, khả năng cao họ sẽ điều tra ngược lại nguồn gốc, và anh không chắc mình có thể giấu kín danh tính mãi được.”
“Anh có sợ không?” Diệu hỏi khẽ, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Có,” Nam thành thật đáp, không hề né tránh. “Nhưng anh sợ việc phải sống với sự im lặng đồng lõa hơn. Anh lớn lên ở khu này, dù gia đình anh dọn đi đã lâu, anh vẫn coi Bến Cát là một phần máu thịt của mình. Anh không thể đứng nhìn nó bị phá hủy chỉ vì một nhóm người muốn trục lợi.”
Diệu nắm lấy tay anh, một cử chỉ đơn giản nhưng chan chứa lòng biết ơn sâu sắc. “Cảm ơn anh, Nam. Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, em sẽ không bao giờ quên những gì anh đã hy sinh vì tụi em.”
Họ dành thêm nửa giờ đồng hồ để cùng nhau rà soát lại từng chi tiết trong tài liệu, đánh dấu những điểm quan trọng nhất cần trình bày với luật sư Khoa. Nam cũng đưa ra một đề xuất táo bạo — thay vì chỉ dùng bằng chứng để phòng thủ trước khoản nợ, họ có thể cân nhắc việc công khai toàn bộ thông tin này với báo chí hoặc cơ quan quản lý, nếu tình hình trở nên quá cấp bách.
“Nhưng đó sẽ là bước đi cuối cùng,” Nam cảnh báo. “Một khi công khai, sẽ không còn đường lui, và cả anh lẫn em đều phải đối mặt với hậu quả pháp lý lẫn xã hội không nhỏ.”
Diệu gật đầu, hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của quyết định này. “Mình sẽ để luật sư Khoa đánh giá trước, xem chiến lược nào hiệu quả nhất mà ít rủi ro nhất cho tất cả mọi người.”
Rời quán cà phê, Diệu gọi điện ngay cho luật sư Khoa, giọng cô không giấu được sự phấn khích xen lẫn hồi hộp. “Chú Khoa, con có bằng chứng quan trọng rồi. Con cần gặp chú càng sớm càng tốt.”
Luật sư Khoa, dù đang bận, vẫn sắp xếp một cuộc hẹn ngay chiều hôm đó. Khi nghe Diệu trình bày và xem qua tài liệu Nam cung cấp, ông gật gù, ánh mắt ông lộ rõ sự nghiêm túc của một người vừa nhận ra tính chất phức tạp và nghiêm trọng của vụ việc đã vượt xa một tranh chấp dân sự thông thường.
“Đây là bằng chứng có giá trị,” ông nói, xem kỹ từng trang tài liệu. “Nếu xác thực được nguồn gốc và tính hợp pháp của cách thu thập, chúng ta có thể dùng nó để yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc điều tra hành vi thao túng thị trường bất động sản thông qua tín dụng đen. Nhưng con cần chuẩn bị tâm lý, quá trình này sẽ không nhanh, và phía bên kia chắc chắn sẽ phản kháng mạnh mẽ khi nhận ra mình bị lộ.”
Diệu gật đầu, cảm nhận rõ trọng lượng của những gì sắp tới. Cô nhìn ra cửa sổ văn phòng luật sư Khoa, nơi thành phố vẫn hối hả vận hành như thường lệ, không hề hay biết về cuộc chiến âm thầm đang diễn ra để bảo vệ một con hẻm nhỏ bé khỏi bị xóa sổ vì lòng tham của một vài kẻ đứng sau những lớp vỏ bọc công ty phức tạp.
Tối hôm đó, khi kể lại toàn bộ diễn biến cho chú Tư và Hường nghe, cả ba người đều nhận thức rõ ràng rằng, họ đã bước qua một ngưỡng cửa quan trọng — từ việc đơn thuần phòng thủ trước một khoản nợ, giờ đây họ đang nắm trong tay khả năng vạch trần một âm mưu lớn hơn nhiều, ảnh hưởng tới vận mệnh của cả một cộng đồng. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai và rủi ro, nhưng lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, Diệu cảm thấy mình không còn ở thế bị động nữa, mà đã có trong tay những công cụ cần thiết để chủ động đấu tranh cho chính nghĩa.
Chú Tư nghe xong, im lặng hồi lâu, hai tay ông đan chặt vào nhau trên bàn. “Nếu đúng như tài liệu thằng Nam đưa,” ông nói, giọng trầm xuống, “vậy thì ngay từ đầu, khoản vay của má con không phải một tai nạn tài chính đơn thuần, mà là một cái bẫy được giăng sẵn, chờ người sa vào.”
“Con cũng nghĩ vậy,” Diệu đáp, siết chặt tách trà trong tay để trấn tĩnh. “Và nếu là bẫy, thì việc ai đó 'giới thiệu' mẹ tới vay ở Kim Phát càng đáng ngờ hơn. Con vẫn chưa tìm ra người đó là ai, nhưng giờ có thêm động cơ rõ ràng, con tin mình sẽ lần ra được.”
Hường, vốn vẫn giữ vai trò tỉnh táo nhất trong nhóm, lên tiếng phân tích. “Việc quan trọng bây giờ là giữ kín thông tin này cho tới khi luật sư Khoa chuẩn bị xong chiến lược. Nếu để lộ ra sớm, phía Kim Phát hoặc công ty đứng sau có thể kịp xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, gây áp lực ngược lại nhà mình và cả anh Nam.”
“Hường nói đúng,” chú Tư gật đầu tán thành. “Từ giờ, chuyện này chỉ nên giới hạn trong vài người biết, càng ít người biết càng an toàn. Kể cả bà Sáu, dù chú tin bả, cũng chưa nên nói vội, để tránh lỡ lời ở đâu đó.”
Diệu đồng ý, dù trong lòng cô cảm thấy nặng trĩu khi phải tiếp tục giữ bí mật, dù lần này là vì lý do chiến lược chứ không phải vì sợ hãi hay xấu hổ như trước. Cô nhìn quanh gian bếp nhỏ, nơi ánh đèn vàng hắt lên những gương mặt thân thương đã cùng cô đi qua bao sóng gió suốt những tuần qua — chú Tư với đôi bàn tay chai sạn vì cả đời lao động, Hường với ánh mắt sắc bén luôn biết cách nhìn thấu vấn đề, và cả hình bóng vô hình của mẹ, người luôn hiện diện trong mọi quyết định dù đang nằm trên giường bệnh.
“Mình đã đi được một chặng đường dài rồi,” Diệu nói, giọng cô vừa mệt mỏi vừa tràn đầy quyết tâm. “Từ chỗ không biết gì về khoản nợ, không biết gì về quá khứ của mẹ, giờ đây mình đã có bằng chứng, có luật sư, có cả một đồng minh sẵn sàng đánh đổi sự nghiệp vì lẽ phải. Con tin, nếu cả xóm mình đoàn kết lại, mình sẽ không để ai bắt nạt được.”
Chú Tư vỗ nhẹ vai cô, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào không giấu giếm. “Con giống má con y hệt, ở cái tính không chịu khuất phục trước bất công. Ngày xưa má con cũng vậy, dù nghèo khó cỡ nào cũng không bao giờ để ai ăn hiếp bà con lối xóm.”
Đêm đó, sau khi chú Tư và Hường ra về, Diệu ngồi lại một mình bên chiếc bàn gỗ cũ, trải tập tài liệu Nam đưa ra một lần nữa dưới ánh đèn bàn, đọc đi đọc lại từng dòng chữ như để khắc sâu chúng vào trí nhớ. Cô biết, những trang giấy mỏng manh này giờ đây mang sức nặng của cả một cuộc chiến — không chỉ vì bốn mươi năm gắn bó của gia đình cô với con hẻm này, mà còn vì tương lai của hàng chục hộ gia đình khác đang sống trong nỗi bất an tương tự. Gấp lại tập tài liệu, cất kỹ vào ngăn tủ có khóa, Diệu tắt đèn, bước ra hiên nhà nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao, thầm hứa với chính mình và với mẹ rằng, dù con đường phía trước có gian nan tới đâu, cô cũng sẽ không lùi bước.