Chương 24
Chương 24 — Sổ Nợ Cuối Hẻm
Buổi làm việc chính thức với đội điều tra kinh tế diễn ra tại trụ sở công an quận vào một buổi sáng trời âm u, như báo trước một ngày không hề dễ dàng. Diệu, luật sư Khoa, cùng ba đại diện khác của các hộ dân trong hẻm — trong đó có cô Sương — có mặt đúng giờ, mang theo toàn bộ hồ sơ đã được tổng hợp kỹ lưỡng suốt những ngày qua.
Điều tra viên phụ trách vụ việc, một người phụ nữ trung niên có ánh mắt sắc bén và phong thái điềm tĩnh, dành gần ba tiếng đồng hồ để nghe từng người trình bày, đối chiếu với các tài liệu đã nộp. Bà đặc biệt chú ý tới bản ghi nhớ nội bộ mà Nam đã cung cấp, cẩn thận hỏi đi hỏi lại về nguồn gốc, cách thức thu thập, khiến Diệu không khỏi lo lắng phải bảo vệ danh tính của anh.
“Chúng tôi hiểu sự cẩn trọng của các bạn trong việc bảo vệ nguồn tin,” điều tra viên nói, khi thấy Diệu có phần dè dặt trả lời câu hỏi này. “Nhưng nếu vụ việc tiến xa hơn, có thể cần tới lời khai chính thức từ người cung cấp tài liệu để đảm bảo tính pháp lý. Chúng tôi sẽ có biện pháp bảo vệ danh tính nhân chứng theo quy định, các bạn có thể yên tâm phần nào.”
Buổi làm việc kết thúc với việc điều tra viên thông báo sẽ chính thức khởi tố vụ án để điều tra làm rõ hành vi có dấu hiệu cho vay lãi nặng, giả mạo giấy tờ, và đe dọa uy hiếp tinh thần người dân, đồng thời sẽ mời Lâm Văn Đức và Trần Minh Phát lên làm việc trong thời gian sớm nhất.
Diệu rời khỏi trụ sở công an với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu — nhẹ nhõm vì cuối cùng cơ quan chức năng đã chính thức vào cuộc, nhưng nặng trĩu vì cô hiểu rõ, một khi bị dồn vào chân tường, những kẻ đứng sau có thể sẽ có những phản ứng liều lĩnh, khó lường hơn.
Nỗi lo ấy trở thành hiện thực chỉ hai ngày sau đó. Buổi tối, khi Diệu đang dọn quán chuẩn bị đóng cửa, điện thoại cô đổ chuông, số của Nam hiện lên màn hình. Cô bắt máy, nhưng đầu dây bên kia không phải giọng Nam, mà là một giọng nữ hoảng loạn.
“Chị Diệu phải không ạ?” giọng nữ nói, run rẩy. “Em là đồng nghiệp của anh Nam. Anh ấy vừa bị... bị mấy người lạ mặt hành hung ngay bãi giữ xe công ty, đang được đưa đi cấp cứu. Ảnh trước khi ngất có dặn em gọi cho chị.”
Diệu cảm thấy như cả người mình đông cứng lại trong một khoảnh khắc, sau đó là một cơn hoảng loạn ập tới dữ dội. “Anh ấy đang ở bệnh viện nào?” cô hỏi, giọng cô run lên không kiểm soát được.
Cô lao ngay tới bệnh viện được chỉ dẫn, tim đập thình thịch suốt quãng đường, đầu óc quay cuồng với hàng loạt viễn cảnh xấu nhất. Tới nơi, cô thấy Nam đang nằm trên giường cấp cứu, mặt anh sưng bầm, một cánh tay được băng bó cố định, nhưng may mắn thay, tình trạng không nguy hiểm tới tính mạng theo lời bác sĩ.
“Anh ổn không?” Diệu hỏi, nước mắt cô trào ra khi nhìn thấy tình trạng của anh, nắm lấy bàn tay không bị thương của anh.
“Anh ổn,” Nam đáp, giọng anh yếu ớt nhưng vẫn cố nở một nụ cười trấn an cô. “Chỉ là bị đánh cảnh cáo thôi, không có gì nghiêm trọng lắm đâu.”
“Đây đâu phải chuyện nhỏ,” Diệu nói, giọng cô nghẹn ngào vừa giận dữ vừa xót xa. “Tụi nó đã ra tay thật rồi. Đáng lẽ em không nên để anh liều mạng vì chuyện này.”
“Đừng tự trách bản thân,” Nam nói, siết nhẹ tay cô. “Anh chọn làm việc này vì anh tin đó là điều đúng đắn, không phải vì em ép buộc. Chuyện này chỉ càng chứng minh rằng mình đang đi đúng hướng — nếu không phải sự thật, tụi nó đâu cần phải phản ứng dữ dội như vậy.”
Cảnh sát tới lấy lời khai ngay tại bệnh viện, Nam mô tả lại hai kẻ lạ mặt đã chặn đường anh, cảnh cáo anh “đừng nhiều chuyện”, trước khi ra tay đánh đập rồi bỏ đi nhanh chóng bằng xe máy không biển số. Dù không thể xác định danh tính cụ thể, nhưng thời điểm và tính chất vụ việc trùng khớp với diễn biến vụ án đang được điều tra, khiến cơ quan công an càng thêm quyết tâm đẩy nhanh tiến độ.
Tin tức về vụ Nam bị hành hung lan nhanh, khiến cả xóm Bến Cát và công ty của Nam đều xôn xao. Giám đốc trực tiếp của Nam, sau khi biết chuyện, đã âm thầm gặp riêng anh, ngỏ ý muốn biết rõ ngọn ngành, và bất ngờ tỏ thái độ ủng hộ khi biết được những khuất tất trong dự án Bến Cát Riverside — hóa ra, không phải toàn bộ ban lãnh đạo công ty đều đồng lõa với âm mưu này, có những người cũng đang âm thầm bất bình với cách làm ăn mờ ám của một nhóm lợi ích nhỏ bên trong.
Đêm đó, ở lại chăm sóc Nam tại bệnh viện, Diệu ngồi lặng lẽ bên giường anh, nhìn những vết bầm tím trên gương mặt người đàn ông đã không ngần ngại đánh đổi sự an toàn của bản thân vì lẽ phải. Cô nắm chặt tay anh, thầm hứa với chính mình rằng, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, cô cũng sẽ đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, để những hy sinh này không trở nên vô nghĩa.
Gần nửa đêm, mẹ Nam từ quê vội vã bắt xe lên, gương mặt bà tái mét vì lo lắng khi hay tin con trai bị hành hung. Diệu đứng dậy nhường chỗ, cúi đầu chào bà với vẻ áy náy khôn nguôi. “Con xin lỗi bác,” cô nói, giọng cô nghẹn lại. “Vì con mà anh Nam gặp chuyện thế này.”
Mẹ Nam nhìn cô một lúc, rồi bất ngờ nắm lấy tay Diệu, giọng bà dịu lại. “Con đừng tự trách mình. Bác biết thằng Nam từ nhỏ, nó là đứa có chính kiến riêng, không ai ép được nó làm chuyện nó không muốn. Nếu nó chọn đứng về phía lẽ phải, đó là lựa chọn của nó, không phải lỗi của con.”
Lời nói bao dung ấy khiến Diệu càng thêm xúc động, nước mắt cô lại trào ra dù đã cố kìm nén suốt cả buổi tối. Cô ở lại thêm một lúc, cùng mẹ Nam trò chuyện, kể lại vắn tắt toàn bộ sự việc để bà hiểu rõ hơn lý do con trai mình gặp nạn, trước khi xin phép ra về khi trời đã khuya, hứa sẽ quay lại thăm vào sáng hôm sau.
Trên đường về, Diệu ghé ngang tiệm sửa xe dù đã muộn, thấy đèn trong nhà chú Tư vẫn còn sáng. Ông đang ngồi đợi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng khi thấy cô về trễ hơn thường lệ. Diệu kể lại toàn bộ chuyện Nam bị hành hung, giọng cô run rẩy vì vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Tụi nó đã liều tới mức ra tay công khai như vậy,” chú Tư nói, nắm tay ghế siết chặt vì tức giận. “Điều đó cho thấy tụi nó đang thực sự hoảng sợ trước những gì mình sắp phanh phui ra. Nhưng cũng có nghĩa là, từ giờ mọi thứ sẽ nguy hiểm hơn nhiều, con phải cẩn thận gấp bội.”
Diệu gật đầu, cảm nhận rõ sức nặng của lời cảnh báo ấy, nhưng trong lòng cô, thay vì sợ hãi lùi bước, một ngọn lửa quyết tâm còn mãnh liệt hơn trước đang bùng cháy — cô sẽ không để những kẻ đứng sau tấm màn tối tăm ấy tiếp tục gieo rắc đau khổ lên bất kỳ ai khác nữa.
Sáng hôm sau, tin tức về vụ hành hung đã lan khắp con hẻm nhỏ, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay càng thêm nặng nề. Bà Sáu Liên ghé qua quán từ sớm, mang theo một nồi cháo còn nóng hổi, ánh mắt bà đầy lo lắng khi hỏi thăm tình hình của Nam.
“Con với thằng Nam có sao không?” bà hỏi, đặt nồi cháo lên bàn. “Bác nghe chuyện mà run cả người. Mấy đứa có cần bác giúp gì không, dù bác già rồi nhưng cũng còn chút quen biết trong xóm.”
“Cảm ơn bác,” Diệu đáp, nắm lấy tay bà Sáu, cảm động trước tấm lòng của người phụ nữ đã gắn bó với gia đình cô suốt bao năm qua. “Anh Nam đã ổn hơn rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày. Con nghĩ, việc quan trọng nhất bây giờ là mọi người trong xóm mình càng phải đoàn kết chặt chẽ hơn, không để tụi nó có cơ hội chia rẽ, uy hiếp riêng lẻ từng nhà.”
Bà Sáu gật đầu, ánh mắt bà ánh lên sự cương quyết hiếm thấy ở một người phụ nữ lớn tuổi vốn quen với sự nhẫn nhịn cả đời. “Bác sống ở xóm này từ hồi con gái, chưa bao giờ thấy chuyện gì khiến bác phẫn nộ như lần này. Nếu cần, bác sẽ đi cùng mấy đứa, nói chuyện với từng nhà, động viên bà con đừng sợ hãi mà im lặng chịu đựng.”
Lời hứa chân thành ấy khiến Diệu cảm thấy ấm lòng giữa những ngày u ám này. Cô nhìn quanh quán, nơi giờ đây không chỉ là nơi buôn bán mưu sinh, mà đã trở thành một điểm tựa tinh thần cho cả xóm nhỏ đang cùng nhau chống chọi lại một thế lực xấu xa, và cô hiểu, dù phía trước còn nhiều thử thách, họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Trưa hôm đó, Diệu quay lại bệnh viện thăm Nam như đã hứa, mang theo phần cháo bà Sáu nấu. Thấy sắc mặt anh đã hồng hào hơn hôm trước, cô thở phào nhẹ nhõm. “Bác sĩ nói khi nào anh xuất viện được?” cô hỏi, múc một muỗng cháo đưa tới miệng anh.
“Chắc mai hoặc mốt,” Nam đáp, cười nhẹ dù khóe miệng vẫn còn hơi đau vì vết bầm. “Anh nghĩ nằm ở đây lâu chỉ tổ làm mọi người thêm lo lắng, với lại anh còn phải theo dõi sát tình hình bên công ty nữa.”
“Anh nghỉ ngơi đàng hoàng đã,” Diệu nói, giọng cô nghiêm nghị nhưng chan chứa sự quan tâm. “Chuyện công ty để tính sau, sức khỏe của anh quan trọng hơn hết. Xóm em giờ đã đoàn kết lại rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Nam nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng lạ thường giữa những vết bầm còn hằn trên gương mặt. “Nhìn em mạnh mẽ như vậy, anh thấy yên tâm hơn nhiều. Có lẽ đây chính là điều anh vẫn luôn ngưỡng mộ ở em, từ ngày còn nhỏ tới giờ vẫn không hề thay đổi.”