Chương 16
Chương 16 — Sổ Nợ Cuối Hẻm
Diệu rời khỏi tiệm sửa xe của chú Tư trong trạng thái nửa hụt hẫng nửa quyết tâm, câu trả lời né tránh của ông không đủ để dập tắt những nghi vấn đã hình thành quá rõ ràng trong đầu cô, nhưng cũng chưa đủ bằng chứng để cô có thể khẳng định chắc chắn trước khi đối chất thêm lần nữa. Cô về quán, thấy Hường vẫn đang thức đợi, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt lo lắng của bạn.
“Sao rồi?” Hường hỏi ngay khi thấy cô bước vào.
Diệu kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, giọng cô đều đều như đang cố kìm nén cảm xúc. “Chú ấy thừa nhận có tình cảm với mẹ, nhưng phủ nhận chuyện 'đứa bé'. Tao không tin, Hường à. Cách chú ấy trả lời, cách chú ấy tránh nhìn tao, không giống người đang nói thật chút nào.”
Hường gật đầu, ôm lấy vai bạn. “Có thể chú ấy cần thêm thời gian. Đây không phải chuyện dễ nói ra, đặc biệt khi đã giấu kín suốt gần ba mươi năm. Mày đừng vội ép, để chú ấy tự nguyện nói ra khi sẵn sàng, hoặc mày tìm thêm bằng chứng chắc chắn hơn để chú ấy không còn đường nào chối cãi.”
Diệu gật đầu, cảm thấy lời khuyên của Hường có lý. Cô cần thêm bằng chứng, thêm những mảnh ghép chắc chắn hơn, trước khi có thể đối chất lần nữa với đầy đủ sự thuyết phục cần thiết.
Sáng hôm sau, khi tới bệnh viện thăm mẹ, Diệu mang theo cả xấp thư lẫn cuốn sổ nợ, quyết định đây là lúc cần cho mẹ xem trực tiếp, dù biết điều này có thể gây xúc động mạnh. Cô ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay mẹ, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Mẹ, con tìm thấy xấp thư của chú Tư,” cô nói, đặt từng lá thư trước mặt mẹ để bà có thể nhìn thấy rõ. “Con cũng nói chuyện với chú ấy rồi, nhưng chú ấy chưa chịu nói hết sự thật. Mẹ, con cần mẹ giúp con, dù chỉ một dấu hiệu nhỏ thôi cũng được.”
Mẹ cô nhìn xấp thư, đôi mắt bà mở to, ngấn nước mắt trào ra không kiểm soát được. Bà cố nhấc bàn tay phải run rẩy, chạm nhẹ vào lá thư cuối cùng — chính là lá thư có nhắc tới "đứa bé" — rồi nhìn thẳng vào Diệu, một ánh nhìn không cần lời nói cũng đủ truyền tải cả ngàn cảm xúc dồn nén.
“Có phải là thật không mẹ?” Diệu hỏi, giọng cô run lên. “Chú Tư có phải là...”
Mẹ cô, với tất cả sức lực còn lại, gật đầu — một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát, không hề mơ hồ như những phản ứng trước đây. Nước mắt bà tuôn rơi không ngừng, cả người bà run lên vì xúc động, nhưng ánh mắt bà vẫn giữ nguyên sự xác nhận rõ ràng ấy, không hề lay chuyển.
Diệu cảm thấy như cả thế giới xung quanh mình sụp đổ và được xây dựng lại cùng một lúc. Sự thật, cuối cùng, đã được xác nhận, không còn là một giả thuyết mơ hồ nữa, mà là một sự thật được chính mẹ cô, bằng tất cả những gì còn lại trong khả năng giao tiếp hạn hẹp của bà, xác nhận trực tiếp.
“Mẹ,” Diệu nói, giọng cô vỡ òa trong nước mắt, ôm lấy mẹ thật chặt nhưng vẫn đủ nhẹ nhàng để không làm bà đau. “Con không giận mẹ. Con chỉ... con chỉ cần biết sự thật thôi. Con vẫn thương mẹ, thương ba Phong, thương chú Tư, không có gì thay đổi hết.”
Mẹ cô ôm lấy Diệu bằng cánh tay phải còn cử động được, những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng bà, không thành lời nhưng chan chứa đầy đủ mọi cảm xúc của một người mẹ đã giữ kín một bí mật nặng nề suốt gần ba mươi năm, giờ đây cuối cùng cũng được giải tỏa phần nào gánh nặng ấy.
Y tá bước vào, thấy tình trạng xúc động của bệnh nhân, nhẹ nhàng nhắc Diệu cần giữ cho mẹ bình tĩnh trở lại. Diệu gật đầu, xoa dịu mẹ, ở lại thêm một lúc cho tới khi bà thiếp đi trong một giấc ngủ có vẻ nhẹ nhõm hơn những đêm trước, như thể việc cuối cùng cũng được xác nhận sự thật, dù không qua lời nói, cũng đã trút bớt một phần gánh nặng tâm lý bà mang theo suốt bao năm.
Diệu ngồi lại nhìn mẹ ngủ, lòng cô tràn ngập một cảm giác phức tạp — vừa đau đớn vì sự thật giờ đây đã không còn chỗ để nghi ngờ, vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cô cũng không còn phải sống trong sự mơ hồ, phỏng đoán nữa. Cô biết, bước tiếp theo của mình là phải quay lại đối chất với chú Tư một lần nữa, lần này với đầy đủ sự xác nhận từ chính mẹ cô, để buộc ông không còn có thể tiếp tục né tránh sự thật.
Nhưng cô cũng biết, mình cần thêm thời gian để chuẩn bị tâm lý cho cuộc đối thoại ấy, để có thể tiếp cận nó không phải bằng sự giận dữ hay oán trách, mà bằng sự thấu hiểu và bao dung mà cô tin rằng, câu chuyện đầy hy sinh thầm lặng này xứng đáng được đối xử như vậy.
Trên đường về quán, cô ghé qua một quán nước quen, ngồi một mình gọi ly trà đá, để cho tâm trí có thời gian lắng lại sau cơn chấn động cảm xúc vừa trải qua. Cô lấy điện thoại, nhìn vào màn hình khóa có tấm ảnh gia đình chụp chung nhiều năm trước — cô, mẹ, và ba Phong, đứng trước cửa quán, cả ba đều cười rạng rỡ.
Cô nhìn tấm ảnh ấy hồi lâu, cảm nhận tình yêu trong đó không hề giảm bớt dù cô vừa biết thêm một sự thật lớn lao. Nếu có gì thay đổi, có lẽ đó là cô càng thêm trân trọng người đàn ông đã chọn nuôi dưỡng, yêu thương cô như con ruột suốt bao năm, dù biết rõ sự thật đằng sau, một sự lựa chọn đòi hỏi một trái tim rộng lượng phi thường mà không phải ai cũng có thể làm được.
Cô nhắn tin cho Hường, cập nhật diễn biến mới nhất. “Mẹ tao xác nhận rồi. Tao không còn nghi ngờ gì nữa.”
Hường trả lời gần như ngay lập tức, dù cô đang phụ trông quán thay Diệu buổi sáng nay. “Mày ổn không? Cần tao qua ngay không?”
“Tao ổn,” Diệu đáp, dù chính cô cũng không hoàn toàn chắc chắn về điều đó. “Tao chỉ cần thêm chút thời gian một mình, sắp xếp lại suy nghĩ trước khi quay lại quán.”
Cô ngồi ở quán nước thêm nửa giờ đồng hồ, nhìn dòng người qua lại trên con phố nhỏ, cố gắng chấp nhận và tiêu hóa dần sự thật vừa được xác nhận. Cô nghĩ tới hai mươi tám năm cuộc đời mình, tới từng khoảnh khắc có sự hiện diện của chú Tư — những lần ông sửa xe đạp cho cô hồi nhỏ, những lần ông âm thầm để lại quà trước cửa nhà, cách ông luôn xuất hiện đúng lúc gia đình cô cần một bờ vai để dựa vào.
Tất cả những khoảnh khắc ấy, giờ đây nhìn lại, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều so với tình cảm của một người chú bình thường — đó là tình yêu thương âm thầm, kiên nhẫn của một người cha không được phép công khai nhận con, nhưng chưa bao giờ thực sự rời xa.
Nước mắt Diệu lại trào ra, lần này không phải vì đau đớn hay sốc, mà vì một sự xúc động sâu sắc trước tình yêu lặng lẽ mà cô chưa từng nhận ra suốt bao năm qua. Cô lau khô nước mắt, đứng dậy, trả tiền nước, quyết định quay lại quán để tiếp tục công việc, mang theo một sự bình an mới mẻ dù vẫn còn nhiều điều cần phải giải quyết phía trước.
Về tới quán, cô thấy Hường đang xử lý ổn thỏa mọi việc, khách khứa ra vào đều đặn như không có gì bất thường xảy ra. Diệu đứng ở cửa nhìn vào một lúc, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc của không gian này, nơi giờ đây mang thêm một lớp ý nghĩa mới — không chỉ là nơi mẹ cô đã gầy dựng sự nghiệp, mà còn là nơi chứng kiến một câu chuyện tình yêu âm thầm kéo dài suốt gần ba mươi năm, giữa những bát cơm, những cuốn sổ ghi nợ, và một bí mật được giữ kín vì tình thương quá lớn dành cho một đứa trẻ xứng đáng có được một tuổi thơ trọn vẹn.
Buổi chiều, khi quán đã vắng khách, Hường ngồi lại cùng Diệu, hai người cùng nhau xem lại toàn bộ chồng giấy tờ đã thu thập được suốt những ngày qua — cuốn sổ nợ, xấp thư, bản sao giấy khai sinh — như đang cùng nhau tổng kết lại một chặng đường điều tra dài.
“Mày định khi nào nói chuyện lại với chú Tư?” Hường hỏi, sắp xếp lại các giấy tờ theo thứ tự ngăn nắp.
“Chắc để vài ngày nữa,” Diệu đáp, suy nghĩ kỹ. “Tao muốn cho chú ấy thêm thời gian, và tao cũng cần chuẩn bị tâm lý kỹ hơn. Lần này tao muốn nói chuyện trong một không khí nhẹ nhàng hơn, không phải kiểu đối chất căng thẳng như lần trước.”
“Vậy cũng hợp lý,” Hường gật đầu đồng tình. “Trong lúc chờ đợi, mình tiếp tục tập trung vào chuyện khoản vay Kim Phát với dự án bất động sản đi. Đó mới là mối đe dọa cấp bách nhất lúc này, còn chuyện gia đình, dù quan trọng, có thể từ từ giải quyết sau khi mọi người đều sẵn sàng hơn.”
Diệu gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm trước sự tỉnh táo và thực tế của bạn mình, một điều cô rất cần lúc này khi cảm xúc cá nhân đang dễ lấn át lý trí. Họ cùng nhau lên kế hoạch cho những bước tiếp theo — tiếp tục thu thập bằng chứng về mối liên hệ giữa hai công ty, đợi tin tức từ Nam, và song song đó, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại quan trọng còn dang dở với chú Tư, một cuộc đối thoại mà cả hai đều biết, sẽ đóng vai trò quyết định trong việc hàn gắn lại toàn bộ những mảnh ghép của một gia đình đã sống quá lâu trong những bí mật không được nói ra.