Sổ Nợ Cuối Hẻm
9 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Sổ Nợ Cuối Hẻm

Tiếng la hét vang lên từ đầu hẻm khiến Diệu buông vội con dao đang thái thịt, chạy ra khỏi quán cùng với vài vị khách đang ăn dở bữa trưa. Cảnh tượng trước mắt cô khiến tim cô thắt lại — hai người đàn ông lạ mặt, cao lớn, đang khiêng chiếc tivi cũ và vài món đồ điện tử ra khỏi căn nhà nhỏ của gia đình bé Bo, trong khi mẹ bé Bo đứng chắn trước cửa, gào khóc van xin, còn bé Bo, mới tám tuổi, đứng nép sau lưng mẹ, khóc thét lên vì sợ hãi.

“Mấy anh làm ơn, cho tôi thêm chút thời gian, tôi sẽ xoay đủ tiền,” người mẹ van nài, giọng bà đứt quãng vì nước mắt.

“Chị đã trễ hạn hai tuần rồi,” một trong hai người đàn ông đáp, giọng lạnh lùng, không chút cảm thông. “Đây là quyết định của công ty, chúng tôi chỉ làm theo nhiệm vụ thôi.”

Diệu chạy tới, đứng chắn giữa, cố gắng ngăn cản tình huống đang leo thang. “Các anh làm ơn dừng lại, để tôi nói chuyện với chị ấy một chút được không?”

Người đàn ông nhìn cô với vẻ khó chịu, nhưng vẫn tạm dừng tay. Diệu quay sang mẹ bé Bo, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô cũng đang hoảng loạn không kém. “Chị ơi, chị vay bao nhiêu, của công ty nào vậy?”

“Công ty Kim Phát,” người mẹ đáp, giọng bà run rẩy. “Vay hai mươi triệu để lo cho thằng Bo đi mổ ruột thừa năm ngoái, giờ họ tính lãi lên tới ba mươi mấy triệu, tôi không có khả năng trả nổi.”

Nghe tới cái tên "Kim Phát", Diệu cảm thấy như bị ai đó tát thẳng vào mặt. Đây không còn là vấn đề riêng của gia đình cô nữa — cùng một công ty, cùng một chiêu trò, đang nhắm vào nhiều gia đình khác trong hẻm, và giờ đây, hậu quả tàn khốc của nó đang phơi bày ngay trước mắt cô, với một đứa trẻ tám tuổi đang khóc thét vì sợ hãi.

Chú Tư, nghe tiếng ồn ào, cũng chạy tới, cùng với bà Sáu Liên và vài người hàng xóm khác. Cả con hẻm nhanh chóng tụ tập lại, tạo thành một đám đông xung quanh, người thì thương cảm cho gia đình bé Bo, người thì lo lắng cho chính hoàn cảnh của mình nếu tình huống tương tự xảy ra.

“Mấy anh làm vậy có nhân tính không?” chú Tư lên tiếng, giọng ông gay gắt hiếm thấy. “Con nít nó sợ hết hồn kìa, các anh không thấy sao?”

“Chúng tôi chỉ làm đúng công việc được giao,” người đàn ông kia đáp, vẫn giữ thái độ lạnh lùng. “Nếu các người có ý kiến, liên hệ trực tiếp với công ty, đừng cản trở chúng tôi thi hành nhiệm vụ.”

Đám đông xôn xao, có người bắt đầu la ó phản đối, tình hình có nguy cơ trở nên căng thẳng hơn. Diệu, nhận ra sự việc có thể vượt khỏi tầm kiểm soát, vội gọi điện cho luật sư Khoa, tay cô run lên vì lo lắng.

“Luật sư ơi, có tình huống khẩn cấp, một gia đình trong hẻm đang bị người của Kim Phát tới siết đồ đạc, có cả trẻ con đang sợ hãi. Con phải làm sao?”

Luật sư Khoa, sau khi nghe tóm tắt tình huống, hướng dẫn nhanh. “Cô nói với họ rằng việc thu giữ tài sản mà không có quyết định của tòa án hoặc văn bản thi hành án hợp pháp là vi phạm pháp luật, có thể bị coi là cưỡng đoạt tài sản. Nếu họ không có giấy tờ hợp lệ, gia đình đó có quyền từ chối, thậm chí có thể gọi công an can thiệp.”

Diệu ghi nhớ nhanh những lời luật sư dặn, quay lại đối diện với hai người đàn ông kia, giọng cô giờ đây cứng cỏi hơn hẳn. “Các anh có quyết định của tòa án hay văn bản thi hành án hợp pháp không? Nếu không có, đây là hành vi cưỡng đoạt tài sản trái phép, chúng tôi sẽ gọi công an ngay bây giờ.”

Hai người đàn ông nhìn nhau, có chút lúng túng trước sự cứng rắn bất ngờ này. “Chúng tôi chỉ có văn bản nội bộ của công ty thôi,” một người đáp, giọng đã bớt hung hăng hơn.

“Vậy là không hợp pháp,” Diệu nói dứt khoát, rút điện thoại ra. “Tôi sẽ gọi công an phường ngay bây giờ, các anh nên đặt đồ xuống trước khi mọi việc trở nên phức tạp hơn cho chính các anh.”

Đám đông xung quanh, thấy Diệu cứng rắn, cũng đồng loạt lên tiếng ủng hộ, một vài thanh niên trong hẻm bắt đầu tiến lại gần, tạo thành một áp lực đông người khiến hai gã thu nợ càng thêm dao động. Cuối cùng, sau một hồi cân nhắc, họ đặt lại chiếc tivi và các món đồ xuống, lầm bầm vài câu đe dọa sẽ quay lại với "giấy tờ đầy đủ" trước khi rút lui.

Cả con hẻm thở phào nhẹ nhõm, mẹ bé Bo ôm chầm lấy con trai, khóc nức nở vì cảm xúc vỡ òa. Bà chạy tới nắm lấy tay Diệu, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn con, cảm ơn con nhiều lắm. Nếu không có con, tôi không biết phải làm sao.”

“Chị đừng cảm ơn con,” Diệu đáp, cố giữ bình tĩnh dù tay cô vẫn còn run vì căng thẳng vừa trải qua. “Đây là chuyện chung của cả hẻm mình rồi, không phải chuyện riêng của ai nữa.”

Buổi tối hôm đó, một cuộc họp không chính thức nhanh chóng được tổ chức ngay tại sân quán cơm, quy tụ gần như toàn bộ các hộ dân trong hẻm. Không khí căng thẳng, xen lẫn hoang mang bao trùm khắp nơi khi mọi người bắt đầu chia sẻ về hoàn cảnh của chính mình.

“Nhà tôi cũng có vay của Kim Phát,” một người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng ông lo lắng. “Nghe mấy chuyện này tôi sợ quá, không biết bao giờ tới lượt nhà mình.”

“Vậy giờ mình phải làm sao?” một người phụ nữ khác hỏi, ánh mắt bà đầy hoang mang.

Đám đông bắt đầu chia thành hai luồng ý kiến rõ rệt. Một số người cho rằng nên nhanh chóng đồng ý bán đất, nhận tiền đền bù từ dự án để giải quyết dứt điểm các khoản nợ, tránh rủi ro pháp lý và những tình huống căng thẳng như vừa xảy ra. Một số khác, trong đó có chú Tư và bà Sáu Liên, kiên quyết phản đối, cho rằng đây rõ ràng là một âm mưu có tổ chức nhằm ép giá, và nếu khuất phục ngay từ đầu, cả hẻm sẽ mất đi vị thế đàm phán, chịu thiệt thòi lớn hơn nhiều so với giá trị thực sự của tài sản.

Diệu đứng giữa, lắng nghe cả hai phía, cảm nhận rõ sức nặng của trách nhiệm đang dần đặt lên vai mình. Cô hiểu, đây không còn là quyết định cô có thể tự mình đưa ra hay áp đặt lên người khác, mà cần một sự đồng thuận, một chiến lược chung mà cả cộng đồng cùng nhau xây dựng, dựa trên đầy đủ thông tin và bằng chứng xác thực nhất có thể.

“Mọi người,” cô lên tiếng, giọng cô đủ lớn để cắt ngang những cuộc tranh luận đang rôm rả. “Con nghĩ, trước khi quyết định bất cứ điều gì, mình cần biết rõ sự thật đằng sau tất cả chuyện này. Con đang tìm hiểu, có bằng chứng cho thấy có thể có mối liên hệ giữa công ty cho vay và công ty đang muốn mua đất khu mình. Nếu đúng vậy, đây không phải là những sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng.”

Đám đông im lặng, chăm chú lắng nghe. Diệu tiếp tục, giọng cô ngày càng vững vàng hơn. “Con xin mọi người cho con thêm thời gian, tối đa hai tuần, để thu thập đầy đủ bằng chứng. Sau đó, mình sẽ họp lại, cùng nhau quyết định hướng đi tốt nhất, dựa trên sự thật chứ không phải chỉ dựa trên nỗi sợ hãi.”

Sau một hồi bàn bạc thêm, đa số các hộ dân đồng ý với đề xuất của Diệu, dù vẫn còn một vài người tỏ ra hoài nghi, lo lắng về thời gian trì hoãn có thể khiến tình hình thêm phức tạp. Cuộc họp kết thúc trong một bầu không khí vừa đoàn kết vừa đầy âu lo, để lại trong lòng Diệu một gánh nặng trách nhiệm lớn hơn bao giờ hết — giờ đây, cô không chỉ chiến đấu cho riêng gia đình mình, mà cho cả một cộng đồng đang đặt niềm tin vào cô.

Sau khi mọi người dần giải tán, chú Tư nán lại, giúp Diệu dọn dẹp lại mấy dãy ghế nhựa vừa được kê ra để họp. “Con làm tốt lắm,” ông nói, giọng ông đầy tự hào. “Chú không ngờ con lại bình tĩnh, cứng rắn được như vậy trước đám đông.”

“Con cũng không ngờ,” Diệu đáp, bật cười mệt mỏi. “Lúc đó con chỉ nghĩ, nếu mình không đứng ra, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”

Bà Sáu Liên, vẫn còn nán lại, tiến tới nắm lấy tay Diệu. “Má con chắc tự hào về con lắm, nếu bả biết được chuyện hôm nay.”

Nhắc tới mẹ, Diệu chợt cảm thấy một nỗi nhớ nhung xen lẫn lo lắng dâng lên. Cô chưa kịp báo cho mẹ biết về sự việc chiều nay, và cô tự hỏi liệu có nên kể lại chi tiết hay giữ kín để mẹ không thêm lo lắng trong quá trình hồi phục.

“Con nghĩ,” Diệu nói, giọng cô trầm ngâm, “con sẽ không kể hết mọi chi tiết cho mẹ nghe ngay, chỉ nói sơ là mọi chuyện đang được giải quyết ổn thỏa thôi. Mẹ cần thời gian bình yên để tập trung hồi phục.”

“Con quyết định vậy là đúng,” chú Tư gật đầu đồng tình. “Để chú với bà con lối xóm lo phần này, con cứ tập trung chăm sóc má con và giữ vững tinh thần cho quán.”

Đêm đó, sau khi tiễn mọi người về hết, Diệu ngồi lại một mình trong quán, nhìn ra khoảng sân nơi buổi họp vừa diễn ra, lòng cô tràn ngập một cảm giác vừa kiệt sức vừa được tiếp thêm sức mạnh. Cô nhận ra, dù con hẻm này chứa đựng biết bao bí mật, biết bao vết thương chưa lành, nó cũng chứa đựng một tinh thần đoàn kết, một tình người ấm áp mà cô chưa từng thực sự trân trọng cho tới tận bây giờ, khi chính cô đang đứng ở tuyến đầu để bảo vệ nó.

Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho Nam, kể vắn tắt về sự việc chiều nay, về việc nhà bé Bo suýt bị siết đồ vì khoản vay từ chính công ty có liên hệ với dự án của anh. Nam trả lời gần như ngay lập tức, giọng văn trong tin nhắn đầy sự phẫn nộ và áy náy: “Anh xin lỗi. Anh sẽ đẩy nhanh việc tìm bằng chứng hơn nữa. Chuyện này không thể tiếp tục xảy ra được.”

Diệu đọc tin nhắn, cảm thấy phần nào được an ủi trước phản ứng chân thành ấy, nhưng cô cũng biết, lời hứa mà thôi là chưa đủ — cô cần hành động cụ thể, và cần chúng thật nhanh, trước khi có thêm một gia đình nào khác trong hẻm phải trải qua nỗi sợ hãi như gia đình bé Bo đã trải qua chiều nay.

Đã sao chép liên kết chương