Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Năm thứ nhất, Diệp Chi học cách nuốt nước mắt vào trong.

Căn phòng trọ mười hai mét vuông ở khu công nghiệp ngoại thành không có cửa sổ nhìn ra cây me nào, chỉ có một khung cửa nhỏ nhìn thẳng vào bức tường gạch của dãy trọ bên cạnh. Diệp Chi xin được chân phụ bếp tại một quán ăn bình dân gần khu công nghiệp, làm việc từ năm giờ sáng tới tối mịt, đổi lấy mức lương đủ để hai mẹ con cầm cự qua ngày và trả dần khoản nợ còn sót lại sau khi ngân hàng thu hồi căn nhà.

Cô không thi đại học. Tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi, danh hiệu thủ khoa khối, tất cả những thứ từng là niềm tự hào của cô giờ nằm im trong đáy vali, một kỷ vật của quãng đời cô buộc phải gác lại.

"Con không tiếc sao?" Bà Ngọc Lành hỏi, một tối khi thấy con gái ngồi lặng lẽ nhìn tấm bằng tốt nghiệp dưới ánh đèn ngủ mờ.

"Con không có thời gian để tiếc, mẹ à." Diệp Chi đáp, giọng đã già dặn hơn tuổi mười tám rất nhiều chỉ sau vài tháng. "Bây giờ việc quan trọng nhất là mình sống được đã."

Nhưng đêm nào cũng vậy, sau khi mẹ ngủ say, cô lại lặng lẽ mở cuốn sổ công thức của mẹ ra đọc, không phải để nấu, mà để cảm nhận lại chút hơi ấm của những ngày tháng cũ — những trang giấy ố vàng ghi chép tỉ mỉ từng công thức chè, từng ghi chú nhỏ về tỷ lệ đường, độ lửa, cách chọn dừa. Đó là thứ duy nhất còn sót lại nguyên vẹn từ quán chè Lá Me, thứ duy nhất cô mang theo được khi rời đi.

***

Năm thứ hai, một biến cố khác lặng lẽ ập đến, không báo trước như khoản nợ, mà âm thầm như một cơn bệnh gặm nhấm từ bên trong.

Bà Ngọc Lành bắt đầu ho dai dẳng vào mùa đông, nhưng vì tiếc tiền khám bệnh, bà chỉ mua thuốc cảm ngoài tiệm thuốc tự uống, gắng gượng đi làm mỗi ngày. Đến khi cơn ho kéo dài quá ba tháng, kèm theo những cơn đau ngực âm ỉ, Diệp Chi mới ép được mẹ đi khám.

Kết quả không phải điều hai mẹ con mong đợi.

"Ung thư phổi giai đoạn cuối." Bác sĩ nói, giọng trầm buồn quen thuộc của người đã phải báo tin này không biết bao nhiêu lần trong sự nghiệp. "Có lẽ đã âm thầm phát triển từ vài năm trước, nhưng vì không phát hiện kịp thời..."

Diệp Chi đứng chết lặng trong hành lang bệnh viện, không nghe rõ những gì bác sĩ nói tiếp theo, chỉ cảm thấy cả thế giới quay cuồng, sụp đổ thêm một lần nữa, đau đớn hơn cả lần mất nhà.

Tám tháng sau đó là quãng thời gian Diệp Chi không bao giờ muốn nhớ lại chi tiết — những đêm trực bệnh viện, những lần chạy vạy vay mượn để trả viện phí, những buổi sáng cô vẫn phải ra khỏi giường lúc bốn giờ để đi làm, rồi tối lại tất tả chạy vào viện chăm mẹ tới khuya.

Bà Ngọc Lành mất vào một đêm mưa tháng Bảy, khi Diệp Chi vừa tròn hai mươi tuổi. Những lời cuối cùng bà nói, giọng đã yếu ớt gần như chỉ còn là hơi thở, vẫn văng vẳng trong đầu Diệp Chi suốt nhiều năm sau đó.

"Cuốn sổ công thức... con giữ lấy. Có một công thức mẹ chưa làm xong, trang cuối cùng đó. Mẹ định thêm một vị mới vào chè khoai môn, nhưng chưa kịp thử nghiệm trọn vẹn thì..." Bà thở dốc, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay con gái. "Nếu sau này con có cơ hội, con hoàn thiện nó giúp mẹ nghe. Mẹ đặt tên nó là 'Vị Thứ Ba' rồi, chỉ còn thiếu... thiếu cái vị cuối cùng mẹ chưa tìm ra."

"Con hứa, mẹ." Diệp Chi nghẹn ngào, siết chặt tay mẹ. "Con nhất định sẽ hoàn thành nó."

Bà Ngọc Lành mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi giữa những ngày tháng đau đớn cuối đời, rồi khép mắt lại, ra đi thanh thản trong vòng tay con gái duy nhất.

***

Sau đám tang mẹ, Diệp Chi rơi vào một khoảng thời gian trống rỗng kéo dài gần một năm, chỉ biết cắm đầu vào công việc phụ bếp, không còn tâm trí nghĩ tới bất cứ điều gì khác ngoài việc sống sót qua từng ngày.

Bước ngoặt đến vào một buổi chiều, khi cô tình cờ nếm thử một chén chè tại quán của chú Bảy Thông — một quán chè nhỏ nhưng có tiếng trong vùng, nổi danh vì công thức gia truyền ba đời để lại. Vị chè hôm đó khiến Diệp Chi bật khóc ngay tại bàn, không phải vì nó dở, mà vì nó gợi nhớ da diết tới hương vị của mẹ, tới những buổi chiều xưa cũ ở hẻm Lá Me.

"Cháu sao vậy?" Chú Bảy Thông, một người đàn ông ngoài năm mươi với đôi bàn tay chai sạn vì nấu ăn cả đời, bước ra hỏi thăm khi thấy cô khách lạ khóc nức nở giữa quán.

"Dạ không có gì, chỉ là... chè của chú ngon quá, làm cháu nhớ mẹ." Diệp Chi lau nước mắt, kể vắn tắt câu chuyện của mình.

Chú Bảy Thông lắng nghe, gương mặt dần trầm lại đầy cảm thông. "Mẹ cháu chắc là một người nấu ăn giỏi lắm. Cháu có muốn học nấu chè không? Chú đang cần người phụ, cũng đang muốn tìm ai đó để truyền lại nghề, con cháu chú không đứa nào theo nghiệp này."

Đó là khởi đầu của ba năm học nghề bài bản dưới sự chỉ dạy của chú Bảy Thông — người không chỉ dạy Diệp Chi kỹ thuật nấu ăn chuyên nghiệp, cách quản lý một quán ăn, cách tính toán chi phí nguyên liệu, mà còn dạy cô cách đứng dậy sau những mất mát, cách biến nỗi đau thành động lực thay vì để nó nhấn chìm mình.

"Con nấu ăn bằng tay thì ai cũng làm được," chú thường nói, mỗi lần thấy Diệp Chi nấu vội vàng vì mệt mỏi hay buồn bã. "Nhưng nấu ăn bằng cả tấm lòng, chỉ có người từng trải qua đau khổ thật sự mới làm được. Con có cái đó rồi, chỉ cần học thêm kỹ thuật là đủ."

Năm hai mươi bốn tuổi, với số vốn dành dụm được sau nhiều năm làm việc cật lực cùng một khoản vay nhỏ chú Bảy Thông đứng ra bảo lãnh giúp, Diệp Chi mở quán chè đầu tiên của riêng mình — một quán nhỏ chỉ vỏn vẹn tám cái bàn, nằm khiêm tốn trên một con phố không mấy sầm uất, nhưng mang cái tên cô đã ấp ủ từ lâu: "Ngọt Xưa".

"Sao con đặt tên vậy?" Chú Bảy Thông hỏi trong ngày khai trương, nhìn tấm biển hiệu mới toanh.

"Vì con muốn giữ lại vị ngọt của những ngày xưa cũ, chú ạ." Diệp Chi đáp, mắt hướng về tấm ảnh nhỏ của mẹ đặt trang trọng trên kệ gần quầy thu ngân. "Dù có bao nhiêu năm trôi qua, con vẫn không muốn quên nó."

Ngày khai trương, cô đứng trước tấm biển hiệu, nhớ lại tấm biển viết tay bạc màu của mẹ ngày xưa, rồi tự nhủ với chính mình rằng dù con đường phía trước có gian nan tới đâu, cô cũng sẽ không bao giờ để thương hiệu này biến mất một lần nữa, không bao giờ để bất kỳ ai có thể tước đoạt nó khỏi tay cô như cách quán chè Lá Me từng bị tước đoạt.

Quán "Ngọt Xưa" ban đầu chật vật như bao quán nhỏ khác — những tháng đầu ế ẩm, những đêm Diệp Chi ngồi một mình tính sổ, lo lắng không biết có trụ nổi tới tháng sau hay không. Nhưng nhờ công thức được thừa hưởng từ mẹ, cải tiến thêm bởi những kỹ thuật học được từ chú Bảy Thông, cùng sự chăm chút tỉ mỉ trong từng chi tiết nhỏ, dần dà quán bắt đầu có khách quen, rồi tiếng lành đồn xa, rồi có người tìm tới hỏi về việc nhượng quyền.

Diệp Chi mời Doãn Tường Vy — người bạn thân đã tìm lại được liên lạc sau nhiều năm biệt tăm, giờ đây làm marketing cho một công ty nhỏ — về làm quản lý vận hành. Hai người bạn cũ, giờ đây cùng nhau xây dựng lại một điều gì đó từ đống tro tàn của quá khứ, từng bước một, không vội vàng, nhưng chắc chắn.

"Mày biết không, hồi đó tao tìm mày muốn chết luôn," Tường Vy kể lại trong buổi tối đầu tiên hai người gặp lại nhau sau gần sáu năm bặt tin, nước mắt lưng tròng vừa mừng vừa giận. "Mày biến mất y như bốc hơi vậy, không một lời từ biệt."

"Tao xin lỗi." Diệp Chi cúi đầu, giọng nghẹn ngào. "Lúc đó tao không đủ can đảm để nói lời tạm biệt với bất kỳ ai. Tao sợ nếu nói ra, tao sẽ không đủ sức bước đi."

"Tao hiểu rồi, thôi khỏi giải thích nữa." Tường Vy lau nước mắt, cười gượng. "Giờ gặp lại là mừng lắm rồi. Từ nay có gì khó khăn, đừng có dại dột biến mất một mình như vậy nữa nghe chưa."

Diệp Chi gật đầu, siết chặt tay bạn, cảm nhận một phần nào đó của quá khứ ấm áp đang dần được nối lại, dù vẫn còn một mảnh ghép quan trọng khác mà cô chưa đủ can đảm để chạm tới.

Đến năm ba mươi tuổi, "Ngọt Xưa" đã có mười một chi nhánh trải khắp thành phố, trở thành một trong những thương hiệu chè — tráng miệng được yêu thích nhất trong giới trẻ, nổi tiếng không chỉ vì hương vị đậm đà kiểu xưa mà còn vì câu chuyện thương hiệu đầy cảm xúc phía sau — câu chuyện về một cô gái mất tất cả rồi tự tay gây dựng lại từ con số không.

Nhưng có một trang trong cuốn sổ công thức của mẹ, Diệp Chi vẫn chưa bao giờ dám mở ra thử nghiệm lại — trang cuối cùng, mang tên "Vị Thứ Ba", nơi nét chữ của mẹ dừng lại giữa chừng, để lại một lời hứa cô vẫn còn nợ, và một nỗi sợ mơ hồ rằng nếu cô hoàn thành nó, đồng nghĩa với việc cô sẽ phải thật sự khép lại chương cuối cùng của quá khứ, kể cả những gì liên quan tới một cái tên cô đã cố gắng không nhắc tới suốt mười hai năm ròng.

Đã sao chép liên kết chương