Chương 6
Chương 6 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Ông Ôn Bách Quân hiếm khi xuất hiện trước cổng trường. Suốt hai học kỳ qua, việc đưa đón Thế Khôi luôn do tài xế riêng đảm nhận, còn ông thì bận rộn với những chuyến công tác, những cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài từ sáng tới tối. Nên khi chiếc xe quen thuộc dừng lại trước cổng trường THPT Đông Hòa vào một buổi chiều thứ Sáu, và chính ông bước xuống thay vì người tài xế, cả Thế Khôi lẫn Diệp Chi — đang đứng nói chuyện gần đó — đều bất ngờ.
"Bố?" Thế Khôi ngạc nhiên, bước tới. "Sao bố tới đây?"
"Bố có việc gần đây, tiện ghé đón con." Ông Bách Quân đáp, ánh mắt lướt qua Diệp Chi đang đứng cạnh con trai mình, gật đầu chào một cách lịch sự nhưng dò xét. "Đây là bạn học của con à?"
"Dạ, cháu chào bác." Diệp Chi cúi đầu chào, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng có chút hồi hộp. "Cháu là Chử Diệp Chi, học cùng lớp với Thế Khôi."
"À, Diệp Chi." Ông Bách Quân gật đầu, ánh mắt có vẻ đã nghe qua cái tên này từ trước — có lẽ từ chính miệng con trai mình, hoặc từ báo cáo của người quản gia vẫn theo dõi sinh hoạt hàng ngày của cậu. "Thầy chủ nhiệm khen con bé này giỏi nhất khối phải không?"
"Dạ đúng vậy ạ." Thế Khôi đáp, giọng có chút tự hào lộ ra không giấu được.
Ông Bách Quân nhìn Diệp Chi thêm một lúc, ánh mắt không hề khinh miệt hay xét nét như những gì cô từng lo sợ, mà mang một vẻ tò mò thẳng thắn của một người quen đánh giá con người qua năng lực thật sự.
Diệp Chi đứng thẳng người, không cúi gằm mặt cũng không tỏ ra khép nép quá mức như cô từng nghĩ mình sẽ phản ứng khi đối diện với một người quyền lực như vậy. Cô nhớ lời mẹ vẫn hay dặn — dù nghèo cũng phải giữ lưng thẳng, giữ mắt nhìn thẳng, đừng để ai coi thường chỉ vì hoàn cảnh. Câu nói đó, lúc này, trở thành chỗ dựa vững chãi trong lòng cô.
"Cháu định thi đại học ngành gì?" Ông hỏi, giọng tự nhiên như đang trò chuyện thông thường.
"Dạ, cháu định thi ngành Công nghệ thực phẩm ạ." Diệp Chi đáp, dù hơi bất ngờ vì câu hỏi.
"Ngành đó tốt đấy. Ngành thực phẩm ở Việt Nam còn nhiều dư địa phát triển lắm." Ông gật gù, rồi liếc nhìn đồng hồ. "Thôi, hai đứa nói chuyện tiếp đi, bác không làm phiền. Thế Khôi, năm phút nữa lên xe, bố còn phải qua công ty."
Ông quay người bước về phía xe, nhưng đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu nói thêm một câu, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ nghiêm túc để cả hai đứa trẻ đều lắng nghe.
"Thế Khôi, con nhớ điều bố dặn lúc chuyển trường không?"
"Dạ nhớ ạ." Thế Khôi đáp, giọng nghiêm túc hẳn lên.
"Nhắc lại cho bố nghe."
Thế Khôi ngập ngừng một giây, rồi nói, như đang đọc lại một điều đã khắc sâu trong lòng. "Bố nói, con cần học cách nhìn thấy giá trị thật của một con người, không phải qua vỏ bọc bên ngoài. Và con cần chuẩn bị để sau này gánh vác trách nhiệm với hàng ngàn gia đình đang làm việc cho Bách Khang, chứ không chỉ sống cho riêng mình."
"Đúng vậy." Ông Bách Quân gật đầu, ánh mắt nhìn con trai đầy hàm ý. "Bố không cấm con làm bạn với ai, quen biết ai. Bố chỉ mong con luôn nhớ, mỗi lựa chọn của con, dù là chuyện tình cảm hay chuyện gì khác, đều cần đi kèm với sự trưởng thành và trách nhiệm tương xứng. Con hiểu ý bố chứ?"
"Dạ, con hiểu." Thế Khôi đáp, giọng chắc chắn.
Ông Bách Quân gật đầu lần cuối, rồi bước lên xe, không nói thêm gì với Diệp Chi, cũng không tỏ ra khó chịu hay phản đối gì về sự hiện diện của cô bên cạnh con trai mình. Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi cổng trường, để lại hai đứa trẻ đứng lặng một lúc.
"Bố cậu... không phản đối tôi hả?" Diệp Chi hỏi, giọng vẫn còn chút bất ngờ.
"Bố tôi không phải người phản đối chuyện tình cảm dựa trên gia cảnh," Thế Khôi giải thích, ngồi xuống bậc thềm trường. "Bố luôn nói, chính bố cũng đi lên từ hai bàn tay trắng, làm đủ thứ nghề trước khi gây dựng được Bách Khang. Bố sợ nhất là tôi lớn lên mà không hiểu giá trị của lao động, không biết trân trọng những gì mình đang có."
"Vậy tại sao lại chuyển cậu từ trường quốc tế sang đây?"
"Vì bố muốn tôi tự trải nghiệm, không phải chỉ nghe kể." Thế Khôi nhìn xa xăm, giọng trầm xuống như đang hồi tưởng. "Hồi nhỏ, tôi từng hỏi bố tại sao người giúp việc trong nhà phải làm việc vất vả như vậy trong khi mình chỉ cần ngồi chơi. Bố không trả lời ngay, chỉ đưa tôi đi theo một chuyến công tác về vùng nguyên liệu, cho tôi thấy công nhân làm việc thế nào từ sáng sớm tới tối mịt. Sau chuyến đó, tôi bắt đầu hiểu ra nhiều thứ."
Diệp Chi ngồi xuống cạnh cậu, lắng nghe với sự tò mò thật sự, không phải kiểu tò mò về tiền bạc, mà tò mò về cách một người sinh ra trong nhung lụa lại có thể suy nghĩ thấu đáo đến vậy.
"Vậy là bố cậu chuyển cậu sang đây không phải để thử thách hay trừng phạt gì, mà thật sự muốn cậu hiểu đời." Cô nói, giọng có phần ngạc nhiên xen lẫn cảm phục.
"Đúng vậy. Và tôi nghĩ bố đã đúng." Thế Khôi quay sang nhìn cô, ánh mắt chân thành. "Nếu không chuyển trường, tôi sẽ không bao giờ biết được cảm giác đội thau chè chạy giao hàng buổi sáng, không biết được vị chè ngon thật sự khác công thức chuẩn hóa thế nào, và chắc chắn sẽ không bao giờ gặp được bạn."
Diệp Chi đỏ mặt, quay đi né tránh ánh mắt cậu. "Cậu lại nói mấy câu sến súa nữa rồi."
"Là sự thật mà." Thế Khôi cười, nhưng rồi gương mặt cậu chợt trầm xuống, như vừa nhớ tới điều gì đó. "Nhưng tôi cũng lo."
"Lo gì?"
"Lo là sau này, khi tôi phải chính thức bước vào công việc của bố, mọi thứ sẽ khác đi. Tôi sẽ không còn nhiều thời gian tự do như bây giờ. Tôi sợ..." cậu ngập ngừng, "sợ những gì tôi đang có bây giờ — bạn bè, những buổi chiều ở quán chè, cảm giác được là chính mình — sẽ trở thành thứ xa xỉ tôi không còn giữ được nữa."
Diệp Chi im lặng, nhìn cậu với ánh mắt thấu hiểu bất ngờ. Cô chưa từng nghĩ rằng, đằng sau vẻ ngoài đủ đầy của Thế Khôi, cũng tồn tại những nỗi lo âu về tương lai, chỉ khác về hình dạng so với nỗi lo của cô, nhưng không hề nhẹ nhàng hơn.
"Vậy thì mình cứ trân trọng hiện tại thôi," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Ai cũng có những thứ phải lo cho tương lai. Nhưng ít nhất, bây giờ, mình vẫn còn ở đây, vẫn còn những buổi chiều như thế này."
Thế Khôi nhìn cô, gật đầu chậm rãi, một nụ cười nhẹ nhõm dần nở trên môi. "Ừ. Cảm ơn vì đã nói vậy."
Hai người ngồi cạnh nhau trên bậc thềm trường, nhìn ánh nắng chiều dần ngả vàng trên sân trường vắng, không nói thêm gì nữa, chỉ để sự im lặng thoải mái ấy tự nhiên trôi qua, như một khoảnh khắc cả hai đều muốn giữ lại thật lâu, dù trong thâm tâm mỗi người đều lờ mờ cảm nhận được rằng, những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất thường không kéo dài mãi mãi.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Thế Khôi vào phòng làm việc tìm cha, thấy ông vẫn đang ngồi bên bàn, ánh đèn hắt lên gương mặt đầy nếp nhăn của người đàn ông đã ngoài năm mươi.
"Bố, con muốn hỏi bố một chuyện." Thế Khôi đứng ở cửa, giọng nghiêm túc.
"Nói đi." Ông Bách Quân đặt bút xuống, nhìn con trai.
"Nếu sau này con thật sự thích một người, mà người đó có hoàn cảnh gia đình khó khăn, bố có phản đối không?"
Ông Bách Quân im lặng một lúc, nhìn thẳng vào mắt con trai, rồi chậm rãi trả lời, từng chữ rõ ràng như đang khắc vào lòng cậu một bài học quan trọng.
"Bố sẽ không phản đối vì hoàn cảnh gia đình người ta. Bố chỉ mong con chọn người dựa trên nhân cách, không phải dựa trên vẻ ngoài hay tài sản. Nhưng bố cũng mong con hiểu, tình cảm dù đẹp đến đâu cũng cần đi kèm với trách nhiệm và sự trưởng thành, để không làm tổn thương ai, kể cả chính con."
Thế Khôi gật đầu, lòng nhẹ nhõm hẳn đi. "Con hiểu rồi ạ. Cảm ơn bố."
Cậu quay lưng bước ra khỏi phòng, không biết rằng chỉ vài tháng sau, chính câu trả lời của cha mình đêm nay sẽ trở thành điều duy nhất cậu bấu víu vào, khi thế giới nhỏ bé đẹp đẽ cậu vừa mới bắt đầu xây dựng bỗng chốc sụp đổ mà không một lời báo trước.
Đêm hôm ấy, ông Bách Quân ngồi lại một mình trong phòng làm việc rất lâu sau khi con trai đã đi ngủ. Ông mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tấm ảnh cũ đã ngả màu — tấm ảnh chụp ông thời còn là một chàng trai hai mươi tuổi, đứng trước một cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Ông nhìn tấm ảnh một lúc lâu, rồi cất lại vào ngăn kéo, thở dài nhẹ.
Ông nhớ những năm tháng còn phải chạy ăn từng bữa, nhớ cảm giác bị coi thường khi đi vay vốn mở rộng cửa hàng đầu tiên, nhớ cả những đêm không dám mơ tới một tương lai xa hơn ngày mai. Chính vì đã đi qua tất cả những điều đó, ông mới hiểu rõ giá trị của một người biết tự đứng vững bằng chính đôi chân mình, hơn là hiểu qua những bài học lý thuyết suông.
Ông không nói cho con trai biết, nhưng cô bé tên Diệp Chi mà Thế Khôi vừa giới thiệu hôm nay, với ánh mắt thẳng thắn không hề run sợ trước một người xa lạ quyền thế, đã khiến ông nhớ lại chính mình của hai mươi lăm năm về trước — một người trẻ tuổi không có gì trong tay ngoài sự kiên cường và lòng tự trọng không cho phép cúi đầu trước nghịch cảnh.
"Hy vọng con đường phía trước của hai đứa nó suôn sẻ," ông lẩm bẩm một mình, tắt đèn bàn, rời khỏi phòng làm việc trong bóng tối tĩnh lặng của ngôi nhà rộng lớn.