Chương 23
Chương 23 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Hai tuần sau đêm cúp điện, Thế Khôi mời Diệp Chi tới một nơi cậu chưa từng đưa cô tới trước đây — không phải nhà hàng sang trọng hay phòng họp công ty, mà là một quán cà phê nhỏ nằm trên tầng thượng một tòa nhà cũ, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vực từng là hẻm Lá Me, giờ đây đã trở thành một phần của khu đô thị mới.
"Sao anh lại chọn chỗ này?" Diệp Chi hỏi, hơi bất ngờ khi nhìn xuống khung cảnh quen thuộc nhưng đã đổi khác hoàn toàn phía dưới.
"Vì tôi muốn chúng ta nói chuyện ở nơi mọi thứ từng bắt đầu," Thế Khôi đáp, kéo ghế mời cô ngồi. "Dù nơi đó bây giờ không còn giống như xưa nữa."
Diệp Chi ngồi xuống, nhìn ra xa, cố hình dung lại vị trí chính xác của quán chè Lá Me năm nào, giờ chỉ còn là một góc phố xa lạ với những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, không còn dấu vết gì của cây me cổ thụ hay bậc thềm quen thuộc năm xưa.
"Tôi chưa từng quay lại đây kể từ ngày rời đi," cô nói, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. "Tôi cứ nghĩ nếu quay lại, tôi sẽ không đủ can đảm để bước tiếp."
"Bây giờ thì sao?" Thế Khôi khẽ hỏi, ánh mắt quan sát cô cẩn thận, đầy sự dịu dàng.
"Bây giờ..." Diệp Chi ngẫm nghĩ một lúc, ánh mắt dõi theo dòng xe cộ phía dưới, "tôi nghĩ tôi đã đủ mạnh mẽ để nhìn lại quá khứ mà không còn sợ hãi nữa."
Thế Khôi gật đầu, rồi hít một hơi thật sâu, như đang chuẩn bị tinh thần cho điều mình sắp nói. "Diệp Chi, tôi muốn nói chuyện thẳng thắn với bạn về mọi thứ. Không phải với tư cách đối tác kinh doanh, mà là..."
Cậu ngừng lại, tìm từ ngữ phù hợp.
"Là gì?" Cô hỏi khẽ, tim đập nhanh hơn.
"Là một người vẫn còn yêu bạn, sau mười hai năm." Thế Khôi nói thẳng, không còn vòng vo như những lần trước. "Tôi biết chúng ta đã nói nhiều về công việc, về quá khứ, nhưng tôi chưa bao giờ thật sự nói rõ ràng điều này. Tôi yêu bạn, Diệp Chi. Không phải vì hoài niệm, không phải vì tò mò muốn biết cuộc sống của bạn ra sao sau mười hai năm, mà vì con người bạn đã trở thành — mạnh mẽ, kiên định, tử tế, và vẫn giữ nguyên trái tim ấm áp như ngày xưa."
Diệp Chi im lặng, những giọt nước mắt bất giác dâng lên nơi khóe mắt. Cô đã chờ đợi câu nói này, dù không dám thừa nhận, suốt nhiều tuần qua kể từ ngày tái ngộ.
"Nhưng tôi cũng muốn thành thật với bạn về những khó khăn phía trước," Thế Khôi nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Tôi là con trai duy nhất của một gia đình có nhiều trách nhiệm xã hội. Sau này, khi tôi chính thức kế thừa vị trí của bố, cuộc sống của tôi sẽ càng thêm bận rộn, càng thêm nhiều áp lực, nhiều ánh mắt dòm ngó. Nếu chúng ta đến với nhau, bạn sẽ phải đối mặt với những điều đó, không chỉ một lần như buổi tiệc sinh nhật năm nào, mà có thể là suốt quãng đời còn lại."
Diệp Chi lau nước mắt, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh trước khi đáp lại. "Tôi cũng có điều muốn nói thẳng với anh."
"Nói đi." Thế Khôi nhìn cô, sẵn sàng lắng nghe.
"Tôi không còn là cô bé mười tám tuổi sợ hãi trước khoảng cách giàu nghèo nữa," cô nói, giọng dần trở nên chắc chắn. "Mười hai năm qua đã dạy tôi rằng, giá trị của một con người không nằm ở tài sản họ có, mà ở cách họ đối xử với những người xung quanh, ở những gì họ sẵn sàng hy sinh vì điều họ tin tưởng. Anh đã chứng minh điều đó với tôi không chỉ một lần, mà rất nhiều lần, suốt những tuần vừa qua."
Cô ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cậu, tiếp tục nói, giọng run nhưng kiên định. "Nhưng tôi cũng sợ. Tôi sợ rằng, một khi chúng ta chính thức ở bên nhau, tôi sẽ lại rơi vào cảm giác mặc cảm cũ — cảm giác mình không xứng đáng, cảm giác mình luôn phải chứng minh bản thân trước ánh mắt của thế giới anh đang sống. Tôi không muốn sống trong nỗi sợ hãi đó thêm một lần nào nữa."
"Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đối diện với nó." Thế Khôi nói, giọng chắc chắn, nắm lấy tay cô qua mặt bàn. "Tôi không hứa hẹn mọi thứ sẽ dễ dàng. Nhưng tôi hứa, tôi sẽ không bao giờ để bạn phải đối diện với những khó khăn đó một mình, như cách bạn đã từng phải một mình đối diện với tất cả mười hai năm qua."
"Còn một điều nữa tôi cần nói rõ." Diệp Chi rút tay lại nhẹ nhàng, không phải để từ chối, mà để có thể nhìn thẳng vào mắt cậu khi nói ra điều quan trọng này. "Ngọt Xưa là cả cuộc đời tôi, là lời hứa tôi dành cho mẹ. Dù chúng ta có tiến xa tới đâu trong mối quan hệ này, tôi sẽ không bao giờ để nó trở thành một phần tài sản phụ thuộc vào gia đình anh, hay bị nhìn nhận như vậy. Tôi cần được là Chử Diệp Chi độc lập, trước khi là bất kỳ ai gắn liền với họ Ôn."
"Tôi tôn trọng điều đó tuyệt đối." Thế Khôi gật đầu ngay lập tức, không chút do dự. "Thật ra, đó cũng chính là điều tôi ngưỡng mộ nhất ở bạn. Tôi không muốn bạn đánh mất bản sắc của mình vì bất kỳ mối quan hệ nào, kể cả với tôi."
"Và còn chuyện gia đình anh nữa," Diệp Chi nói tiếp, giọng có chút lo lắng không giấu được. "Dù bác đã nói không phản đối, nhưng tôi vẫn lo về việc dư luận, về cách người ta sẽ nhìn nhận một mối quan hệ giữa con trai tập đoàn lớn và một người xuất thân từ hẻm nghèo. Tôi đã trải qua đủ những lời gièm pha rồi, tôi không chắc mình đủ sức chịu đựng thêm nếu nó kéo dài cả đời."
"Chúng ta sẽ không để dư luận quyết định thay mình." Thế Khôi nói, giọng kiên định. "Nhưng tôi cũng không phủ nhận sẽ có khó khăn. Có thể sẽ có những bài báo, những lời đồn đoán, thậm chí có thể có người trong giới kinh doanh cố tình gây khó dễ vì ganh ghét. Điều tôi có thể hứa là, tôi sẽ luôn đứng về phía bạn, công khai, không giấu giếm, không để bạn phải một mình đối mặt với bất kỳ điều gì như vậy nữa."
Diệp Chi nhìn cậu, cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối trong từng lời nói, và một phần nào đó trong lòng cô, phần vẫn còn e dè, cảnh giác sau bao năm tự bảo vệ mình, bắt đầu buông lỏng dần.
Diệp Chi nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt tay mình, cảm nhận hơi ấm quen thuộc mà cô đã khao khát suốt bao năm, rồi ngẩng lên nhìn cậu, một nụ cười run rẩy nhưng chân thật nở trên môi.
"Cảm ơn anh," cô nói khẽ, giọng vẫn còn run. "Không phải vì những lời hứa hẹn, mà vì đã lắng nghe tôi nói hết những nỗi sợ hãi này, thay vì gạt đi coi như chúng không tồn tại."
"Tôi sẽ luôn lắng nghe." Thế Khôi đáp, ánh mắt dịu dàng. "Đó là điều tôi học được, sau mười hai năm chờ đợi — rằng yêu một người không có nghĩa là cố gắng thuyết phục họ mọi thứ đều ổn, mà là chấp nhận cả những nỗi sợ hãi của họ, và đồng hành cùng họ vượt qua, thay vì bỏ qua chúng."
Diệp Chi im lặng một lúc, để những lời đó thấm sâu vào lòng, rồi bất chợt bật cười nhẹ, xua tan phần nào không khí nặng nề vừa rồi. "Anh biết không, nếu hồi cấp ba có ai nói với tôi rằng mười hai năm sau, tôi sẽ ngồi đây, nói chuyện nghiêm túc về tương lai với chính cậu bạn từng làm đổ nước cốt dừa lên áo, tôi chắc chắn sẽ không tin đâu."
"Tôi cũng vậy." Thế Khôi cười theo, không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. "Nhưng tôi nghĩ, có lẽ một phần nào đó trong tôi đã luôn tin rằng chúng ta sẽ tìm lại được nhau, dù không biết bằng cách nào, vào lúc nào."
"Vậy chúng ta bắt đầu lại từ đâu?" Cô hỏi, giọng vẫn còn nghẹn ngào vì xúc động.
"Từ đây." Thế Khôi đáp, siết chặt tay cô hơn, ánh mắt tràn đầy sự chắc chắn hiếm khi cô từng thấy ở cậu. "Từ chính khoảnh khắc này, không vội vàng, không áp lực, chỉ đơn giản là cho nhau một cơ hội để tìm hiểu lại từ đầu, như hai người trưởng thành, không phải hai đứa trẻ mười bảy tuổi ngây thơ nữa, dù trái tim vẫn còn giữ nguyên vẹn những rung động thuở ấy."
Diệp Chi gật đầu, nước mắt lăn dài trên má nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, không phải đau khổ. Cô nhìn ra xa, về phía khu đất giờ đây đã đổi thay hoàn toàn, nơi từng là con hẻm Lá Me chứng kiến những rung động đầu đời của cả hai, và cảm thấy như một vòng tròn đang dần khép lại, không phải để kết thúc, mà để mở ra một chương hoàn toàn mới, trọn vẹn hơn, chín chắn hơn, xứng đáng hơn với những gì cả hai đã trải qua để đến được ngày hôm nay.
Gió chiều thổi nhẹ qua tầng thượng, mang theo hơi mát của một cơn mưa vừa tạnh, cuốn theo cả những lo âu cuối cùng còn sót lại trong lòng hai người. Họ ngồi đó thêm một lúc lâu, không nói thêm gì nhiều, chỉ lặng lẽ nắm tay nhau, ngắm nhìn thành phố dần lên đèn phía dưới, để cho khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này được kéo dài thêm chút nữa, trước khi cả hai phải quay trở lại với những bộn bề thường nhật đang chờ đợi.