Chương 24
Chương 24 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Công trường xây dựng "Khu phố Cội" nhộn nhịp suốt nhiều tháng liền, dần dần hình thành diện mạo một khu phố ẩm thực mang đậm phong cách hoài cổ pha lẫn hiện đại — những dãy nhà mái ngói phục dựng theo kiến trúc phố cổ, xen kẽ những khoảng sân chung rộng rãi, hệ thống chiếu sáng được thiết kế tinh tế để tôn lên vẻ đẹp mộc mạc của từng gian hàng.
Gian hàng của Ngọt Xưa được bố trí tại vị trí trung tâm, ngay lối vào chính của khu phố — một vị trí đắc địa mà Diệp Chi biết rõ không chỉ đến từ giá trị thương mại của thương hiệu, mà còn từ sự ưu ái thầm lặng của một người luôn đứng phía sau hỗ trợ, dù không bao giờ can thiệp trực tiếp vào quyết định của hội đồng thẩm định.
Những tuần chuẩn bị trước ngày khai trương chính thức trở thành quãng thời gian bận rộn nhất trong năm của Diệp Chi — giám sát thi công nội thất gian hàng, đào tạo đội ngũ nhân sự mới, tinh chỉnh lại thực đơn để phù hợp với không gian rộng lớn hơn nhiều so với các chi nhánh cũ.
Nhưng giữa tất cả sự bận rộn đó, cô vẫn dành thời gian mỗi tối để tiếp tục thử nghiệm công thức "Vị Thứ Ba" — một dự án cá nhân cô ấp ủ thực hiện đúng dịp khai trương gian hàng mới, như một cách để hoàn thành trọn vẹn lời hứa với mẹ, đúng vào thời điểm cô cảm thấy mình đã thật sự sẵn sàng, cả về sự nghiệp lẫn tình cảm.
"Lần này vị gừng hơi nồng quá," Thế Khôi nhận xét, sau khi nếm thử phiên bản thứ mười lăm của công thức, được thực hiện ngay tại gian bếp nhỏ trong căn hộ của Diệp Chi vào một buổi tối cuối tuần. "Nó át mất vị béo của nước cốt dừa."
"Vậy à?" Diệp Chi cau mày, ghi chú lại nhận xét vào cuốn sổ tay cô tự chuẩn bị riêng cho quá trình thử nghiệm này. "Để tôi giảm bớt lượng gừng, tăng thời gian thắng nước cốt dừa lên."
Cả hai đã trở thành một cặp cộng sự ăn ý trong hành trình hoàn thiện công thức này — Diệp Chi phụ trách phần kỹ thuật nấu nướng, còn Thế Khôi, với khẩu vị tinh tế được rèn giũa qua nhiều năm tiếp xúc với ẩm thực cao cấp trong công việc, đảm nhận vai trò "người nếm thử chuyên nghiệp", đưa ra những nhận xét chi tiết giúp cô tinh chỉnh từng chút một.
"Anh biết không, đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy công việc nếm thử lại quan trọng đến vậy," Thế Khôi nói, cười nhẹ khi nhìn Diệp Chi cẩn thận ghi chép từng nhận xét của mình như một nhà khoa học nghiêm túc đang phân tích dữ liệu thực nghiệm.
"Vì đây không chỉ đơn thuần là một món ăn thông thường." Diệp Chi đáp, giọng nghiêm túc hẳn lên. "Đây là điều cuối cùng mẹ tôi để lại cho tôi. Tôi muốn nó hoàn hảo, không chỉ về mặt hương vị, mà còn về mặt ý nghĩa."
Cô lật giở cuốn sổ công thức gốc của mẹ, đọc lại những dòng ghi chú dang dở lần thứ không biết bao nhiêu, cố gắng giải mã ý định thật sự đằng sau ý tưởng "Vị Thứ Ba" mà mẹ cô chưa kịp hoàn thành.
"Mẹ viết ở đây, 'còn thiếu một vị, một vị gợi nhớ về sự ấm áp của bếp lửa, nhưng không được lấn át vị ngọt chủ đạo,'" Diệp Chi đọc to, giọng trầm xuống đầy suy tư. "Tôi đã thử gừng, thử quế, thử cả nghệ, nhưng vẫn chưa tìm ra đúng cảm giác mẹ muốn miêu tả."
Thế Khôi trầm ngâm một lúc, rồi bất chợt hỏi. "Bạn có nhớ mùi hương nào gắn liền với hình ảnh bếp lửa trong ký ức của bạn không? Không phải nghĩ theo lý thuyết ẩm thực, mà theo cảm xúc thật sự."
Diệp Chi nhắm mắt lại, để tâm trí trôi ngược về những buổi sáng sớm tinh mơ, khi mẹ cô nhóm bếp than để nấu mẻ chè đầu tiên trong ngày, mùi khói than hòa quyện với hơi ấm lan tỏa khắp gian bếp nhỏ.
"Mùi khói," cô bất giác thốt lên, mắt mở bừng tỉnh. "Không phải một loại gia vị cụ thể, mà là mùi khói nhẹ từ bếp than, hòa vào hơi nước cốt dừa khi nấu."
"Vậy thì thử dùng phương pháp hun khói nhẹ cho nước cốt dừa trước khi nấu xem sao," Thế Khôi đề xuất, ánh mắt sáng lên đầy hào hứng, ngồi thẳng dậy khỏi ghế. "Không cần đậm, chỉ cần thoảng qua đủ để gợi lại cảm giác đó thôi."
Diệp Chi nhìn cậu, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Ý tưởng hay đấy. Để tôi thử ngay."
Cô lập tức bắt tay vào thử nghiệm, dùng một chiếc nồi hun khói nhỏ mượn tạm từ chú Bảy Thông, cẩn thận canh thời gian, nhiệt độ, cho tới khi lớp nước cốt dừa vừa hấp thụ đủ hương khói nhẹ nhàng mà không hề bị ám mùi quá đậm.
Khi mẻ chè hoàn chỉnh được múc ra hai chén nhỏ còn nghi ngút hơi ấm, cả hai cùng nếm thử trong sự hồi hộp tột độ, không ai nói một lời nào. Diệp Chi múc một muỗng đưa lên miệng, nhắm mắt lại, để hương vị lan tỏa trọn vẹn trên đầu lưỡi — vị ngọt thanh của khoai môn, vị béo ngậy của nước cốt dừa, và phía sau đó, một làn hương khói mờ nhạt nhưng đủ sâu lắng, gợi lên chính xác cảm giác ấm áp của gian bếp nhỏ nơi cô lớn lên.
Nước mắt bất giác trào ra nơi khóe mắt cô.
"Đúng rồi," cô thì thầm, giọng nghẹn ngào vì xúc động, tay run run đặt muỗng xuống bàn. "Đây chính xác là vị mẹ muốn tìm."
Thế Khôi nhìn cô, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt lăn trên má cô, một cử chỉ dịu dàng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu mà không cần bất kỳ lời nói nào thêm nữa.
"Chúng ta đã làm được rồi," cậu nói khẽ, giọng cũng mang theo chút xúc động lây lan, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô. "Bạn đã hoàn thành lời hứa với mẹ."
Diệp Chi gật đầu, ôm lấy cuốn sổ công thức của mẹ vào lòng, cảm nhận một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể — không chỉ vì đã tìm ra công thức hoàn chỉnh, mà vì cô nhận ra, hành trình mười hai năm dài đằng đẵng của mình, cuối cùng cũng đã tìm được điểm hội tụ trọn vẹn, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai cùng hòa quyện vào nhau, giống hệt như những nguyên liệu giản dị trong chén chè nhỏ trước mặt cô.
"Giờ mình phải đặt tên cho nó," cô nói, lau khô nước mắt, giọng đã lấy lại vẻ hào hứng thường ngày. "Không thể cứ gọi mãi là 'Vị Thứ Ba' được, nghe hơi bí ẩn quá, không hợp để lên thực đơn."
"Bạn nghĩ tên gì phù hợp?" Thế Khôi hỏi, tựa người ra sau ghế, quan sát cô với ánh mắt trìu mến.
Diệp Chi trầm ngâm một lúc, mắt nhìn xuống cuốn sổ công thức của mẹ, rồi nhìn sang cậu, một ý tưởng chợt lóe lên. "Tôi nghĩ tới cái tên 'Chè Khói Bếp Xưa'. Vừa gợi được hương vị đặc trưng, vừa giữ được tinh thần hoài niệm mà mẹ tôi luôn muốn truyền tải qua từng món ăn."
"Cái tên đẹp đấy." Thế Khôi gật đầu tán thành. "Vừa mộc mạc, vừa có chiều sâu."
Ngay tối đó, Diệp Chi gọi điện báo tin vui cho Tường Vy, giọng vẫn còn chưa hết xúc động. Đầu dây bên kia, Tường Vy hét lên phấn khích tới mức Diệp Chi phải đưa điện thoại ra xa tai một chút.
"Trời đất, cuối cùng cũng xong rồi hả?" Tường Vy reo lên. "Để tao báo ngay cho đội marketing chuẩn bị chiến dịch ra mắt món mới nhân dịp khai trương gian hàng Khu phố Cội luôn!"
"Từ từ đã," Diệp Chi cười, cố ngăn sự hào hứng thái quá của bạn. "Để tao thử nghiệm thêm vài lần nữa cho chắc chắn, rồi mới tính chuyện ra mắt chính thức."
"Được rồi, được rồi, cẩn thận vẫn hơn." Tường Vy dịu giọng lại, nhưng vẫn không giấu được sự vui mừng trong giọng nói. "Mà tao nói thiệt, nghe giọng mày vui vậy, chắc không chỉ vì món chè mới thôi đâu ha."
Diệp Chi liếc nhìn Thế Khôi đang ngồi dọn dẹp gian bếp nhỏ, một nụ cười ấm áp không giấu nổi hiện lên trên môi. "Ừ, không chỉ vì món chè thôi đâu."
Cúp máy xong, cô quay lại gian bếp, thấy Thế Khôi đã rửa sạch hết chén đĩa, xếp gọn gàng lên kệ theo đúng trật tự cô vẫn quen dùng — một hình ảnh khiến cô bật cười nhớ lại buổi chiều năm nào, khi cậu lần đầu tiên cầm miếng bọt biển rửa chén một cách vụng về dưới sự chỉ dẫn kiên nhẫn của cô.
"Rửa chén giỏi hơn hồi xưa nhiều rồi đó," cô trêu, tựa người vào khung cửa bếp nhìn cậu.
"Mười hai năm luyện tập mà," Thế Khôi đáp, cười nhẹ, quay lại nhìn cô. "Dù không có ai dạy trực tiếp, nhưng tôi vẫn nhớ từng động tác bạn chỉ tôi ngày đó."
"Anh nhớ dai thật đấy." Diệp Chi lắc đầu, vừa buồn cười vừa cảm động.
"Vì đó là một trong những ký ức đẹp nhất đời tôi." Thế Khôi đáp, giọng chân thành không chút đùa cợt. "Làm sao quên được."
Cô bước tới, đứng cạnh cậu, cùng nhìn ra khung cửa sổ nhỏ của căn hộ, nơi ánh đèn thành phố về đêm lấp lánh trải dài như một dải sao nhân tạo. Cả hai đứng đó một lúc lâu, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng ấm áp ấy lấp đầy khoảng không gian nhỏ bé, giản dị nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa sau một hành trình dài đằng đẵng để tìm lại được nhau, một hành trình mà cả hai đều tin rằng, từ giờ trở đi, sẽ không còn phải bước đi đơn độc nữa.