Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Hội đồng thẩm định độc lập của dự án "Khu phố Cội" — đúng như Thế Khôi đã cam kết — tiến hành đánh giá hồ sơ Ngọt Xưa một cách khách quan, dựa trên các tiêu chí tài chính, vận hành và tiềm năng phát triển, hoàn toàn tách biệt khỏi bất kỳ ảnh hưởng cá nhân nào từ vị Trưởng bộ phận Phát triển Kinh doanh.

Sau ba tuần thẩm định kỹ lưỡng, kết quả được công bố: Ngọt Xưa chính thức được chọn làm một trong tám thương hiệu neo chốt của dự án, với đánh giá cao nhất về tiềm năng thu hút khách hàng và độ nhận diện thương hiệu trong nhóm hai mươi ứng viên.

Nhưng việc được chọn chỉ là bước khởi đầu. Giai đoạn đàm phán chi tiết các điều khoản hợp đồng mới thật sự là thử thách, kéo dài thêm gần hai tháng với hàng chục buổi họp căng thẳng giữa đội ngũ pháp lý hai bên.

"Chúng tôi cần làm rõ điều khoản về tỷ lệ góp vốn cải tạo mặt bằng," Diệp Chi nói trong một buổi họp, giọng cương quyết không nhượng bộ. "Đề xuất ban đầu yêu cầu Ngọt Xưa đóng góp bốn mươi phần trăm chi phí cải tạo không gian, trong khi chúng tôi không có quyền quyết định thiết kế tổng thể của khu phố. Điều này không công bằng."

Đại diện pháp lý phía Bách Khang, một luật sư trẻ tên là Mã Tuấn Vỹ, giải thích. "Tỷ lệ đó được tính toán dựa trên diện tích mặt bằng ưu tiên mà Ngọt Xưa được cấp, thưa chị. Đây là mức chung áp dụng cho tất cả các thương hiệu neo chốt."

"Tôi hiểu nguyên tắc chung," Diệp Chi đáp, không hề nao núng. "Nhưng nếu chúng tôi không có tiếng nói trong thiết kế, tại sao lại phải chịu tỷ lệ đóng góp cao như những đối tác có quyền quyết định thiết kế riêng? Tôi đề xuất giảm xuống hai mươi lăm phần trăm, đổi lại chúng tôi sẽ tham gia đóng góp ý kiến vào phần thiết kế khu vực ẩm thực truyền thống, nơi trực tiếp liên quan tới hoạt động kinh doanh của chúng tôi."

Cuộc tranh luận kéo dài gần một tiếng đồng hồ, với Diệp Chi kiên trì bảo vệ từng điểm một, không hề nhượng bộ dễ dàng chỉ vì đối diện với một tập đoàn lớn. Thế Khôi, ngồi ở cuối phòng họp với vai trò quan sát viên không tham gia quyết định theo đúng cam kết, không khỏi thầm ngưỡng mộ trước bản lĩnh đàm phán sắc bén của cô — hoàn toàn khác với hình ảnh cô nữ sinh rụt rè năm nào từng nói "tôi không muốn mang ơn ai".

Cuối cùng, sau nhiều vòng trao đổi, hai bên đạt được thỏa thuận: tỷ lệ đóng góp giảm xuống ba mươi phần trăm, kèm theo quyền tham vấn thiết kế cho khu vực ẩm thực truyền thống — một kết quả mà cả hai bên đều có thể chấp nhận được, phản ánh đúng tinh thần hợp tác công bằng mà dự án hướng tới.

***

Nhưng điều khoản gây tranh cãi gay gắt nhất lại xoay quanh vấn đề công thức gia truyền.

"Chúng tôi muốn Ngọt Xưa đồng ý cho phép đào tạo nhân sự của các chi nhánh mới theo đúng công thức chuẩn, để đảm bảo tính đồng bộ chất lượng trên toàn hệ thống khu phố," một thành viên khác trong đội ngũ Bách Khang đề xuất, giọng có phần tự tin thái quá. "Điều này cũng đồng nghĩa với việc Ngọt Xưa cần chia sẻ công thức gốc cho bộ phận đào tạo trung tâm của dự án."

Diệp Chi khựng lại, gương mặt lập tức trở nên nghiêm nghị. "Không được. Điều đó đi ngược lại hoàn toàn với điều khoản chúng tôi đã thống nhất từ đầu — công thức thuộc quyền sở hữu riêng của Ngọt Xưa, không thuộc tài sản chung của dự án."

"Nhưng nếu không đồng bộ hóa, chất lượng phục vụ giữa các chi nhánh có thể không đồng đều, ảnh hưởng tới uy tín chung của cả khu phố," người đại diện phản biện.

"Vậy thì giải pháp là chúng tôi tự đào tạo trực tiếp đội ngũ nhân sự cho chi nhánh của mình tại Khu phố Cội, dưới sự giám sát chất lượng của một bên thứ ba độc lập nếu cần, chứ không phải chia sẻ công thức gốc cho bất kỳ ai ngoài phạm vi Ngọt Xưa." Diệp Chi đáp, giọng không chút do dự. "Công thức đó không đơn thuần là một tài liệu kỹ thuật, đó là di sản của gia đình tôi. Tôi sẽ không bao giờ đánh đổi nó, dù cho bất kỳ điều khoản hợp đồng nào."

Sự kiên quyết trong giọng nói của cô khiến cả phòng họp im lặng một lúc. Thế Khôi, dù không có quyền phát biểu chính thức, cũng không kìm được mà lên tiếng, phá vỡ nguyên tắc đứng ngoài mà chính cậu đặt ra.

"Tôi nghĩ chị Diệp Chi nói đúng." Cậu nói, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Chúng ta mời các thương hiệu địa phương vào dự án này chính vì giá trị độc bản của họ. Nếu chúng ta ép buộc họ phải chia sẻ những gì làm nên bản sắc riêng, chúng ta đang đi ngược lại chính tinh thần ban đầu của dự án."

Người đại diện đề xuất kia có phần bối rối trước sự can thiệp bất ngờ này, nhưng cuối cùng cũng phải nhượng bộ trước lý lẽ hợp lý. Điều khoản được sửa lại theo đúng đề xuất của Diệp Chi — quyền tự chủ hoàn toàn về công thức và đào tạo nội bộ.

Sau buổi họp, khi mọi người đã rời đi, Diệp Chi nán lại thu dọn tài liệu, thấy Thế Khôi cũng đang đợi ở cửa phòng họp.

"Cảm ơn anh vì đã lên tiếng lúc nãy." Cô nói, giọng có phần dịu lại so với thái độ cứng rắn suốt buổi họp. "Dù tôi biết anh nói vậy là phá vỡ nguyên tắc đứng ngoài của chính mình."

"Tôi không thể ngồi im khi thấy điều không công bằng đang xảy ra ngay trước mắt." Thế Khôi đáp, giọng chân thành. "Với lại, tôi tin bạn hoàn toàn có thể tự bảo vệ quan điểm của mình, tôi chỉ góp thêm một tiếng nói ủng hộ thôi."

Diệp Chi nhìn cậu, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi — nụ cười đầu tiên cô dành cho cậu trong không gian công việc kể từ ngày tái ngộ, không còn mang theo lớp phòng vệ cứng nhắc như trước.

"Cuốn sổ công thức đó," cô nói thêm, giọng trầm xuống đầy cảm xúc, "là thứ duy nhất mẹ tôi để lại. Tôi không thể để bất kỳ ai, kể cả một hợp đồng trị giá hàng chục tỷ đồng, làm tổn hại tới nó."

"Tôi hiểu." Thế Khôi gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu chân thành. "Và tôi tôn trọng điều đó, hơn bất cứ điều khoản nào khác trong hợp đồng này."

Cả hai đứng lặng trong hành lang vắng, ánh đèn huỳnh quang trên trần tỏa xuống thứ ánh sáng trắng lạnh, nhưng không khí giữa hai người lại ấm áp một cách khác thường. Diệp Chi nhìn xuống tập hồ sơ trong tay, ngón tay lướt qua bìa hồ sơ có in logo Ngọt Xưa — chính tay cô thiết kế từ những ngày đầu khởi nghiệp.

"Anh biết không," cô nói, giọng trầm ngâm, "hồi mới mở quán, tôi từng phải từ chối một lời đề nghị nhượng quyền từ một chuỗi siêu thị lớn, vì họ yêu cầu tôi phải thay đổi công thức để phù hợp với dây chuyền sản xuất công nghiệp của họ. Lúc đó tôi nghèo lắm, khoản tiền họ đề nghị đủ để tôi mở thêm năm chi nhánh cùng lúc. Nhưng tôi vẫn từ chối."

"Tại sao?" Thế Khôi hỏi, dù trong lòng đã lờ mờ đoán được câu trả lời.

"Vì tôi nhận ra, nếu tôi đánh đổi công thức của mẹ chỉ vì tiền, thì coi như tôi đã đánh mất chính con người mình muốn trở thành." Diệp Chi đáp, ánh mắt kiên định. "Tôi thà đi chậm mà chắc, còn hơn đi nhanh nhưng đánh mất bản chất."

Thế Khôi nhìn cô, cảm phục sâu sắc trước sự kiên định ấy — một sự kiên định mà cậu tin chắc, chính là nền tảng đã giúp Diệp Chi vượt qua mọi khó khăn suốt mười hai năm qua, để trở thành người phụ nữ bản lĩnh đang đứng trước mặt cậu lúc này.

"Vậy nên hôm nay, khi họ yêu cầu bạn chia sẻ công thức, bạn phản ứng dữ dội như vậy cũng dễ hiểu thôi," cậu nói, giọng nhẹ nhàng.

"Đúng vậy." Diệp Chi gật đầu, rồi bất giác bật cười nhẹ. "Xin lỗi vì lúc nãy tôi hơi gay gắt quá trong phòng họp. Chắc mấy người bên đội pháp lý của anh sợ tôi lắm."

"Không đâu," Thế Khôi cười theo, không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. "Họ chỉ ngạc nhiên thôi, vì hiếm khi thấy đối tác nào dám tranh luận thẳng thắn như vậy. Với lại, tôi nghĩ họ cũng học được một bài học quý giá về việc tôn trọng giá trị cốt lõi của đối tác, thay vì chỉ nhìn vào lợi ích trước mắt."

Hai người cùng bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa kính lớn, phủ lên cả hai một lớp ánh sáng vàng ấm áp, gợi nhớ mơ hồ tới những buổi chiều xa xưa bên quán chè Lá Me, nơi mọi thứ giữa họ từng đơn giản và trong sáng hơn rất nhiều so với bây giờ.

Đứng ở bậc thềm trước sảnh tòa nhà, Diệp Chi ngẩng đầu nhìn bầu trời đang dần ngả sang màu cam nhạt, hít một hơi thật sâu như để lưu giữ trọn vẹn khoảnh khắc hiếm hoi này — khoảnh khắc mà công việc và cảm xúc riêng tư không còn giằng co, xung đột lẫn nhau nữa, mà tạm thời hòa quyện thành một cảm giác bình yên hiếm có.

"Tôi phải về quán rồi." Cô nói, giọng có chút tiếc nuối không giấu được. "Giờ này chắc Tường Vy đang réo gọi tôi ầm ĩ vì tôi bỏ ca chiều."

"Để tôi đưa bạn về." Thế Khôi đề nghị, rồi vội vàng nói thêm khi thấy cô hơi khựng lại. "Chỉ là đưa về thôi, không có ý gì khác đâu."

Diệp Chi bật cười trước sự vội vàng giải thích đó, gật đầu đồng ý, và cả hai cùng bước về phía bãi đỗ xe, để lại phía sau một buổi chiều đàm phán căng thẳng nhưng cũng đầy ý nghĩa, đánh dấu thêm một bước tiến nhỏ trên con đường tìm lại nhau vẫn còn dài phía trước.

Đã sao chép liên kết chương