Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Buổi làm việc riêng diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh nằm giữa quán "Ngọt Xưa" và trụ sở Bách Khang, một địa điểm trung lập cả hai đều đồng ý — không phải văn phòng của bên nào, không mang theo áp lực từ không gian quen thuộc của đối phương.

Diệp Chi đến trước, chọn một bàn trong góc yên tĩnh, gọi một tách trà nóng, tay khẽ run khi cầm tách trà lên. Cô đã chuẩn bị sẵn trong đầu những gì mình muốn nói, những điều kiện cần làm rõ, nhưng khi thấy bóng dáng quen thuộc của Thế Khôi bước qua cửa kính, mọi sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy dường như tan biến trong tích tắc.

"Xin lỗi vì để bạn đợi." Thế Khôi ngồi xuống đối diện, không mặc vest như những lần gặp trước, chỉ khoác một chiếc áo sơ mi giản dị, có lẽ cố tình tạo cảm giác gần gũi hơn cho buổi gặp riêng tư này. "Tôi tới sớm hơn dự kiến, nhưng đứng ngoài chờ vì không muốn bạn cảm thấy bị áp lực khi thấy tôi đã ngồi sẵn."

Chi tiết nhỏ đó khiến Diệp Chi khẽ sững lại — vẫn là sự chu đáo, tinh tế trong những điều nhỏ nhặt nhất, y hệt như cậu học sinh từng mang cháo gà tới cho cô học bài khuya năm nào.

"Cảm ơn." Cô đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cần thiết. "Tôi muốn nói thẳng vào vấn đề. Tôi lo ngại rằng nếu Ngọt Xưa hợp tác với Bách Khang, dư luận sẽ nghĩ tôi được ưu ái vì mối quan hệ cá nhân giữa chúng ta, không phải vì năng lực thật sự của thương hiệu."

Thế Khôi gật đầu, không hề tỏ ra bất ngờ trước mối lo ngại đó. "Tôi hiểu điều đó. Và tôi đã suy nghĩ về nó từ trước khi bạn nói ra."

"Vậy anh có giải pháp nào không?"

"Có." Thế Khôi mở cặp tài liệu mang theo, lấy ra một tập hồ sơ khác, đặt lên bàn. "Từ hôm nay, tôi sẽ rút khỏi vai trò trực tiếp đàm phán với Ngọt Xưa. Tất cả các bước tiếp theo — thẩm định, đàm phán điều khoản, ký kết — sẽ do một nhóm chuyên trách khác trong bộ phận đảm nhận, hoàn toàn độc lập, dưới sự giám sát của hội đồng thẩm định gồm ba người không có quan hệ cá nhân với bất kỳ bên nào."

Diệp Chi nhìn cậu, ngạc nhiên trước quyết định này. "Anh sẵn sàng từ bỏ vai trò trong dự án mà chính anh đề xuất và tâm huyết xây dựng sao?"

"Tôi không từ bỏ dự án." Thế Khôi lắc đầu, giọng chắc chắn. "Tôi vẫn giữ vai trò tổng chỉ đạo chung, nhưng riêng với hồ sơ của Ngọt Xưa, tôi sẽ đứng ngoài toàn bộ quy trình đánh giá và quyết định cụ thể. Mọi thẩm định sẽ dựa hoàn toàn trên số liệu kinh doanh, tiềm năng thương hiệu, và các tiêu chí khách quan giống hệt như với hai mươi thương hiệu khác trong danh sách. Nếu Ngọt Xưa đủ điều kiện, hội đồng sẽ phê duyệt độc lập với ý kiến của tôi. Nếu không đủ điều kiện, dù tôi có muốn thế nào, cũng không thể can thiệp."

Diệp Chi im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng đề xuất này. Đó thực sự là một giải pháp công bằng, minh bạch, loại bỏ hoàn toàn khả năng bị nghi ngờ thiên vị — nhưng đồng thời, nó cũng đồng nghĩa với việc Thế Khôi đang chủ động lùi lại, tạo khoảng cách với cô trong công việc, điều mà cô không chắc mình nên vui hay buồn.

"Tại sao anh lại làm vậy?" Cô hỏi, giọng có chút tò mò thật sự. "Anh có thể dễ dàng dùng vị trí của mình để thúc đẩy hợp tác, không ai dám phản đối anh cả."

"Chính vì tôi có thể làm vậy, nên tôi càng không nên làm." Thế Khôi nhìn cô, ánh mắt chân thành không giấu giếm. "Diệp Chi, nếu tôi dùng quyền lực để giúp bạn có được hợp đồng này, tôi sẽ biến chính điều bạn lo sợ nhất thành sự thật. Tôi không muốn làm vậy. Tôi muốn Ngọt Xưa được chọn vì nó xứng đáng, không phải vì tôi là ai."

Câu nói đó chạm vào một điều gì đó sâu thẳm trong lòng Diệp Chi — cảm giác được tôn trọng như một đối tác ngang hàng thực sự, không phải một mối quan hệ cần được che chở hay ưu ái. Đó chính xác là điều cô đã khao khát suốt mười hai năm qua, kể từ buổi tối cậu học sinh mười bảy tuổi đứng thẳng lưng bảo vệ cô trước đám bạn xa hoa của mình.

"Cảm ơn anh." Cô nói, giọng dịu lại đáng kể so với lúc đầu buổi gặp. "Điều đó có ý nghĩa với tôi nhiều hơn anh nghĩ."

"Còn một điều nữa." Thế Khôi nói thêm, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy. "Tôi cũng đã đề xuất công khai quy trình thẩm định lên trang thông tin nội bộ minh bạch của dự án, để bất kỳ ai quan tâm cũng có thể theo dõi các tiêu chí đánh giá khách quan. Nếu có bài đăng nào tiếp tục suy diễn vô căn cứ, ít nhất chúng ta có bằng chứng rõ ràng để phản bác."

Diệp Chi nhìn cậu, không giấu được sự ngạc nhiên. "Anh biết về bài đăng đó?"

"Bích Ngọc báo cho tôi biết." Thế Khôi gật đầu, gương mặt thoáng chút tức giận không che giấu. "Tôi xin lỗi vì điều đó. Có lẽ do sơ suất từ phía chúng tôi khi để lộ hình ảnh buổi họp ra ngoài."

"Không phải lỗi của anh." Diệp Chi lắc đầu. "Đó là điều tôi phải học cách đối diện, dù muốn hay không, khi quyết định bước vào một hợp tác lớn như thế này."

"Còn một điều tôi tò mò," Diệp Chi nói thêm, giọng đã bớt căng thẳng hơn nhiều so với đầu buổi gặp. "Ý tưởng về dự án Khu phố Cội này, tại sao anh lại chọn hướng đi giữ gìn thương hiệu địa phương, thay vì làm giống như hầu hết các tập đoàn khác — giải tỏa, xây mới, cho thuê giá cao?"

Thế Khôi trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính. "Có lẽ vì tôi từng chứng kiến một khu phố biến mất hoàn toàn chỉ trong một đêm, không phải vì giải tỏa quy hoạch, mà vì một khoản nợ không ai lường trước được. Tôi không muốn góp phần vào việc xóa sổ thêm bất kỳ điều gì có giá trị, chỉ vì lợi nhuận trước mắt."

Diệp Chi im lặng, hiểu ngay cậu đang nhắc tới điều gì. Cô cụp mắt xuống, nhìn tách trà trong tay, cảm nhận một cơn xúc động dâng lên nghẹn ngào.

"Tôi không biết chuyện đó lại ảnh hưởng tới anh nhiều như vậy," cô nói khẽ.

"Ảnh hưởng nhiều hơn bạn nghĩ." Thế Khôi đáp, giọng trầm xuống. "Suốt nhiều năm, mỗi khi phải quyết định một dự án bất động sản, tôi luôn tự hỏi, nếu là hẻm Lá Me, tôi có muốn nó bị đối xử như thế này không. Đó là lý do tôi kiên trì thuyết phục hội đồng quản trị chấp nhận mô hình khác biệt này, dù ban đầu không ai tin nó sẽ khả thi."

Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhấp từng ngụm trà, để không khí căng thẳng ban đầu dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự thoải mái mong manh nhưng chân thật hơn.

"Diệp Chi này," Thế Khôi lên tiếng sau một lúc, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn, không còn mang tính chất công việc nữa. "Tôi biết hôm nay chúng ta chỉ nên nói chuyện công việc. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi một điều, dù có thể không đúng thời điểm."

"Hỏi đi." Cô đáp, tim khẽ đập nhanh hơn.

"Mười hai năm qua, bạn có ổn không?" Cậu hỏi, ánh mắt tha thiết. "Tôi không cần bạn kể chi tiết, chỉ cần biết... bạn có ổn không."

Diệp Chi nhìn cậu, cảm nhận rõ ràng câu hỏi đơn giản ấy chứa đựng bao nhiêu năm lo lắng, bao nhiêu năm tự hỏi mà cậu chưa từng có cơ hội được giải đáp.

"Không phải lúc nào cũng ổn," cô đáp thật lòng, giọng khẽ run. "Nhưng tôi đã sống sót. Và tôi nghĩ, cuối cùng thì tôi cũng ổn rồi."

Thế Khôi gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm, xen lẫn xót xa thoáng qua trên môi cậu. "Vậy là đủ rồi. Ít nhất là bây giờ." Cậu nói, giọng nhẹ nhõm hẳn đi, như vừa trút được một gánh nặng mang theo suốt hơn một thập kỷ ròng rã.

Buổi gặp kết thúc mà không có thêm bất kỳ lời hứa hẹn hay xác nhận tình cảm nào rõ ràng, nhưng khi Diệp Chi bước ra khỏi quán cà phê, lòng cô nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi bước vào — không phải vì mọi vấn đề đã được giải quyết trọn vẹn, mà vì lần đầu tiên sau mười hai năm, cô cảm nhận được rằng mình đang đứng trước Thế Khôi không phải như một cô gái nghèo mang ơn, cũng không phải như một nạn nhân của hoàn cảnh, mà như một người phụ nữ trưởng thành, có quyền lựa chọn, có quyền đàm phán, có quyền quyết định tương lai của chính mình.

Trên đường về, cô đi bộ chậm rãi qua vài con phố, để gió chiều mát rượi lùa qua tóc, tâm trí vẫn còn vương vấn câu chuyện về hẻm Lá Me mà Thế Khôi vừa kể. Cô chưa từng nghĩ rằng, trong suốt mười hai năm cô cố gắng quên đi ký ức đau buồn ấy, thì ở một nơi khác, cùng lúc đó, một người khác cũng đang mang theo chính ký ức ấy như một ngọn đèn dẫn đường cho những quyết định quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình.

Cô dừng chân trước một ngã tư, chờ đèn đỏ, nhìn dòng người qua lại tấp nập, và lần đầu tiên sau rất lâu, cô cho phép mình mỉm cười một cách nhẹ nhõm, không gượng ép, không phòng thủ — một nụ cười thật sự xuất phát từ đáy lòng, như thể một phần nào đó trong trái tim đã đóng băng suốt mười hai năm vừa mới bắt đầu tan chảy trở lại.

Đã sao chép liên kết chương