Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm đó, trước khi tới quán, Diệp Chi tình cờ lướt thấy một bài đăng trên một diễn đàn kinh doanh khởi nghiệp, nơi ai đó đã chụp lại tấm ảnh cô và Thế Khôi đứng cạnh nhau trong buổi họp — có lẽ do một nhân viên nào đó vô tình để lộ — kèm theo dòng bình luận đầy ẩn ý: "Không biết chị chủ Ngọt Xưa quen biết Trưởng bộ phận Bách Khang từ bao giờ mà lại được ưu ái mời vào dự án lớn vậy nhỉ, chắc có gì đó không đơn giản đâu."

Diệp Chi đọc dòng bình luận đó không dưới năm lần, cảm giác như có ai đó vừa lật lại đúng nỗi sợ hãi sâu kín nhất mà cô mang theo suốt mười hai năm qua. Cô tắt điện thoại, đặt xuống bàn, cảm thấy toàn thân nặng trĩu như thể mọi nỗ lực gây dựng thương hiệu bằng chính đôi tay mình suốt sáu năm qua bỗng chốc bị nghi ngờ chỉ bởi vài dòng chữ vô danh trên mạng.

Chính vì bài đăng đó, khi Tường Vy tới quán vào buổi chiều để bàn về lời mời hợp tác, Diệp Chi đã đưa ra quyết định từ chối ngay khi bạn mình vừa ngồi xuống.

"Mày điên rồi à?" Tường Vy gần như hét lên khi nghe Diệp Chi thông báo ý định từ chối lời mời hợp tác với Bách Khang, hai ngày sau buổi họp. "Đây là cơ hội mở rộng lớn nhất từ trước tới giờ! Mặt bằng vị trí đẹp, chính sách chia sẻ lợi nhuận hợp lý, còn được quảng bá chung với cả một dự án tầm cỡ. Mày từ chối vì cái gì?"

Hai người đang ngồi trong văn phòng nhỏ phía sau quán chè chính, nơi Diệp Chi vẫn dùng để xử lý sổ sách mỗi tối sau giờ đóng cửa. Cô ngồi im lặng một lúc, tay xoay xoay cây bút, ánh mắt tránh né cái nhìn dò xét của người bạn thân nhất, rồi đưa điện thoại cho Tường Vy xem bài đăng sáng nay.

Tường Vy đọc lướt qua, gương mặt tối sầm lại vì tức giận. "Đám người rảnh rỗi này thiệt tình. Mày làm việc cật lực bao nhiêu năm, tụi nó không thấy, chỉ thấy một tấm ảnh chụp vội là đã suy diễn đủ thứ."

"Đó chính là điều tao sợ nhất," Diệp Chi nói, giọng trầm xuống, đặt điện thoại lại lên bàn. "Không phải sợ người ta nói xấu tao, mà sợ những gì tao cố gắng xây dựng suốt bao năm sẽ bị người ta nhìn nhận sai lệch chỉ vì một mối quan hệ trong quá khứ mà bản thân tao còn chưa biết phải gọi tên là gì. Người đại diện đàm phán là Thế Khôi, Tường Vy à. Mày nghĩ tao có thể ngồi đàm phán sòng phẳng với người mà mười hai năm trước tao từng..."

Cô không nói hết câu, nhưng Tường Vy hiểu ngay ý cô muốn nói.

"Tao biết chuyện đó phức tạp." Tường Vy dịu giọng, ngồi xuống cạnh bạn. "Nhưng Diệp Chi à, mày để chuyện tình cảm cá nhân với cả lời đồn vô căn cứ trên mạng ảnh hưởng tới quyết định kinh doanh quan trọng nhất trong sự nghiệp của mày, có đáng không? Mười một chi nhánh, hàng trăm nhân viên đang trông chờ vào những quyết định của mày, mày không thể chỉ vì sợ đối diện quá khứ mà bỏ lỡ một cơ hội lớn như vậy."

"Tao không sợ đối diện quá khứ." Diệp Chi phản bác, nhưng ngay cả chính cô cũng nghe ra sự thiếu chắc chắn trong giọng nói của mình. "Tao chỉ sợ..."

"Sợ gì?"

Diệp Chi im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới nói ra điều thật sự đang giằng xé trong lòng mình. "Tao sợ nếu tao nhận lời hợp tác, mọi người sẽ nghĩ tao lợi dụng mối quan hệ cũ với con trai chủ tịch tập đoàn để leo lên vị trí này. Tao sợ họ sẽ nói Ngọt Xưa thành công không phải nhờ thực lực, mà nhờ... nhờ một mối tình học trò ngày xưa. Tao đã mất mười hai năm để chứng minh mình có thể tự đứng vững bằng chính đôi chân mình, Tường Vy à. Tao không muốn tất cả công sức đó bị người ta gán cho hai chữ 'dựa hơi'."

Tường Vy im lặng, hiểu ra nỗi sợ hãi sâu xa đằng sau quyết định của bạn mình — không phải là nỗi sợ về tình cảm, mà là nỗi sợ về danh dự, về sự công nhận mà Diệp Chi đã phải trả giá bằng cả tuổi trẻ, bằng cả những đêm không ngủ, bằng cả sự ra đi của mẹ cô để có được.

"Nhưng mày nghĩ coi," Tường Vy nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Nếu mày từ chối một cơ hội tốt chỉ vì sợ người khác nói ra nói vào, chẳng phải chính mày đang để dư luận điều khiển quyết định của mình sao? Cái đó có khác gì với việc để tiền bạc điều khiển mày đâu. Với lại, nếu mày hợp tác và làm tốt, chính kết quả công việc sẽ là câu trả lời rõ ràng nhất cho những lời đồn đoán đó. Còn nếu mày trốn tránh, chẳng phải vô tình mày đang thừa nhận rằng mày sợ người ta nói đúng hay sao?"

Câu nói đó khiến Diệp Chi khựng lại, một điều gì đó trong lòng cô như vừa bị chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất.

"Mày nói đúng." Cô thừa nhận, giọng trầm xuống. "Nhưng tao vẫn cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo. Đây không chỉ là chuyện danh dự, mà còn là chuyện tao có đủ can đảm để đối diện với Thế Khôi mỗi ngày trong công việc hay không, mà không để tình cảm cũ chi phối những quyết định quan trọng."

"Vậy thì cứ tách bạch rõ ràng." Tường Vy đề xuất, giọng thực tế. "Coi đây là một cuộc đàm phán kinh doanh thuần túy trước đã. Nếu điều khoản có lợi cho Ngọt Xưa, cứ ký. Chuyện tình cảm để sau, từ từ tính."

Diệp Chi gật đầu chậm rãi, dù trong lòng biết rõ, ranh giới giữa "chuyện kinh doanh" và "chuyện tình cảm" trong trường hợp này mong manh đến mức khó lòng phân định rạch ròi như lời khuyên của bạn.

***

Tối hôm đó, sau khi Tường Vy về, Diệp Chi ngồi một mình trong văn phòng nhỏ, lấy cuốn sổ công thức của mẹ ra, lật tới trang cuối cùng — trang "Vị Thứ Ba" còn dang dở. Cô nhìn nét chữ của mẹ, tưởng tượng ra hình ảnh bà ngồi cặm cụi ghi chép, thử nghiệm từng chút một, với niềm tin rằng một ngày nào đó công thức sẽ được hoàn thiện.

"Mẹ ơi," cô thì thầm một mình trong căn phòng vắng lặng, "nếu là mẹ, mẹ sẽ làm gì trong hoàn cảnh này?"

Không có câu trả lời nào vang lên, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều trong đêm tĩnh mịch. Nhưng Diệp Chi bỗng nhớ lại một câu mẹ từng nói với cô, khi cô còn nhỏ, mỗi lần cô sợ hãi trước một quyết định khó khăn nào đó.

"Con đừng sợ bị người ta hiểu lầm, chỉ cần con biết rõ mình đang làm đúng." Giọng nói của mẹ, dù chỉ còn trong ký ức, vẫn ấm áp và vững chãi như ngày nào. "Người ta muốn nói gì thì nói, miễn con giữ được lương tâm trong sạch và công sức mình bỏ ra là thật."

Diệp Chi ngồi lặng một lúc lâu, để những lời đó thấm dần vào lòng. Cô nghĩ tới mười một chi nhánh, tới hàng trăm nhân viên đang gọi cô là "chị chủ", tới cả quãng đường dài cô đã một mình bước qua kể từ đêm mưa tháng Bảy năm nào. Nếu cứ để nỗi sợ hãi về những lời đồn đoán vô căn cứ quyết định thay mình, có lẽ cô sẽ mãi mãi sống trong cái bóng của quá khứ, thay vì thật sự bước ra khỏi nó.

Cuối cùng cô mở điện thoại, gõ một tin nhắn ngắn gọn gửi tới số điện thoại công ty mà Bích Ngọc đã cung cấp trong buổi họp.

"Tôi đồng ý tiếp tục đàm phán các điều khoản chi tiết. Nhưng tôi cần một buổi làm việc riêng, chỉ có tôi và anh Thế Khôi, để làm rõ một số vấn đề trước khi ký bất kỳ văn bản nào."

Cô nhìn tin nhắn vừa gõ xong, ngón tay lưỡng lự trên nút gửi trong vài giây, rồi hít một hơi thật sâu, nhấn nút.

Tin nhắn được gửi đi lúc mười một giờ đêm. Ba phút sau, một tin nhắn phản hồi hiện lên trên màn hình, không phải từ số điện thoại công ty, mà từ một số cá nhân mà cô nhận ra ngay lập tức, dù đã mười hai năm không nhìn thấy nó xuất hiện trên màn hình điện thoại của mình.

"Tôi sẽ luôn dành thời gian cho bạn. Bất cứ khi nào bạn sẵn sàng."

Diệp Chi nhìn dòng tin nhắn đó thật lâu, tim đập thình thịch trong lồng ngực, rồi tắt điện thoại, đặt úp xuống bàn, như đang cố ngăn cản chính mình không được phép để cảm xúc lấn át lý trí thêm một lần nào nữa.

Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ phía sau văn phòng, nhìn xuống con phố vắng lặng về đêm, ánh đèn đường hắt xuống mặt đường loang loáng sau cơn mưa chiều. Gió đêm mát rượi lùa qua mái tóc, mang theo hương chè thoang thoảng còn vương lại từ gian bếp phía dưới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng một điều gì đó đang thay đổi trong lòng mình — không phải là sự chắc chắn tuyệt đối rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa, mà là một quyết tâm mới mẻ, rằng dù kết quả có ra sao, cô cũng sẽ không để nỗi sợ hãi tiếp tục điều khiển những bước đi quan trọng nhất trong đời mình thêm một lần nào nữa.

Cô nghĩ tới cuốn sổ công thức vẫn còn nằm mở trên bàn, tới trang "Vị Thứ Ba" dang dở, tới lời hứa cô chưa hoàn thành với mẹ. Có lẽ, cô nghĩ, việc đối diện với Thế Khôi, đối diện với cả một tập đoàn lớn mà cô từng mặc cảm, cũng chính là một phần của hành trình hoàn thiện lời hứa đó — không chỉ hoàn thiện một công thức nấu ăn, mà còn hoàn thiện chính bản thân mình, để trở thành một người không còn phải cúi đầu trước bất kỳ ai, kể cả trước những nỗi sợ hãi của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương