Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau buổi gặp riêng, khi Thế Khôi đang ngồi làm việc muộn tại văn phòng, một tin nhắn từ Diệp Chi hiện lên màn hình điện thoại — không phải về công việc, mà là một câu hỏi ngắn gọn, giản dị: "Đêm đó, sau khi tôi rời khỏi hẻm, anh đã làm gì?"

Câu hỏi ấy như mở toang một cánh cửa ký ức mà Thế Khôi đã cố gắng khép chặt suốt mười hai năm, không phải vì muốn quên, mà vì mỗi lần mở ra, nó lại đau đớn không kém gì lần đầu tiên.

Cậu đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế, để tâm trí trôi ngược về đêm hôm ấy — đêm cuối cùng cậu ngồi trên bậc thềm quán chè bị niêm phong, viết dòng chữ cuối cùng vào cuốn sổ tay, trước khi mọi liên lạc giữa hai người hoàn toàn bị cắt đứt.

Nhưng có một phần của đêm đó, một phần cậu chưa từng kể cho ai nghe, kể cả Đình Bách — người bạn thân nhất từng biết rõ mọi tâm sự của cậu suốt thời cấp ba.

Sau khi rời khỏi con hẻm Lá Me đêm đó, Thế Khôi đã không về nhà ngay. Cậu lang thang khắp thành phố suốt nhiều giờ liền, không có đích đến, chỉ để tâm trí được tự do vật lộn với nỗi đau chưa từng trải qua trong đời. Cậu dừng lại ở công viên gần trường, ngồi một mình trên chiếc ghế đá quen thuộc nơi cả nhóm từng tụ tập ôn thi, nhìn ánh đèn đường phản chiếu trên mặt hồ nhỏ, và lần đầu tiên trong đời, cậu khóc — không phải kiểu khóc nức nở của một đứa trẻ, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, nghẹn ngào của một người vừa nhận ra mình bất lực hoàn toàn trước một điều mình quan tâm nhất.

Cậu nhớ mình đã ngồi ở công viên đó không biết bao lâu, cho tới khi cơn lạnh của đêm khuya thấm qua lớp áo mỏng, mới đủ tỉnh táo để gọi điện cho cha ngay trong đêm đó, giọng run rẩy không giấu được.

"Bố, con không tìm được Diệp Chi." Cậu nói qua điện thoại, giọng run lên, đứng giữa công viên vắng lặng lúc gần nửa đêm. "Con sợ... con sợ sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy thêm một lần nào nữa trong đời."

Ông Bách Quân im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, rồi nói, giọng trầm ấm nhưng đầy trăn trở. "Con về nhà đi đã. Mình nói chuyện rõ ràng hơn khi con bình tĩnh lại."

Đêm đó, khi Thế Khôi về tới nhà, ông Bách Quân đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách, một tách trà nóng đặt trên bàn dành cho con trai.

"Con muốn bố giúp tìm cô bé đó không?" Ông hỏi thẳng, không vòng vo.

"Con muốn." Thế Khôi đáp ngay, không chút do dự.

"Bố có thể huy động người tìm kiếm, nhưng bố muốn con hiểu rõ một điều trước khi quyết định." Ông Bách Quân nhìn con trai, ánh mắt nghiêm túc. "Nếu cô bé ấy chọn cách rời đi mà không để lại địa chỉ, rất có thể đó là một quyết định có chủ đích, xuất phát từ lòng tự trọng mà cô ấy đang cố gắng bảo vệ trong hoàn cảnh khó khăn nhất của cuộc đời mình. Nếu con dùng quyền lực của gia đình để tìm ra cô ấy bằng mọi giá, con có thể đang xâm phạm vào chính điều cô ấy đang cố gắng gìn giữ."

Những lời đó, dù khó nghe, vẫn khiến Thế Khôi phải dừng lại suy nghĩ. Cậu nhớ lại ánh mắt kiên quyết của Diệp Chi khi từ chối sự giúp đỡ của cậu, nhớ lại câu nói "tôi muốn đứng ngang hàng với cậu" mà cô từng thổ lộ trong một buổi chiều xa xưa.

"Vậy con phải làm gì bây giờ?" Cậu hỏi, giọng đầy bất lực.

"Con chờ đợi." Ông Bách Quân đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Nếu duyên phận giữa hai đứa đủ sâu đậm, một ngày nào đó, các con sẽ tìm lại được nhau, theo cách phù hợp với cả hai. Còn nếu con cứ cố chấp truy tìm bằng mọi giá, có khi con chỉ đang làm tổn thương thêm một người đã tổn thương quá nhiều rồi."

Đêm hôm sau, khi cơn xúc động đã lắng xuống phần nào, Thế Khôi tìm tới nhà Đình Bách, ngồi lặng lẽ trên ban công nhỏ nhà bạn, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.

"Tao thấy mày sa sút quá," Đình Bách nói, đưa cho cậu một lon nước ngọt lạnh. "Ăn gì chưa?"

"Chưa muốn ăn." Thế Khôi lắc đầu, giọng khàn đặc vì khóc nhiều. "Tao cứ nghĩ mãi, không biết mình đã làm gì sai, để Diệp Chi phải rời đi như vậy."

"Mày không sai gì cả." Đình Bách vỗ vai bạn, giọng trầm xuống hiếm khi nghiêm túc đến vậy. "Tao nghĩ, đôi khi người ta rời đi không phải vì người ở lại làm gì sai, mà vì chính họ đang cố bảo vệ một thứ gì đó quan trọng hơn cả tình cảm — như lòng tự trọng, như phẩm giá của bản thân. Diệp Chi luôn là vậy, từ hồi tao quen nó."

Thế Khôi im lặng, nhìn xuống lon nước ngọt trong tay, không mở ra uống, chỉ để hơi lạnh thấm dần vào lòng bàn tay như một cách xoa dịu cơn đau đang cuộn trào trong lồng ngực.

"Tao sợ," cậu nói khẽ, "sợ rằng đây chỉ là khởi đầu của một khoảng cách sẽ ngày càng lớn hơn, và một ngày nào đó, tao sẽ hoàn toàn quên mất cảm giác này, quên mất cô ấy, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra."

"Nếu mày thật lòng, mày sẽ không quên đâu." Đình Bách nói, giọng chắc chắn. "Nhưng mày cũng đừng để nỗi nhớ này biến thành gánh nặng cản trở mày sống tiếp. Cứ để nó là một phần ký ức đẹp, và tiếp tục bước đi. Biết đâu, một ngày nào đó, con đường của hai đứa mày lại giao nhau lần nữa."

Lời động viên của Đình Bách đêm đó, dù không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi đau, cũng đủ để giúp Thế Khôi lấy lại phần nào bình tĩnh, chuẩn bị tinh thần bước vào một chương mới của cuộc đời — một chương không có Diệp Chi bên cạnh, nhưng vẫn mang theo hình bóng cô như một ngọn đèn dẫn lối âm thầm.

Thế Khôi đã nghe theo lời khuyên của cha đêm hôm đó, dù trong lòng không hề dễ dàng chấp nhận. Cậu chỉ âm thầm nhờ cha giúp xác minh rằng gia đình Diệp Chi vẫn an toàn, có nơi ở ổn định, không rơi vào cảnh khốn cùng — nhưng không truy tìm địa chỉ cụ thể, không cố gắng liên lạc lại bằng bất kỳ hình thức nào.

Suốt những năm du học, mỗi lần nhớ tới Diệp Chi, cậu lại tự nhắc mình về đêm đó, về lời khuyên của cha, và cố gắng tin rằng, nếu định mệnh muốn, họ sẽ gặp lại nhau vào đúng thời điểm.

***

Bây giờ, ngồi trong văn phòng, đọc lại tin nhắn của Diệp Chi, Thế Khôi quyết định kể lại toàn bộ câu chuyện đó — không phải qua tin nhắn ngắn gọn, mà cậu gọi điện trực tiếp, giọng trầm và chân thành.

"Đêm đó, tôi đã khóc," cậu nói, không hề ngại ngùng thừa nhận sự yếu đuối hiếm hoi ấy. "Tôi đã định dùng mọi cách để tìm bạn, kể cả nhờ vào quyền lực của gia đình. Nhưng bố tôi đã ngăn lại, nói rằng nếu bạn chọn rời đi mà không để lại dấu vết, có lẽ đó là quyết định bạn cần được tôn trọng."

Ở đầu dây bên kia, Diệp Chi im lặng một lúc lâu, giọng cô khi cất lên đã nghẹn ngào không giấu được. "Tôi không biết chuyện đó. Tôi cứ nghĩ... tôi cứ nghĩ có lẽ anh cũng nhanh chóng quên tôi thôi, vì cuộc sống của anh còn quá nhiều thứ khác quan trọng hơn."

"Tôi chưa từng quên." Thế Khôi nói, giọng chắc chắn không chút do dự. "Suốt mười hai năm, tôi vẫn giữ cuốn sổ tay đó. Tôi vẫn nhớ chính xác công thức chè khoai môn bạn dạy tôi. Tôi vẫn nhớ cả cách bạn cười khi tôi lần đầu rửa chén không đúng cách."

Diệp Chi bật khóc ở đầu dây bên kia, những giọt nước mắt cô đã kìm nén suốt mười hai năm giờ đây tuôn trào không kiểm soát được, không phải vì đau khổ, mà vì một cảm giác được thấu hiểu, được xác nhận rằng tình cảm ngày xưa của mình không hề đơn phương hay bị lãng quên như cô từng lo sợ.

"Cảm ơn anh đã nói cho tôi biết," cô nói, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Suốt bao năm qua, tôi cứ tự trách mình vì đã rời đi mà không một lời từ biệt đàng hoàng. Giờ nghe anh kể, tôi mới thấy nhẹ lòng hơn một chút."

"Không cần phải tự trách gì cả." Thế Khôi nói, giọng dịu dàng. "Bạn đã làm điều đúng đắn nhất bạn có thể làm trong hoàn cảnh đó. Và tôi tự hào vì bạn đã tự mình vượt qua tất cả để trở thành người như hôm nay."

Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, nhưng cả hai đều cảm nhận được một điều gì đó đã thay đổi — không phải là sự xác nhận tình cảm rõ ràng, mà là một lớp băng dày mười hai năm giữa hai người đã bắt đầu nứt vỡ, để lộ ra bên dưới vẫn còn nguyên vẹn những gì họ từng dành cho nhau, chưa từng thật sự phai nhạt theo thời gian.

Đặt điện thoại xuống, Thế Khôi ngồi lặng một lúc lâu trong văn phòng vắng, nhìn ra khung cửa kính lớn nơi thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. Cậu nghĩ tới lời khuyên năm nào của cha, nghĩ tới những năm tháng cậu tự dặn lòng phải sống tiếp mà không quên đi, và cảm thấy biết ơn vì mình đã đủ kiên nhẫn để chờ tới ngày hôm nay, thay vì hành động nóng vội theo cảm xúc nhất thời của tuổi mười tám năm nào, khi mọi vết thương còn quá mới, quá nhạy cảm để có thể chữa lành đúng cách.

Đã sao chép liên kết chương