Chương 13
Chương 13 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Buổi họp chính thức diễn ra một tuần sau đó, tại phòng họp tầng hai mươi của trụ sở Tập đoàn Bách Khang — một không gian hoàn toàn khác biệt so với căn phòng nhỏ ấm cúng phía sau quán "Ngọt Xưa", với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, bàn họp gỗ óc chó bóng loáng, và một đội ngũ nhân sự chỉn chu vây quanh.
Diệp Chi đến đúng giờ, mang theo Doãn Tường Vy — giờ đây là quản lý vận hành của "Ngọt Xưa" — cùng một tập hồ sơ giới thiệu thương hiệu được chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô mặc một bộ vest màu be giản dị nhưng chỉn chu, tóc búi gọn, phong thái điềm tĩnh của một người đã quen đứng trước các cuộc đàm phán quan trọng.
"Chị Diệp Chi, mời chị ngồi." Thế Khôi đứng dậy đón khách, giọng giữ đúng chuẩn mực xã giao công sở, dù ánh mắt cậu vẫn lưu luyến nhìn cô thêm một giây trước khi quay lại vẻ chuyên nghiệp cần thiết.
"Cảm ơn." Diệp Chi ngồi xuống, đặt tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt lướt nhanh qua đội ngũ phía bên kia bàn họp — toàn những gương mặt trẻ trung, tự tin, mang phong thái được đào tạo bài bản từ những trường đại học danh tiếng.
Cuộc họp bắt đầu với phần trình bày dự án "Khu phố Cội" từ phía Bách Khang — một bài thuyết trình chuyên nghiệp với đầy đủ số liệu, bản vẽ phối cảnh, kế hoạch triển khai từng giai đoạn. Thế Khôi trình bày với sự tự tin của một người đã dành nhiều năm chuẩn bị cho dự án tâm huyết này, giọng nói trầm ấm, mạch lạc, khác hẳn với cậu học sinh mười bảy tuổi lúng túng cầm miếng bọt biển rửa chén năm nào.
"Chúng tôi mời Ngọt Xưa tham gia với vai trò một trong những thương hiệu neo chốt của khu phố, với vị trí mặt tiền ưu tiên, cùng chính sách chia sẻ lợi nhuận theo tỷ lệ cố định thay vì tiền thuê mặt bằng truyền thống, giúp giảm rủi ro tài chính ban đầu cho đối tác." Thế Khôi trình bày, chỉ vào bản đồ phối cảnh dự án hiển thị trên màn hình lớn.
Diệp Chi lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú vào cuốn sổ tay mang theo, gương mặt giữ vẻ trung lập khó đoán. Khi phần trình bày kết thúc, cô đặt câu hỏi đầu tiên, giọng sắc bén không hề nương tay.
"Tôi có một câu hỏi." Cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Thế Khôi. "Mô hình chia sẻ lợi nhuận này nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng thực chất, nó có đồng nghĩa với việc Ngọt Xưa sẽ phải công khai toàn bộ số liệu kinh doanh nội bộ cho phía tập đoàn không? Và nếu doanh thu không đạt kỳ vọng trong giai đoạn đầu, ai sẽ chịu trách nhiệm bù đắp chi phí vận hành?"
Câu hỏi sắc sảo khiến vài thành viên trong đội ngũ Bách Khang khẽ trao đổi ánh mắt, không ngờ vị đối tác trẻ này lại am hiểu sâu sắc đến vậy về các điều khoản tài chính phức tạp.
"Câu hỏi rất hay." Thế Khôi đáp, không hề tỏ ra bối rối, thậm chí còn có chút hài lòng thấy rõ. "Về việc công khai số liệu, chúng tôi chỉ yêu cầu báo cáo doanh thu định kỳ để tính toán phần chia sẻ lợi nhuận, không can thiệp vào cơ cấu vận hành nội bộ. Về rủi ro giai đoạn đầu, chúng tôi có chính sách hỗ trợ chi phí marketing chung cho toàn khu phố trong sáu tháng đầu, giúp giảm áp lực cho các đối tác mới."
"Sáu tháng có đủ không?" Diệp Chi hỏi tiếp, không nhượng bộ. "Một khu phố mới cần thời gian xây dựng lượng khách quen, đặc biệt với mô hình ẩm thực truyền thống như chúng tôi, vốn phụ thuộc nhiều vào truyền miệng hơn là quảng cáo rầm rộ."
"Chúng tôi có thể thương lượng thêm về thời gian hỗ trợ, tùy theo đánh giá thực tế sau ba tháng đầu triển khai." Thế Khôi đáp, giọng vẫn giữ vững, nhưng trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác vừa lạ vừa quen — cảm giác được tranh luận sòng phẳng với một Diệp Chi hoàn toàn khác, không còn là cô nữ sinh giỏi Hóa ngồi cạnh cậu năm nào, mà là một nữ doanh nhân bản lĩnh, biết bảo vệ quyền lợi của chính mình và những người đang làm việc dưới trướng cô.
"Còn về công thức gia truyền," Diệp Chi tiếp tục, giọng càng lúc càng chắc chắn hơn, "tôi muốn làm rõ ngay từ đầu — mọi công thức của Ngọt Xưa đều thuộc quyền sở hữu riêng của tôi, không phải tài sản chung của dự án. Nếu hợp tác chấm dứt vì bất kỳ lý do gì, tôi có quyền mang toàn bộ công thức và thương hiệu rời đi mà không bị ràng buộc gì thêm."
"Đồng ý." Thế Khôi gật đầu ngay lập tức, không hề do dự. "Đó cũng là nguyên tắc chung chúng tôi áp dụng cho tất cả đối tác trong dự án — tài sản trí tuệ luôn thuộc về người sáng tạo ra nó."
Một thành viên khác trong đội ngũ Bách Khang, một người phụ nữ trung niên phụ trách pháp lý, bổ sung thêm vài điều khoản về thời hạn thông báo trước khi chấm dứt hợp đồng, về trách nhiệm bảo trì mặt bằng, về các mốc đánh giá hiệu quả kinh doanh định kỳ. Diệp Chi ghi chép cẩn thận từng điều khoản, thỉnh thoảng phản biện lại những điểm cô cho là chưa hợp lý, khiến buổi họp đôi lúc trở nên căng thẳng như một cuộc đấu trí thực sự, chứ không đơn thuần là một buổi giới thiệu dự án một chiều.
"Chị Diệp Chi đàm phán sắc bén quá," một nhân viên trẻ trong đội ngũ Bách Khang thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, đủ nhỏ để không ai để ý, nhưng đủ để lọt vào tai Thế Khôi đang ngồi gần đó. "Không phải dạng vừa đâu."
Thế Khôi khẽ mỉm cười trước nhận xét đó, trong lòng dâng lên một niềm tự hào lạ lùng, dù cậu biết mình không có quyền gì để tự hào về những thành tựu của một người đã rời xa cuộc đời cậu suốt mười hai năm. Nhưng nhìn Diệp Chi ngồi đó, tự tin bảo vệ từng điều khoản có lợi cho những người đang tin tưởng đi theo mình, cậu không khỏi cảm thấy như đang chứng kiến thành quả của chính lời hứa cô từng nói năm nào — muốn đứng ngang hàng, không phải nhận ơn huệ từ bất kỳ ai.
Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, xoay quanh hàng loạt điều khoản chi tiết — thời hạn hợp đồng, quyền sở hữu trí tuệ đối với công thức, chính sách chấm dứt hợp tác, quyền mở rộng chi nhánh trong khu vực lân cận. Diệp Chi đàm phán từng điều khoản một cách cẩn trọng, không hề để cảm xúc cá nhân chen vào quyết định kinh doanh, dù thỉnh thoảng ánh mắt cô vẫn vô thức dừng lại trên gương mặt Thế Khôi một khoảnh khắc trước khi quay lại tập trung vào tài liệu.
"Chúng tôi cần thời gian để cân nhắc kỹ hơn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng," Diệp Chi nói, khi cuộc họp gần kết thúc, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Đây là một quyết định lớn, ảnh hưởng tới toàn bộ thương hiệu mà tôi đã dày công xây dựng suốt sáu năm qua. Tôi không thể vội vàng."
"Tất nhiên." Thế Khôi gật đầu, tôn trọng quyết định đó. "Chúng tôi sẽ chờ phản hồi từ phía chị trong thời gian chị cần."
Khi mọi người đứng dậy chuẩn bị rời phòng họp, Thế Khôi tiến lại gần Diệp Chi, giọng hạ thấp xuống, không còn giữ vẻ trang trọng công sở nữa. "Diệp Chi, sau cuộc họp này, chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút được không?"
Diệp Chi khựng lại, liếc nhìn quanh phòng họp, thấy Tường Vy đang thu dọn tài liệu, đội ngũ phía Bách Khang cũng đang lục tục ra về. "Tôi không nghĩ đây là thời điểm thích hợp."
"Vậy bao giờ mới thích hợp?" Thế Khôi hỏi, giọng có chút tha thiết lộ ra ngoài lớp vỏ chuyên nghiệp. "Mười hai năm rồi, Diệp Chi. Tôi nghĩ chúng ta ít nhất nợ nhau một cuộc trò chuyện đàng hoàng, ngoài phạm vi công việc."
Diệp Chi nhìn cậu, cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong lòng mình — một phần muốn ngồi lại, lắng nghe, giải tỏa mười hai năm câu hỏi chưa có lời đáp; một phần khác lại sợ hãi, sợ rằng chỉ cần mở lòng một chút, những vết thương cũ tưởng đã lành sẽ lại rỉ máu, và cô sẽ một lần nữa đứng trước nguy cơ đánh mất chính mình vì một tình cảm không cân xứng về vị thế.
"Để tôi suy nghĩ đã." Cô nói, rồi quay người bước ra khỏi phòng họp cùng Tường Vy, không quay đầu lại, dù mỗi bước chân đều nặng trĩu như đang kéo theo cả một quá khứ chưa từng thật sự được buông bỏ.
Thế Khôi đứng nhìn theo bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa kính, một tay siết chặt lấy thành ghế, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ dâng đầy trong lòng — cảm giác của một người vừa tìm lại được thứ mình đã đánh mất, nhưng lại nhận ra khoảng cách giữa tìm lại và giữ được, đôi khi còn xa hơn cả mười hai năm biệt ly.
Bích Ngọc bước tới, thu dọn những tài liệu còn sót lại trên bàn, liếc nhìn sếp mình đang đứng lặng người một cách bất thường. "Anh Khôi, buổi họp hôm nay diễn ra tốt đấy chứ ạ? Đối tác này có vẻ khó tính hơn hẳn mấy bên trước."
"Ừ." Thế Khôi đáp, giọng vẫn còn vương chút ngẩn ngơ. "Khó tính, nhưng đáng để cố gắng."
Cậu quay lại bàn làm việc, nhìn ra khung cửa kính lớn nơi có thể thấy cả thành phố trải dài phía dưới, và tự hỏi, trong hàng triệu con người đang sống, làm việc, mưu sinh giữa những tòa nhà chi chít ấy, có bao nhiêu người từng phải đi một vòng xa đến mười hai năm chỉ để quay lại đúng điểm khởi đầu, nơi một mối duyên chưa kịp trọn vẹn đã buộc phải gác lại giữa chừng.