Chương 20
Chương 20 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Chú Bảy Thông hiếm khi tới thăm chi nhánh chính của Ngọt Xưa, phần vì tuổi cao sức yếu, phần vì ông vẫn giữ thói quen sống giản dị, ít khi rời khỏi quán chè nhỏ của riêng mình dù đã nghỉ hưu vài năm nay. Nên khi ông xuất hiện vào một buổi sáng, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng, Diệp Chi biết ngay có chuyện quan trọng.
"Chú nghe tin con định ký hợp đồng với cái tập đoàn Bách Khang đó phải không?" Ông hỏi thẳng, giọng không giấu được sự lo lắng, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của Diệp Chi.
"Dạ đúng vậy ạ." Diệp Chi đáp, hơi bất ngờ trước thái độ nghiêm trọng của người thầy mình vốn luôn điềm đạm. "Có chuyện gì không ổn sao chú?"
"Con có biết tập đoàn đó lớn cỡ nào không?" Chú Bảy Thông hỏi, giọng đầy lo âu. "Chú từng chứng kiến không ít quán ăn nhỏ, thương hiệu gia đình bị mấy ông lớn nuốt chửng sau khi hợp tác kiểu này. Ban đầu thì hứa hẹn đủ điều, tới khi con phụ thuộc hoàn toàn vào họ rồi, họ mới bắt đầu siết dần, ép giá, ép điều khoản, cuối cùng thương hiệu của con chỉ còn là cái tên treo bảng, còn thực chất đã bị họ thâu tóm từ lúc nào không hay."
"Chú, con đã đọc kỹ từng điều khoản trong hợp đồng rồi," Diệp Chi giải thích, cố trấn an người thầy. "Con đã đàm phán để đảm bảo Ngọt Xưa giữ quyền tự chủ hoàn toàn về công thức, về thương hiệu, có quyền rút lui bất cứ lúc nào nếu cảm thấy không còn phù hợp."
"Hợp đồng trên giấy là một chuyện, thực tế vận hành lại là chuyện khác." Chú Bảy Thông lắc đầu, giọng vẫn đầy hoài nghi. "Con còn trẻ, chưa từng đối đầu với những chiêu trò của các tập đoàn lớn. Chú thì đã sống đủ lâu để thấy nhiều bài học đau xót rồi."
Diệp Chi im lặng, cảm nhận được sự quan tâm chân thành đằng sau những lời cảnh báo có phần gay gắt của chú Bảy Thông — người đã dạy cô từ những ngày đầu chập chững vào nghề, người đã đứng ra bảo lãnh khoản vay đầu tiên để cô có vốn mở quán, người coi cô như con gái ruột thịt sau khi biết hoàn cảnh mồ côi của cô.
"Con hiểu lo lắng của chú." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Nhưng con cũng đã suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định. Đây không chỉ là cơ hội mở rộng kinh doanh, mà còn là cơ hội để Ngọt Xưa được biết đến rộng rãi hơn, giúp con thực hiện được ước mơ đưa công thức của mẹ tới nhiều người hơn."
"Chú không phản đối việc mở rộng." Chú Bảy Thông nói, giọng dịu lại đôi chút. "Chú chỉ sợ con quá tin tưởng vào lời hứa của một ai đó, để rồi cuối cùng phải trả giá đắt."
Câu nói đó khiến Diệp Chi khựng lại, nhận ra ẩn ý phía sau lời cảnh báo của chú Bảy Thông — ông không chỉ lo lắng về mặt kinh doanh, mà còn ngầm ám chỉ tới mối quan hệ giữa cô và Thế Khôi, điều mà dù cô cố giữ kín, những người thân thiết nhất vẫn có thể nhận ra qua ánh mắt, qua cách cô nhắc tới cái tên đó.
"Chú biết chuyện giữa con và anh Thế Khôi rồi sao?" Cô hỏi thẳng, không còn cách nào né tránh.
"Tường Vy có kể sơ qua cho chú nghe." Chú Bảy Thông thừa nhận, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô. "Chú không phản đối chuyện tình cảm của con, con đã trưởng thành, có quyền tự quyết định. Nhưng chú lo, nếu con để tình cảm cá nhân xen vào quyết định kinh doanh quan trọng này, con sẽ khó lòng giữ được sự tỉnh táo cần thiết khi có chuyện không hay xảy ra."
"Con hứa với chú, con sẽ luôn tỉnh táo." Diệp Chi nói, giọng chắc chắn. "Con đã tách bạch rõ ràng giữa công việc và tình cảm ngay từ đầu. Mọi điều khoản con đàm phán đều dựa trên lợi ích thực tế của Ngọt Xưa, không phải vì cảm tình cá nhân với bất kỳ ai."
Chú Bảy Thông nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt dò xét nhưng cũng đầy tin tưởng, cuối cùng thở dài, gật đầu. "Được rồi, chú tin con. Nhưng nếu có bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào, con phải nói cho chú biết ngay, đừng cố gồng gánh một mình như con vẫn thường làm."
"Con hứa." Diệp Chi mỉm cười, nắm lấy bàn tay chai sạn của người thầy đã đồng hành cùng cô suốt những năm tháng khó khăn nhất.
Chú Bảy Thông đứng dậy chuẩn bị ra về, nhưng đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn cô, giọng chợt trở nên nhẹ nhàng khác hẳn thái độ nghiêm khắc lúc đầu buổi gặp.
"Con biết không, hồi mẹ con còn sống, có lần bả kể chú nghe về một cậu học trò con quen hồi cấp ba, con nhà giàu nhưng tốt bụng, hay tới phụ giúp quán chè." Ông nói, ánh mắt hoài niệm. "Bả nói, nếu sau này con gặp lại người đó, bả mong con đừng để nỗi sợ hãi cản trở hạnh phúc của mình, như cách bả đã từng để nỗi sợ hãi cản trở nhiều thứ trong đời bả."
Diệp Chi sững người, không ngờ chú Bảy Thông lại biết tới chi tiết này. "Mẹ con kể với chú chuyện đó khi nào vậy?"
"Vài tháng trước khi bả mất, lúc chú tới thăm bệnh viện." Chú Bảy Thông đáp, giọng trầm xuống đầy xúc động. "Bả nói, bả tiếc nhất là chưa kịp thấy con hạnh phúc trọn vẹn, chưa kịp thấy con dám mở lòng yêu thương ai đó mà không phải lo sợ về khoảng cách giàu nghèo nữa."
Nước mắt bất giác dâng lên trong khóe mắt Diệp Chi, cô cố kìm nén để không bật khóc ngay trước mặt chú Bảy Thông. "Con không biết mẹ con từng nói vậy."
"Chú giữ chuyện này trong lòng bao năm nay, chỉ chờ đúng thời điểm để nói cho con nghe." Ông vỗ nhẹ vai cô, ánh mắt ấm áp. "Chú nghĩ, có lẽ bây giờ chính là thời điểm đó."
Ông quay người bước đi, để lại Diệp Chi đứng lặng trong văn phòng nhỏ, nước mắt lăn dài trên má, nhưng trong lòng lại tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có — như thể mẹ cô, dù đã rời xa mười năm, vẫn luôn dõi theo và mong mỏi cho hạnh phúc của con gái mình, ngay cả khi bà không còn ở đây để tận mắt chứng kiến điều đó.
***
Nhưng lời cảnh báo của chú Bảy Thông vẫn khiến Diệp Chi trăn trở suốt nhiều ngày sau đó. Cô bắt đầu rà soát lại kỹ lưỡng hơn từng điều khoản hợp đồng, tham khảo thêm ý kiến từ một luật sư độc lập bên ngoài — không phải vì không tin tưởng đội ngũ pháp lý của Bách Khang, mà vì cô muốn chắc chắn tuyệt đối rằng mình không bỏ sót bất kỳ rủi ro tiềm ẩn nào.
Vị luật sư độc lập, sau khi xem xét kỹ lưỡng, chỉ ra một điều khoản nhỏ nhưng quan trọng mà Diệp Chi đã bỏ sót trong những buổi đàm phán căng thẳng — điều khoản về quyền ưu tiên mua lại cổ phần nếu Ngọt Xưa muốn gọi thêm vốn đầu tư trong tương lai, một điều khoản có thể tạo ra rủi ro về việc mất quyền kiểm soát dài hạn nếu không được xử lý cẩn thận.
Diệp Chi mang vấn đề này tới buổi họp tiếp theo, trình bày một cách thẳng thắn, không hề ngại ngần dù điều đó có thể khiến buổi đàm phán kéo dài thêm.
"Điều khoản này cần được sửa lại rõ ràng hơn," cô nói, chỉ vào đoạn văn bản gây tranh cãi. "Tôi không muốn trong tương lai, nếu Ngọt Xưa cần gọi vốn để mở rộng, chúng tôi lại vô tình rơi vào tình huống bị ràng buộc phải ưu tiên bán cổ phần cho Bách Khang trước, làm hạn chế khả năng lựa chọn đối tác đầu tư phù hợp nhất."
Đội ngũ pháp lý xem xét lại, thừa nhận đây là một điểm sơ suất trong bản thảo ban đầu, và đồng ý sửa đổi theo hướng công bằng hơn — quyền ưu tiên chỉ áp dụng trong trường hợp các điều kiện tương đương với các nhà đầu tư khác, không tạo ra bất kỳ sự ràng buộc bất lợi nào cho Ngọt Xưa.
Sau buổi họp đó, khi kể lại cho chú Bảy Thông nghe về việc mình đã phát hiện và xử lý kịp thời điều khoản rủi ro đó, ông gật gù, ánh mắt lộ rõ sự tự hào không giấu giếm.
"Con giỏi hơn chú tưởng nhiều." Ông nói, giọng ấm áp hiếm khi thể hiện ra ngoài. "Chú tin con có thể tự bảo vệ được mình và cả cơ nghiệp con đã dày công xây dựng, dù có yêu ai, tin ai đi chăng nữa."
Diệp Chi mỉm cười, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn trước sự công nhận đó — không phải vì cô cần ai xác nhận năng lực của mình, mà vì với chú Bảy Thông, người đã dạy dỗ và tin tưởng cô suốt bao năm qua, sự công nhận ấy mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, như một lời khẳng định rằng cô đã thật sự trưởng thành, đủ bản lĩnh để đứng vững trên đôi chân của chính mình, trong cả công việc lẫn tình cảm.
Tối hôm đó, sau khi đóng cửa quán, cô gọi điện cho Tường Vy, kể lại toàn bộ câu chuyện chú Bảy Thông vừa tiết lộ về những lời trăn trối của mẹ. Đầu dây bên kia, Tường Vy im lặng một lúc lâu, rồi cũng bật khóc theo, hai người bạn cùng chia sẻ những giọt nước mắt xúc động qua điện thoại, dù cách nhau chỉ vài cây số.
"Vậy là bác gái cũng mong mày hạnh phúc mà," Tường Vy nói, giọng vẫn còn nghẹn ngào. "Mày còn chần chừ gì nữa?"
"Tao không biết," Diệp Chi đáp, giọng khẽ run. "Tao vẫn còn sợ, sợ nếu mọi thứ không suôn sẻ, tao sẽ không còn ai để dựa vào nữa."
"Mày còn tao, còn chú Bảy Thông, còn cả một đội ngũ ở Ngọt Xưa luôn ủng hộ mày." Tường Vy nói, giọng kiên quyết. "Mày không cô đơn đâu, Diệp Chi à. Chưa bao giờ cô đơn cả, chỉ là đôi khi mày quên mất điều đó thôi."