Chương 26
Chương 26 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Sáu giờ sáng, chín tháng sau ngày khai trương Khu phố Cội, Diệp Chi đứng trong gian bếp mở của Ngọt Xưa, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên mặt bàn inox còn ướt hơi sương sớm. Con phố bên ngoài vẫn còn vắng lặng, chỉ có tiếng chổi quét đường của người lao công và tiếng xe máy thưa thớt vọng lại từ xa.
"Cô ơi, cháu khuấy nước cốt dừa như vầy có đúng không ạ?" Một cô bé chừng mười lăm tuổi, mặc tạp dề còn hơi rộng so với vóc dáng nhỏ nhắn, đứng cạnh bếp, tay cầm vá khuấy nồi nước cốt dừa với vẻ mặt căng thẳng.
Đó là Bé Na — cái tên thân mật cả quán vẫn gọi cô bé, con gái của một người phụ nữ bán vé số dạo gần khu phố, được Diệp Chi nhận vào làm phụ việc buổi sáng sớm trước giờ đến trường, giúp em có thêm chút tiền phụ mẹ, giống hệt như cách một người phụ nữ tốt bụng nào đó đã từng nhận một cô bé khác vào học nghề nhiều năm về trước.
"Khuấy chậm lại một chút, đều tay hơn," Diệp Chi hướng dẫn, đặt tay mình lên tay cô bé, chỉnh lại nhịp khuấy. "Con thấy không, lửa nhỏ thôi, để nước cốt dừa từ từ sánh lại, đừng vội."
"Dạ." Bé Na gật đầu, chăm chú làm theo, ánh mắt sáng lên khi thấy lớp nước cốt dừa dần chuyển sang độ sánh mịn như ý.
Diệp Chi mỉm cười nhìn cô bé, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng — cảm giác của một vòng tuần hoàn đang tiếp diễn, nơi những gì cô từng được trao tặng, giờ đây cô có cơ hội trao lại cho một thế hệ khác, theo đúng cách mẹ cô, rồi chú Bảy Thông, đã từng làm với cô.
"Cô ơi, mẹ cháu nói cô hồi nhỏ cũng nghèo lắm, cũng phải đi bán hàng phụ mẹ giống cháu vậy đúng không ạ?" Bé Na hỏi, ánh mắt tò mò ngây thơ của tuổi mười lăm.
"Đúng vậy con." Diệp Chi đáp, giọng dịu dàng, tay vẫn không ngừng thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mới. "Cô cũng từng đội thau chè chạy giao hàng mỗi sáng trước khi đi học, y như con bây giờ vậy."
"Vậy sao cô giỏi vậy, mở được nguyên một chuỗi cửa hàng lớn vậy ạ?" Cô bé hỏi tiếp, giọng đầy ngưỡng mộ.
Diệp Chi ngừng tay một lúc, nhìn cô bé với ánh mắt trìu mến. "Không phải vì cô giỏi hơn ai, mà vì cô không bao giờ từ bỏ, dù có khó khăn tới đâu. Con cũng vậy, chỉ cần con kiên trì, con cũng sẽ đạt được những gì con mong muốn, có khi còn hơn cả cô nữa."
"Dạ, con sẽ cố gắng ạ!" Bé Na đáp, mắt sáng rực niềm tin tưởng, rồi cúi xuống tiếp tục công việc của mình với sự chăm chú gấp đôi lúc trước.
Tiếng chuông cửa khẽ vang lên. Thế Khôi bước vào, không mặc vest như thường lệ mà khoác một chiếc áo sơ mi giản dị, tay cầm hai ly cà phê mang theo từ quán quen gần đó.
"Sao hôm nay dậy sớm vậy?" Diệp Chi hỏi, đưa mắt nhìn đồng hồ tường — mới sáu giờ mười lăm phút, còn sớm hơn cả giờ cậu thường ghé qua vào những ngày cuối tuần.
"Muốn xem cảnh mở hàng buổi sáng của bạn," Thế Khôi đáp, đặt ly cà phê xuống bàn, mắt nhìn Bé Na đang lễ phép cúi chào. "Với lại, hôm nay tôi có chuyện muốn bàn với bạn, chuyện không liên quan gì tới công việc."
"Chuyện gì vậy?" Diệp Chi hỏi, tay vẫn không ngừng công việc buổi sáng.
Thế Khôi không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một cuốn sổ tay mới, bìa da màu nâu trầm, khác hẳn cuốn sổ công thức cũ kỹ của mẹ cô vẫn cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo.
"Cái gì đây?" Diệp Chi cầm lấy, lật vài trang đầu, thấy toàn bộ đều còn trống trơn, chưa có một chữ nào được viết.
"Một cuốn sổ mới." Thế Khôi giải thích, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa. "Tôi nghĩ, cuốn sổ của mẹ bạn đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của nó — công thức cuối cùng đã được viết xong, lời hứa đã được thực hiện. Nhưng cuộc đời bạn, cuộc đời của cả hai chúng ta, vẫn còn rất nhiều trang chưa viết tới. Tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc bắt đầu một cuốn sổ mới, không phải để hoàn thành lời hứa với quá khứ, mà để cùng nhau viết nên những công thức, những câu chuyện mới cho tương lai."
Diệp Chi cầm cuốn sổ trong tay, lật qua từng trang trắng tinh, cảm nhận một xúc động khác hẳn với những gì cô từng trải qua khi hoàn thành công thức "Vị Thứ Ba" — không phải nỗi xúc động của sự hoàn tất, mà là niềm hân hoan của một khởi đầu mới, rộng mở, đầy hứa hẹn.
"Tôi thích ý tưởng này," cô nói, giọng ấm áp, mắt ánh lên niềm vui khó tả. "Nhưng trang đầu tiên, tôi muốn cả hai chúng ta cùng viết."
"Viết gì?" Thế Khôi hỏi, tò mò.
Diệp Chi mỉm cười, không trả lời ngay, mà đặt cuốn sổ mới lên bàn bếp, mở tới trang đầu tiên, rồi đưa bút cho cậu.
"Anh viết trước đi. Bất cứ điều gì anh muốn, miễn là thật lòng."
Thế Khôi cầm bút, suy nghĩ một lúc, rồi cúi xuống viết những dòng chữ đầu tiên lên trang giấy trắng tinh: "Ngày đầu tiên của cuốn sổ mới. Mười hai năm trước, một cô gái đội thau chè chạy vội qua sân trường, làm đổ nước cốt dừa lên áo tôi. Hôm nay, tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác biết ơn vì buổi sáng hôm đó đã xảy ra."
Diệp Chi đọc những dòng chữ đó, nước mắt bất giác dâng lên nơi khóe mắt, nhưng lần này cô không hề cố kìm nén, để những giọt nước mắt hạnh phúc rơi tự nhiên xuống trang giấy, hòa lẫn vào nét mực còn chưa khô hẳn.
Bé Na, đứng gần đó quan sát hai người với ánh mắt tò mò của một đứa trẻ, khẽ hỏi. "Cô ơi, sao cô khóc vậy ạ? Có chuyện gì buồn hả cô?"
Diệp Chi lau nước mắt, quay sang nhìn cô bé, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Không buồn đâu con. Đây là nước mắt vui đó. Đôi khi, những điều tốt đẹp nhất trong đời cũng khiến người ta rơi nước mắt, con biết không?"
Cô nhìn ra khung cửa sổ nhỏ của gian bếp, nơi ánh nắng ban mai đầu tiên của ngày mới đang len lỏi qua những tán cây dọc con phố, chiếu rọi lên tấm biển hiệu "Ngọt Xưa" viết tay theo đúng phong cách của mẹ cô năm nào. Không phải ánh chiều tà nhuốm màu hoài niệm, mà là ánh bình minh của một khởi đầu mới, tinh khôi và tràn đầy hy vọng.
Cô cầm lấy cây bút từ tay Thế Khôi, cúi xuống viết tiếp vào trang sổ, ngay dưới dòng chữ của cậu: "Và tôi tin, vị ngọt không bao giờ thật sự bị bỏ quên. Nó chỉ đang chờ, lặng lẽ, cho tới ngày có người đủ can đảm quay lại tìm."
Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó lên kệ bếp, ngay cạnh cuốn sổ công thức cũ của mẹ — hai cuốn sổ, một cũ một mới, một đã viết xong một còn dang dở, đứng cạnh nhau như một lời nhắc nhở rằng, đôi khi, việc hoàn thành một hành trình không phải là điểm kết thúc, mà chỉ đơn giản là cánh cửa mở ra cho một hành trình khác, ngọt ngào hơn, dài lâu hơn, đang chờ đợi phía trước.
Ngoài kia, nắng sớm đã lên cao hơn một chút, con phố bắt đầu nhộn nhịp bước chân của những vị khách đầu tiên trong ngày, và mùi hương chè khoai môn hòa quyện với làn khói bếp thoang thoảng lan tỏa khắp gian hàng nhỏ, như một lời chào đón ấm áp cho một ngày mới, một chương mới, vừa mới bắt đầu.
Tường Vy xuất hiện ở cửa, tay xách một túi đồ mua vội trên đường tới, thấy cảnh hai người đứng cạnh nhau bên trang sổ mới, liền nhướng mày trêu chọc. "Ơ, sáng sớm đã tình tứ dữ vậy hai đứa? Có để ý gì tới khách hàng đang đứng chờ ngoài kia không?"
Diệp Chi giật mình quay ra, thấy vài vị khách quen đã đứng trước quầy chờ order từ lúc nào, vội vàng cất cuốn sổ mới vào ngăn kéo cẩn thận, cười ngượng nghịu. "Xin lỗi mọi người, để tôi phục vụ ngay đây!"
Thế Khôi bật cười, xắn tay áo lên phụ giúp bưng bê những chén chè đầu tiên ra bàn khách, động tác đã thuần thục hơn hẳn so với buổi tối cúp điện năm nào. Tường Vy đứng nhìn cảnh hai người phối hợp ăn ý trong gian bếp nhỏ, khẽ mỉm cười một mình, cảm thấy ấm lòng trước sự đổi thay tích cực này.
Buổi sáng trôi qua nhộn nhịp như thường lệ, dòng khách ra vào không ngớt, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng mùi hương chè ngọt ngào lan tỏa khắp gian hàng. Đến gần trưa, khi đợt khách đông nhất đã tạm lắng, Diệp Chi đứng nghỉ tay một chút bên quầy, nhìn ra con phố tấp nập, rồi quay sang nhìn Thế Khôi đang ngồi ghi chép lại vài đơn hàng cuối cùng, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi cô.
Chú Bảy Thông, ghé qua thăm như thường lệ vào giờ này mỗi tuần, ngồi xuống một góc bàn quen thuộc, gọi một chén "Chè Khói Bếp Xưa" — món ông vẫn luôn gọi mỗi lần tới, như một cách để nhớ về người học trò đã từng khiến ông rơi nước mắt vì món chè khoai môn giản dị năm nào.
"Càng ngày càng ngon hơn đó con," ông nhận xét, nếm thử muỗng chè đầu tiên, ánh mắt đầy tự hào nhìn cô học trò giờ đây đã trở thành một người phụ nữ vững vàng, hạnh phúc, đứng vững trên chính đôi chân mình giữa cuộc đời đầy biến động, không còn chút dấu vết nào của sự sợ hãi năm xưa.