Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Thế Khôi rời Việt Nam vào tháng Chín năm đó, mang theo cuốn sổ tay bìa da cũ trong hành lý, cùng một khoảng trống trong lòng mà suốt mười hai năm sau, chưa có gì lấp đầy trọn vẹn.

Chương trình Cử nhân Quản trị Kinh doanh tại một đại học danh tiếng ở Anh Quốc đón cậu bằng những tòa nhà cổ kính phủ rêu phong, những buổi seminar dày đặc lý thuyết kinh tế, và một guồng quay học tập khắc nghiệt không cho phép cậu có nhiều thời gian để hoài niệm.

Nhưng mỗi tối, trước khi ngủ, cậu vẫn có thói quen mở cuốn sổ tay ra đọc lại vài trang, ngón tay lướt qua những dòng chữ về công thức chè, về hiệu ứng tương phản vị giác, về một cô gái từng dạy cậu cách rửa chén và cách sống thật với chính mình.

"Cậu vẫn còn giữ cuốn sổ đó à?" Vưu Đình Bách hỏi qua cuộc gọi video, khi cậu bạn thân từ thời cấp ba nghe kể chuyện Thế Khôi thỉnh thoảng lại lôi cuốn sổ cũ ra xem. Đình Bách sau này theo học ngành kiến trúc trong nước, hai người vẫn giữ liên lạc đều đặn qua những cuộc gọi xuyên múi giờ.

"Ừ." Thế Khôi đáp, giọng có chút bâng khuâng. "Không hiểu sao vẫn chưa bỏ được thói quen đó."

"Cậu vẫn chưa quên nó hả?"

"Không biết nữa." Thế Khôi nhìn ra cửa sổ phòng ký túc xá, nơi tuyết đang rơi lất phất ngoài trời. "Chỉ là, mỗi lần định quên, tôi lại nhớ ra một chi tiết nhỏ nào đó — cách cô ấy cười, cách cô ấy giảng giải công thức nấu ăn bằng giọng điệu tự hào. Rồi lại không quên được."

"Cậu có định tìm lại không? Bây giờ có mạng xã hội, công cụ tìm kiếm đủ thứ, đâu khó như hồi xưa nữa."

"Tôi đã thử." Thế Khôi thở dài, giọng trầm xuống. "Nhưng cô ấy không dùng mạng xã hội, hoặc dùng tên khác. Tôi tìm không ra manh mối nào cả. Có lẽ đó cũng là cách cô ấy muốn — biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết."

"Vậy thì cậu tính sao? Cứ ôm mãi cuốn sổ đó cả đời à?"

"Tôi không biết." Thế Khôi bật cười nhẹ, một tiếng cười chứa đầy sự bất lực. "Nhưng tôi nghĩ, có lẽ tôi cần phải sống tiếp trước đã, không thể cứ đứng yên chờ đợi một điều có thể sẽ không bao giờ xảy đến. Chỉ là... tôi chưa tìm được cách nào để thật sự bước tiếp mà không cảm thấy mình đang phản bội lại chính cảm xúc năm đó."

Đình Bách im lặng một lúc qua màn hình, rồi nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy ở cậu bạn vốn hài hước. "Cậu cứ sống tiếp đi. Không phải là phản bội đâu. Biết đâu, một ngày nào đó, mọi thứ sẽ tự tìm được đường quay lại với nhau, nếu nó thật sự là duyên phận."

Thế Khôi không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ, lòng mang theo một hy vọng mong manh mà cậu không dám đặt tên, sợ rằng gọi tên nó ra sẽ khiến nó vỡ vụn nhanh hơn.

***

Bốn năm đại học trôi qua, Thế Khôi tốt nghiệp loại xuất sắc, tiếp tục học thêm hai năm Thạc sĩ Tài chính trước khi trở về nước theo đúng kế hoạch cha cậu đã vạch sẵn từ đầu.

Ngày trở về, cậu ghé qua khu vực từng là hẻm Lá Me trước khi về nhà, nhưng khung cảnh giờ đây đã hoàn toàn đổi khác — con hẻm nhỏ ngày xưa đã bị giải tỏa để mở rộng đường, quán chè cũ không còn dấu vết gì, thay vào đó là một dãy nhà phố khang trang mới xây. Cậu đứng lặng nhìn nơi từng là bậc thềm quen thuộc, giờ chỉ còn là một góc vỉa hè xa lạ, rồi lặng lẽ quay xe rời đi, mang theo một nỗi tiếc nuối không tên.

Cậu bắt đầu công việc tại Tập đoàn Bách Khang từ vị trí thấp nhất trong bộ phận phát triển kinh doanh, đúng như cách cha cậu vẫn luôn tin tưởng — không ai được đặc cách chỉ vì mang họ Ôn, tất cả đều phải chứng minh năng lực bằng chính khả năng của mình. Cậu làm việc miệt mài, học hỏi từ những nhân viên kỳ cựu, dần dần leo lên từng cấp bậc bằng chính những dự án thành công cậu đóng góp.

Năm hai mươi bảy tuổi, cậu chính thức được bổ nhiệm làm Trưởng bộ phận Phát triển Kinh doanh, phụ trách những dự án bất động sản — thương mại quy mô lớn của tập đoàn. Công việc cuốn cậu vào một guồng quay không ngừng nghỉ, những cuộc họp kéo dài tới khuya, những chuyến công tác liên tục, khiến cậu gần như không còn thời gian cho đời sống cá nhân.

Trong khoảng thời gian đó, qua sự giới thiệu của một đối tác lâu năm của gia đình, Thế Khôi bắt đầu tìm hiểu nghiêm túc với Kỷ Yên Thảo — một cô gái thông minh, xinh đẹp, xuất thân từ một gia đình môn đăng hộ đối, làm việc trong ngành tư vấn tài chính. Cả hai có nhiều điểm chung về công việc, về cách nhìn nhận cuộc sống, và mối quan hệ dần trở nên nghiêm túc hơn qua từng buổi gặp gỡ gia đình hai bên.

"Cậu có nghĩ tới chuyện đi xa hơn với Yên Thảo không?" Ông Bách Quân hỏi con trai trong một bữa tối gia đình, giọng thăm dò nhẹ nhàng, không hề ép buộc.

"Con... con cũng chưa chắc chắn lắm, bố ạ." Thế Khôi đáp, ánh mắt thoáng chút do dự. "Yên Thảo là người tốt, chúng con hợp nhau ở nhiều điểm. Nhưng con vẫn cảm thấy có gì đó..."

"Thiếu?" Ông Bách Quân hỏi thẳng, ánh mắt hiểu chuyện.

Thế Khôi im lặng, không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu. Ông Bách Quân không hỏi thêm, chỉ vỗ vai con trai một cái, ánh mắt mang theo sự thấu hiểu của một người từng chứng kiến con trai mình đứng lặng người trước một quán chè bị bỏ hoang mười hai năm về trước.

Yên Thảo, về phần mình, cũng không phải kiểu người mù quáng lao vào một mối quan hệ chỉ vì sự sắp đặt của gia đình. Cô thông minh, tinh tế, và đủ nhạy cảm để nhận ra những khoảng lặng bất thường trong ánh mắt Thế Khôi mỗi khi câu chuyện vô tình chạm tới đề tài tuổi thơ, tới những món ăn đường phố giản dị. Có lần, trong một buổi hẹn hò ở nhà hàng sang trọng, khi phục vụ mang ra món tráng miệng có thành phần nước cốt dừa, cô thấy Thế Khôi khựng lại một nhịp trước khi ăn, ánh mắt thoáng qua một nỗi gì đó xa xăm khó gọi tên.

"Anh đang nghĩ gì vậy?" Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần dò xét.

"Không có gì." Thế Khôi mỉm cười, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Chỉ là món này làm anh nhớ tới một hương vị cũ thôi."

Yên Thảo không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ghi nhớ khoảnh khắc đó vào lòng, tự nhủ rằng có lẽ, giữa cô và người đàn ông đang ngồi đối diện mình, vẫn còn tồn tại một khoảng cách nào đó mà thời gian chưa đủ để san lấp.

***

Dự án "Khu phố Cội" bắt đầu thành hình từ một ý tưởng của chính Thế Khôi, ấp ủ suốt nhiều năm làm việc trong ngành bất động sản — thương mại. Thay vì đi theo lối mòn giải tỏa những khu phố cũ để xây dựng trung tâm thương mại hiện đại, cậu đề xuất một mô hình khác: phục dựng và nâng cấp một khu phố ẩm thực truyền thống, mời gọi các thương hiệu ẩm thực địa phương có chất lượng vào hợp tác thuê mặt bằng dài hạn, chia sẻ lợi nhuận công bằng, giữ gìn bản sắc văn hóa ẩm thực thay vì xóa bỏ nó.

"Ý tưởng này khác hẳn phong cách kinh doanh truyền thống của tập đoàn," một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi nhận xét trong buổi họp trình bày dự án, giọng có phần hoài nghi. "Cậu chắc là nó khả thi về mặt lợi nhuận chứ?"

"Cháu tin là khả thi," Thế Khôi đáp, giọng tự tin dựa trên hàng loạt số liệu nghiên cứu thị trường cậu đã chuẩn bị kỹ lưỡng. "Người tiêu dùng hiện nay không chỉ tìm kiếm không gian đẹp, mà còn tìm kiếm câu chuyện, tìm kiếm sự chân thật. Một khu phố ẩm thực giữ được bản sắc địa phương, kết hợp với hạ tầng hiện đại, sẽ tạo ra giá trị khác biệt mà không nơi nào khác có được."

Đường Bích Ngọc, trợ lý riêng của Thế Khôi suốt ba năm qua, đứng ở góc phòng họp ghi chép, thỉnh thoảng liếc nhìn sếp mình với vẻ khâm phục. Cô là người hiếm hoi trong công ty biết rõ Thế Khôi đã bỏ ra bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu cuối tuần miệt mài để hoàn thiện đề án này, không phải vì áp lực từ cha, mà vì một niềm tin thật sự cậu ấp ủ về việc kinh doanh có thể song hành cùng việc gìn giữ những giá trị xưa cũ.

"Anh Khôi làm việc chăm chỉ dữ vậy, chắc phải có động lực gì đặc biệt lắm," cô từng nhận xét nửa đùa nửa thật trong một lần cả hai làm việc tới khuya.

"Có lẽ vậy." Thế Khôi chỉ cười nhẹ, không giải thích thêm, ánh mắt thoáng chút xa xăm mà Bích Ngọc không tài nào đoán được ẩn chứa điều gì.

Ông Bách Quân, ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn con trai trình bày với ánh mắt tự hào không giấu giếm, cuối cùng gật đầu phê duyệt dự án.

"Được. Bố tin con." Ông nói, giọng đầy tin tưởng. "Nhưng con phải tự mình tìm được những đối tác thật sự chất lượng, không phải chỉ chọn theo tên tuổi lớn."

Thế Khôi gật đầu nhận nhiệm vụ, bắt đầu hành trình khảo sát hàng chục thương hiệu ẩm thực địa phương trên khắp thành phố, tìm kiếm những cái tên xứng đáng để mời vào dự án tâm huyết của mình — không hề biết rằng, trong danh sách những thương hiệu tiềm năng cấp dưới trình lên, có một cái tên sắp khiến cả thế giới cậu đang cố gắng gây dựng suốt mười hai năm qua chao đảo trở lại, theo một cách cậu chưa từng chuẩn bị tinh thần đón nhận.

Đã sao chép liên kết chương