Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Hợp đồng chính thức được soạn thảo lần cuối, chỉ còn chờ ngày ký kết chính thức, nhưng Diệp Chi lại rơi vào một trạng thái giằng xé mà cô không ngờ tới — không phải vì lo lắng về các điều khoản kinh doanh, mà vì một nỗi sợ hãi sâu xa hơn, khó gọi tên hơn, đang âm thầm gặm nhấm sự tự tin cô đã dày công xây dựng suốt nhiều tuần đàm phán.

Đêm trước ngày ký kết, cô ngồi một mình trong căn hộ nhỏ của mình, nhìn ra khung cửa sổ hướng về trung tâm thành phố, nơi ánh đèn của các tòa nhà cao tầng lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Cô nghĩ tới quãng đường mười hai năm mình đã đi qua — từ một cô bé phải đội thau chè chạy giao hàng mỗi sáng, tới một nữ doanh nhân sắp ký kết hợp đồng hợp tác với một trong những tập đoàn lớn nhất thành phố.

Nhưng thay vì cảm thấy tự hào, tâm trí cô lại tràn ngập những câu hỏi tự vấn không dứt. Nếu cô ký hợp đồng này, liệu Ngọt Xưa có còn giữ được bản sắc mộc mạc, gần gũi đã làm nên tên tuổi của nó, hay sẽ dần biến chất thành một thương hiệu công nghiệp hóa, đánh mất linh hồn ban đầu? Liệu cô có đang lặp lại sai lầm nào đó mà mẹ cô từng mắc phải — tin tưởng nhầm người, đặt cược quá nhiều vào một quyết định có thể phải trả giá đắt?

Cô lấy cuốn sổ công thức của mẹ ra, ôm nó vào lòng như một thói quen mỗi khi cần tìm kiếm sự an ủi. Cô nhớ lại hình ảnh mẹ đứng bên bếp lửa mỗi sáng sớm, đôi tay thoăn thoắt khuấy nồi chè, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng luôn nở nụ cười mỗi khi có khách khen ngon. Mẹ cô chưa bao giờ mơ tới việc mở rộng thành một chuỗi lớn, chỉ đơn giản muốn nuôi con khôn lớn bằng chính đôi tay mình, giữ vững một quán chè nhỏ trong một con hẻm nhỏ.

"Liệu con có đang đi quá xa so với những gì mẹ mong muốn không?" Cô tự hỏi, giọng thì thầm trong căn phòng vắng lặng.

Nhưng rồi cô nhớ lại một ký ức khác — buổi tối mẹ cô, trong cơn đau bệnh tật, vẫn cố gắng nói với cô về ước mơ thấy công thức gia đình được nhiều người biết tới, được lưu truyền rộng rãi hơn giới hạn của một con hẻm nhỏ. Mẹ cô không hề muốn Diệp Chi mãi mãi dừng lại ở quy mô nhỏ bé, mà muốn cô dám mơ lớn hơn, miễn là không đánh mất giá trị cốt lõi.

Diệp Chi ngồi lặng rất lâu, để những dòng suy nghĩ trôi qua, đối chiếu, cân nhắc, cho tới khi một sự bình yên dần lắng xuống trong lòng. Cô nhận ra, nỗi sợ hãi của mình không thực sự xuất phát từ nghi ngờ về quyết định kinh doanh, mà từ chính sự thay đổi lớn lao đang chờ đợi phía trước — một sự thay đổi mà, dù cô có chuẩn bị kỹ lưỡng tới đâu, vẫn mang theo những điều chưa biết trước, những rủi ro không thể lường hết.

"Nhưng mẹ đâu có dừng lại chỉ vì sợ rủi ro," cô tự nhủ, nhớ lại câu chuyện mẹ từng kể về những ngày đầu gánh chè đi bán dạo khắp phố, không vốn liếng, không kinh nghiệm, chỉ có quyết tâm và đôi bàn tay chăm chỉ. "Nếu mẹ sợ hãi mà dừng lại, sẽ không bao giờ có quán chè Lá Me, sẽ không bao giờ có con của ngày hôm nay."

Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, hít một hơi thật sâu không khí đêm mát lành, để tâm trí được thanh thản hoàn toàn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

Điện thoại trong túi áo khoác rung lên. Cô nhìn xuống, thấy tin nhắn từ Thế Khôi, gửi lúc mười một giờ đêm — một giờ khá muộn cho một tin nhắn công việc thông thường.

"Tôi biết ngày mai là một quyết định lớn với bạn. Tôi chỉ muốn nói, dù bạn quyết định thế nào, ký hay không ký, tôi vẫn tôn trọng lựa chọn đó. Đây là cuộc đời và cơ nghiệp của bạn, không phải của tôi."

Diệp Chi đọc tin nhắn đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xoa dịu phần nào nỗi lo lắng đang cuộn trào. Cô gõ lại một dòng phản hồi ngắn gọn.

"Cảm ơn anh. Tôi sẽ suy nghĩ kỹ và quyết định theo đúng những gì mình tin là đúng."

"Đó chính là điều tôi luôn ngưỡng mộ ở bạn," Thế Khôi nhắn lại gần như ngay lập tức, như thể cậu cũng đang thức khuya vì cùng một nỗi trăn trở. "Khả năng luôn biết mình tin vào điều gì, ngay cả khi mọi thứ xung quanh đầy bất định."

Cô nhìn dòng tin nhắn đó một lúc lâu, rồi mỉm cười nhẹ, cất điện thoại vào túi, quay vào phòng với một tâm thế vững vàng hơn hẳn so với lúc trước.

***

Sáng hôm sau, tại buổi lễ ký kết được tổ chức trang trọng nhưng không phô trương tại trụ sở Bách Khang, Diệp Chi xuất hiện với phong thái tự tin, điềm tĩnh, không còn chút do dự nào từ đêm hôm trước.

Cô ngồi vào bàn ký kết, đối diện với ông Ôn Bách Quân — người đích thân tham dự buổi lễ để thể hiện sự coi trọng đối với thương hiệu Ngọt Xưa, cùng Thế Khôi đứng bên cạnh với vai trò chứng kiến.

"Chị Diệp Chi," ông Bách Quân nói, giọng trang trọng nhưng ấm áp, "tôi đã đọc qua toàn bộ hồ sơ đàm phán, và tôi phải nói rằng, hiếm có đối tác nào đàm phán sắc bén và công bằng như chị. Bách Khang rất vinh dự được hợp tác cùng Ngọt Xưa."

"Cảm ơn bác." Diệp Chi đáp, giọng chân thành, cúi đầu nhẹ theo phép lịch sự. "Cháu cũng rất trân trọng cơ hội này, và mong rằng sự hợp tác sẽ mang lại giá trị thực sự cho cả hai bên, cũng như cho những khách hàng đã tin tưởng ủng hộ Ngọt Xưa suốt những năm qua."

Bút ký chạm xuống trang giấy, từng chữ ký lần lượt được đặt xuống một cách chậm rãi, cẩn trọng, đánh dấu một cột mốc quan trọng không chỉ trong sự nghiệp của Diệp Chi, mà còn trong hành trình dài mười hai năm giữa cô và Thế Khôi — một hành trình bắt đầu từ một va chạm tình cờ trước cổng trường, trải qua chia ly đau đớn, và giờ đây, đang dần tìm lại con đường chung, dù vẫn còn rất nhiều điều chưa được nói ra thành lời.

Sau buổi lễ, khi mọi người dần rời khỏi phòng họp, ông Bách Quân nán lại, tiến tới bắt tay Diệp Chi một lần nữa, ánh mắt mang theo một sự trìu mến đặc biệt.

"Chị Diệp Chi," ông nói, giọng nhỏ hơn, chỉ đủ để cô nghe thấy. "Tôi nhớ chị, từ buổi chiều trước cổng trường mười hai năm trước. Lúc đó chị còn là một cô bé học sinh mười tám tuổi, đứng thẳng lưng trả lời tôi không chút run sợ. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy chị vẫn giữ nguyên phong thái đó, chỉ là giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều."

Diệp Chi bất ngờ trước những lời đó, không ngờ ông vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ của cuộc gặp gỡ ngắn ngủi năm nào. "Cháu cũng nhớ bác ạ. Bác đã nói với Thế Khôi rằng anh ấy nên nhớ điều bác dặn lúc chuyển trường."

"Chị nhớ cả câu đó sao?" Ông Bách Quân mỉm cười, có chút bất ngờ xen lẫn thích thú. "Vậy chắc chị cũng biết, tôi chưa bao giờ phản đối tình cảm của hai đứa, chỉ mong cả hai đủ trưởng thành để trân trọng nó đúng cách."

"Cháu hiểu ạ." Diệp Chi gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả trước sự chào đón chân thành, không chút khách sáo này.

Ông Bách Quân gật đầu lần cuối, rồi rời đi, để lại Diệp Chi đứng một mình trong phòng họp trống, tay vẫn còn cầm bản hợp đồng vừa ký, lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm và hy vọng mà cô chưa từng cho phép mình cảm nhận trọn vẹn suốt mười hai năm ròng rã.

Thế Khôi bước tới, đứng cạnh cô, cả hai cùng nhìn ra khung cửa kính lớn, nơi thành phố trải dài phía dưới trong ánh nắng giữa trưa rực rỡ.

"Vậy là xong hẳn rồi." Cậu nói, giọng nhẹ nhõm không giấu giếm.

"Ừ, xong rồi." Diệp Chi đáp, khẽ thở dài nhưng là một hơi thở của sự giải tỏa, không phải mệt mỏi. "Cảm giác lạ lắm, như thể tôi vừa hoàn thành một chặng đường dài mà tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ đi hết."

"Bạn đã đi được xa hơn bất kỳ ai tôi từng biết." Thế Khôi nói, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ chân thành, không hề pha chút khách sáo. "Tôi tự hào vì được chứng kiến hành trình đó, dù chỉ là một phần rất nhỏ."

Diệp Chi quay sang nhìn cậu, một câu hỏi bất chợt nảy ra trong đầu mà cô không kìm được phải hỏi. "Anh có bao giờ hối hận vì đã dành mười hai năm để chờ đợi một điều không chắc chắn sẽ xảy ra không?"

Thế Khôi trầm ngâm một lúc, rồi lắc đầu, giọng chắc chắn. "Không một giây nào cả. Vì ngay cả khi không có ngày hôm nay, tôi vẫn tin rằng việc được biết bạn, được học cách sống thật với chính mình nhờ bạn, đã là một điều đáng giá hơn bất kỳ điều gì khác trong đời tôi."

Câu nói đó khiến Diệp Chi lặng người, tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Cô muốn nói điều gì đó đáp lại, nhưng ngay lúc ấy, Bích Ngọc bước vào phòng thông báo có cuộc họp tiếp theo đang chờ Thế Khôi, cắt ngang khoảnh khắc vừa chớm hình thành giữa hai người, để lại một câu trả lời còn treo lơ lửng, chờ đợi một dịp khác thích hợp hơn, yên tĩnh hơn, để được nói ra trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương