Vị Ngọt Bỏ Quên
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Vị Ngọt Bỏ Quên

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ngày khai trương "Khu phố Cội" rơi vào một buổi sáng cuối thu trong lành, bầu trời trong xanh không một gợn mây, như thể chính đất trời cũng muốn góp phần vào ngày trọng đại này.

Từ sáng sớm, cả khu phố đã rộn ràng không khí lễ hội — dàn nhạc dân tộc biểu diễn tại quảng trường trung tâm, những dải lụa đỏ trang trí uốn lượn dọc các mái hiên, và đông đảo người dân thành phố háo hức kéo tới tham quan không gian ẩm thực mới mẻ nhưng vẫn đậm chất hoài cổ này.

Gian hàng Ngọt Xưa, với thiết kế mang đậm dấu ấn của quán chè Lá Me năm nào — tường gạch trần mộc mạc, cửa gỗ sơn xanh nhạt, tấm biển hiệu viết tay theo đúng phong cách nguyên bản của bà Ngọc Lành ngày trước — thu hút một lượng khách đông đảo ngay từ những giờ đầu tiên mở cửa.

Diệp Chi đứng sau quầy bếp mở, tự tay chế biến những chén chè đầu tiên trong ngày khai trương đặc biệt này, trong đó có món mới ra mắt lần đầu tiên — "Chè Khói Bếp Xưa", được giới thiệu trang trọng trên bảng thực đơn với một dòng chú thích nhỏ: "Công thức được hoàn thiện sau mười hai năm ấp ủ, dành tặng người mẹ đã trao cho tôi cả một đời yêu thương qua từng chén chè."

Từng vị khách nếm thử món mới đều không giấu được sự ngạc nhiên thích thú trước hương vị độc đáo, lạ miệng nhưng vẫn giữ được nét quen thuộc, ấm áp đặc trưng của thương hiệu.

"Món này ngon quá, có gì đặc biệt vậy chị?" Một vị khách trẻ hỏi, ánh mắt tò mò nhìn Diệp Chi đang đứng bếp.

"Đó là công thức cuối cùng mẹ tôi để lại trước khi qua đời, tôi vừa mới hoàn thiện được," Diệp Chi đáp, giọng vẫn còn chút xúc động dù đã kể lại câu chuyện này không dưới chục lần trong buổi sáng hôm đó. "Cảm ơn bạn đã thưởng thức."

Giữa dòng người tấp nập, Thế Khôi xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, tham dự với vai trò đại diện Bách Khang trong buổi lễ khai trương chính thức, nhưng cậu vẫn dành thời gian ghé qua gian hàng Ngọt Xưa nhiều lần trong ngày, đứng lặng lẽ quan sát Diệp Chi làm việc với ánh mắt đầy tự hào.

Buổi chiều, khi lễ khai trương chính thức diễn ra tại quảng trường trung tâm với sự tham dự của lãnh đạo thành phố, đại diện các thương hiệu đối tác, cùng đông đảo báo chí truyền thông, ông Ôn Bách Quân đứng trên sân khấu, phát biểu khai mạc.

"Khu phố Cội không chỉ là một dự án bất động sản thương mại thông thường," ông nói, giọng vang vọng qua hệ thống loa, "mà là một lời cam kết của Bách Khang trong việc gìn giữ, tôn vinh những giá trị ẩm thực truyền thống của thành phố chúng ta. Chúng tôi tự hào được đồng hành cùng những thương hiệu địa phương xuất sắc, trong đó có Ngọt Xưa — một minh chứng sống động cho tinh thần vươn lên từ nghịch cảnh, gìn giữ giá trị gia truyền giữa một thế giới không ngừng thay đổi."

Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. Diệp Chi, đứng trong đám đông cùng Tường Vy và chú Bảy Thông, không giấu được sự xúc động khi nghe những lời phát biểu trang trọng ấy, biết rằng đó không chỉ là lời khen ngợi mang tính xã giao, mà là sự công nhận chân thành cho cả một hành trình dài cô đã nỗ lực không ngừng nghỉ.

Sau bài phát biểu, khi mọi người bắt đầu tản ra tham quan các gian hàng, một phóng viên trẻ tiếp cận Diệp Chi, xin phỏng vấn nhanh cho một bài báo về câu chuyện khởi nghiệp đầy cảm hứng của cô.

"Chị Diệp Chi, có tin đồn rằng chị có mối quan hệ cá nhân với anh Ôn Thế Khôi, người phụ trách dự án này. Chị có thể chia sẻ về điều đó không?" Phóng viên hỏi thẳng, không ngại ngần.

Cả đám đông xung quanh, bao gồm cả Thế Khôi vừa mới bước tới, đều im lặng chờ đợi câu trả lời. Diệp Chi hít một hơi thật sâu, không hề né tránh câu hỏi như cô từng làm trước đây.

"Đúng vậy, tôi và anh Thế Khôi từng học chung cấp ba, và hiện tại chúng tôi đang tìm hiểu nhau nghiêm túc." Cô nói, giọng điềm tĩnh, tự tin. "Nhưng tôi muốn khẳng định rõ, mối quan hệ hợp tác kinh doanh giữa Ngọt Xưa và Bách Khang hoàn toàn dựa trên năng lực và giá trị thực chất của thương hiệu, được thẩm định bởi một hội đồng độc lập, không hề liên quan tới bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào. Tôi tự hào về những gì Ngọt Xưa đã đạt được, bằng chính đôi tay và trí óc của mình, không phải nhờ vào bất kỳ ai khác."

Câu trả lời thẳng thắn, đầy bản lĩnh ấy khiến cả đám đông xung quanh gật gù tán thưởng. Thế Khôi đứng đó, nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương không giấu giếm, không hề cảm thấy khó chịu hay bối rối trước sự công khai bất ngờ này, mà ngược lại, cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng, cả hai không còn phải giấu giếm tình cảm của mình trước công chúng nữa.

Buổi chiều dần chuyển sang hoàng hôn, ánh nắng nhạt dần nhuộm vàng cả khu phố mới, khi Thế Khôi tìm tới gian hàng Ngọt Xưa lúc dòng khách đã thưa dần. Cậu bước tới quầy bếp, nơi Diệp Chi đang tranh thủ dọn dẹp sau một ngày dài bận rộn.

"Câu trả lời lúc nãy dũng cảm lắm," cậu nói, mỉm cười nhìn cô.

"Tôi nghĩ đã tới lúc không cần giấu giếm gì nữa." Diệp Chi đáp, lau tay vào tạp dề, ngước nhìn cậu với ánh mắt rạng rỡ. "Mười hai năm che giấu, trốn tránh là quá đủ rồi."

Thế Khôi gật đầu, rồi từ trong túi áo khoác, cậu lấy ra một hộp nhỏ bọc giấy kraft giản dị — không phải nhẫn kim cương lấp lánh, mà là một chiếc vòng tay bạc mộc mạc, khắc một dòng chữ nhỏ khó nhận ra nếu không nhìn kỹ.

"Cái này..." Diệp Chi ngạc nhiên nhận lấy hộp quà, mở ra xem.

"Tôi nhờ thợ khắc dòng chữ đó," Thế Khôi giải thích, giọng có chút hồi hộp hiếm thấy. "Đọc thử xem."

Diệp Chi nheo mắt đọc dòng chữ nhỏ xíu khắc bên trong chiếc vòng: "Vị ngọt không bao giờ bị bỏ quên, chỉ là chờ đúng người tìm lại."

Nước mắt lại trào ra nơi khóe mắt cô, nhưng lần này là những giọt nước mắt của một hạnh phúc trọn vẹn, không còn vương chút sợ hãi hay nghi ngờ nào.

"Anh đeo giúp tôi được không?" Cô hỏi, giọng khẽ run, chìa cổ tay ra.

Thế Khôi cẩn thận đeo chiếc vòng bạc lên cổ tay cô, ngón tay cậu khẽ chạm vào làn da mềm mại, cả hai cùng im lặng một lúc, chỉ để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc giản dị nhưng thiêng liêng này.

"Tôi không cầu hôn ngay bây giờ đâu," Thế Khôi nói, khẽ cười khi thấy ánh mắt Diệp Chi thoáng chút bối rối. "Tôi nghĩ chúng ta cần thêm thời gian để tìm hiểu nhau đúng nghĩa trước, như những người trưởng thành, không vội vàng. Chiếc vòng này chỉ là một lời hứa, rằng tôi sẽ luôn ở đây, chờ đợi và đồng hành cùng bạn, cho tới khi cả hai đều sẵn sàng cho bước tiếp theo."

"Cảm ơn anh," Diệp Chi nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động, nhìn xuống chiếc vòng bạc lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. "Sự kiên nhẫn của anh khiến tôi cảm thấy an toàn hơn bất kỳ lời hứa hẹn vội vàng nào."

Chú Bảy Thông, đứng quan sát từ xa cùng Tường Vy, khẽ mỉm cười gật gù, ánh mắt ánh lên niềm vui khó tả khi chứng kiến cảnh tượng ấm áp ấy.

"Cuối cùng con bé cũng tìm được hạnh phúc của nó rồi," ông nói khẽ, giọng đầy xúc động.

"Xứng đáng lắm mà chú," Tường Vy đáp, mắt cũng đỏ hoe không kém. "Sau tất cả những gì nó đã trải qua, nó xứng đáng được hạnh phúc trọn vẹn như vậy."

Buổi tối hôm đó, khi khu phố đã lên đèn rực rỡ, ánh sáng từ hàng trăm chiếc đèn lồng nhỏ treo dọc các mái hiên phản chiếu xuống mặt đường lát đá, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Diệp Chi đứng trước gian hàng Ngọt Xưa, nhìn lại một ngày dài đầy ý nghĩa vừa qua, lòng tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc — biết ơn mẹ vì đã trao cho cô nghị lực và tình yêu ẩm thực, biết ơn chú Bảy Thông vì đã dìu dắt cô qua những năm tháng khó khăn nhất, biết ơn Tường Vy vì tình bạn bền chặt suốt bao năm, và biết ơn Thế Khôi vì đã kiên nhẫn chờ đợi, để cả hai có thể tìm lại nhau đúng vào thời điểm cả hai đã đủ trưởng thành để trân trọng những gì mình đang có.

Ông Bách Quân, trước khi rời khỏi buổi lễ, cũng ghé qua gian hàng, nếm thử món "Chè Khói Bếp Xưa" mà cả khu phố đang bàn tán. Ông múc một muỗng, nếm chậm rãi, gật gù tán thưởng.

"Ngon thật đấy," ông nhận xét, nhìn Diệp Chi với ánh mắt trìu mến như một người cha nhìn con gái. "Chú chúc mừng cháu, không chỉ vì món ăn, mà vì cả hành trình cháu đã đi qua để có được ngày hôm nay."

"Cảm ơn bác đã luôn ủng hộ và tôn trọng những quyết định của cháu," Diệp Chi đáp, giọng chân thành.

"Đó là điều tối thiểu một người cha nên làm, khi thấy con trai mình tìm được người xứng đáng để yêu thương." Ông Bách Quân mỉm cười, liếc nhìn Thế Khôi đang đứng cạnh đó, ánh mắt đầy tự hào. "Chúc hai đứa mọi điều tốt đẹp."

Ông quay người rời đi, để lại hai người đứng bên nhau giữa không gian khu phố rực rỡ ánh đèn, lòng tràn đầy hy vọng về một tương lai mà cả hai đều tin tưởng sẽ ngọt ngào hơn bất kỳ chén chè nào họ từng nếm thử.

Đã sao chép liên kết chương