Chương 22
Chương 22 — Vị Ngọt Bỏ Quên
Ba tuần sau ngày ký kết, chi nhánh chính của Ngọt Xưa đón một đợt khách đông kỷ lục nhân dịp lễ hội ẩm thực cuối tuần được thành phố tổ chức ngay trên con phố nơi quán tọa lạc. Diệp Chi đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt cả tuần trước đó — tăng gấp đôi lượng nguyên liệu, huy động thêm nhân viên thời vụ, thậm chí còn thử nghiệm thêm vài món chè phiên bản giới hạn dành riêng cho dịp lễ hội.
Nhưng không ai lường trước được, giữa lúc quán đông nghịt khách vào buổi tối thứ Bảy, cả khu phố bỗng chốc chìm trong bóng tối vì sự cố mất điện diện rộng — hậu quả của một cơn giông bất chợt làm đổ một trụ điện cách đó vài con phố.
"Trời ơi, giờ này mà cúp điện thì chết!" Tường Vy hoảng hốt, tay cầm điện thoại soi sáng lối đi giữa đám khách đang xôn xao trong bóng tối.
Diệp Chi đứng giữa gian bếp, tim đập thình thịch khi nhận ra hàng loạt vấn đề cùng lúc ập tới — tủ lạnh bảo quản nguyên liệu sẽ không giữ được nhiệt độ lâu, hệ thống thu ngân điện tử ngừng hoạt động hoàn toàn, và quan trọng nhất, gần năm mươi vị khách đang ngồi chờ order giữa một không gian tối om, sự kiên nhẫn của họ chắc chắn sẽ không kéo dài lâu.
"Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh!" Cô hét lớn, cố giữ giọng vững vàng để trấn an cả nhân viên lẫn khách hàng. "Tường Vy, lấy hết nến và đèn pin dự phòng ra ngay! Các bạn nhân viên, ai có sạc dự phòng thì bật đèn flash điện thoại lên hỗ trợ chiếu sáng khu vực order!"
Cả đội ngũ tức tốc hành động theo chỉ đạo, nhưng tình hình vẫn hỗn loạn — không có ánh sáng đủ để nấu nướng an toàn, không có hệ thống thanh toán điện tử, một vài vị khách bắt đầu tỏ ra khó chịu, đòi hủy đơn ra về.
Giữa lúc căng thẳng nhất, cửa quán bật mở, Thế Khôi bước vào, tay cầm theo hai chiếc đèn pin công suất lớn và một túi vật dụng khẩn cấp.
"Tôi nghe tin cúp điện trên đường đi ngang qua khu này, biết Ngọt Xưa đang có sự kiện tối nay nên ghé qua xem có giúp được gì không." Cậu nói, nhanh chóng đánh giá tình hình bằng ánh mắt sắc bén của một người quen xử lý khủng hoảng trong công việc.
"Cảm ơn anh, nhưng—" Diệp Chi định từ chối theo phản xạ quen thuộc, nhưng rồi nhìn quanh cảnh hỗn loạn, cô kịp dừng lại, nuốt xuống câu nói cũ. "Được, tôi cần giúp thật. Anh có thể hỗ trợ khu vực thu ngân bằng tiền mặt được không? Tôi sẽ đọc giá, anh ghi chép và thu tiền giúp tôi."
"Được." Thế Khôi gật đầu ngay lập tức, không hề tỏ ra ngại ngần trước công việc tay chân giản dị này, dù cậu đang mặc một bộ vest công sở đắt tiền.
Trong vòng nửa tiếng tiếp theo, cả quán vận hành trong tình trạng khẩn cấp nhưng có tổ chức — Diệp Chi đứng bếp, dùng bếp gas dự phòng để hoàn thành những đơn hàng còn dang dở dưới ánh sáng đèn pin Tường Vy soi giúp; Thế Khôi ngồi ở quầy thu ngân tạm thời, ghi chép cẩn thận từng đơn hàng, thu tiền mặt, thối tiền chính xác không sai một đồng dù chưa từng làm công việc này bao giờ; các nhân viên khác chia nhau bưng bê, giải thích tình hình với khách hàng bằng thái độ niềm nở, xin lỗi vì sự bất tiện.
"Anh tính tiền nhanh vậy, chắc có kinh nghiệm rồi hả?" Một vị khách lớn tuổi hỏi đùa khi thấy Thế Khôi thoăn thoắt tính toán, thối tiền.
"Lần đầu tiên đó bác," Thế Khôi cười, mồ hôi lấm tấm trên trán vì căng thẳng lẫn nóng bức trong không gian không có điều hòa. "Nhưng có người dạy cẩn thận nên chắc không sai đâu ạ."
Cậu liếc nhìn về phía Diệp Chi đang tất bật trong bếp, ánh đèn pin hắt lên gương mặt cô những vệt sáng chập chờn, nhưng đôi tay cô vẫn thoăn thoắt, chính xác từng động tác, không hề nao núng trước tình huống bất ngờ — hình ảnh khiến cậu nhớ lại y hệt cô nữ sinh mười bảy tuổi năm nào, luôn bình tĩnh xử lý mọi chuyện dù hoàn cảnh khó khăn tới đâu.
Gần một tiếng sau, điện được khôi phục trở lại, cả quán bừng sáng giữa tiếng vỗ tay reo hò của khách hàng, như một buổi lễ ăn mừng nho nhỏ sau cơn khủng hoảng bất ngờ. Diệp Chi thở phào, lau mồ hôi trên trán, nhìn quanh quán vẫn còn ngổn ngang nhưng đã dần ổn định trở lại.
"Cảm ơn anh rất nhiều," cô nói với Thế Khôi khi cả hai có dịp ngồi nghỉ ở góc bếp sau khi đợt khách cuối cùng đã ra về. "Nếu không có anh giúp đỡ tối nay, chắc tôi đã phải đóng cửa sớm và hoàn tiền cho cả trăm đơn hàng rồi."
"Không có gì đâu." Thế Khôi xoa xoa cổ tay mỏi nhừ vì viết liên tục cả tiếng đồng hồ, cười nhẹ. "Lâu lắm rồi tôi mới được làm một công việc tay chân thực sự như vậy. Cảm giác... thú vị hơn tôi tưởng."
Diệp Chi nhìn cậu, bất giác bật cười khi thấy vệt mực dính trên tay áo sơ mi trắng của cậu — một hình ảnh gợi nhớ kỳ lạ tới vệt nước cốt dừa loang trên áo cậu mười hai năm về trước.
"Anh biết không," cô nói, giọng chợt trở nên hoài niệm, "mười hai năm trước, cũng chính bộ đồng phục trắng của anh dính bẩn vì tôi, và bây giờ lại là vết mực. Có vẻ như số phận cứ thích làm bẩn áo anh mỗi lần chúng ta gặp nhau."
Thế Khôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười sảng khoái hiếm khi cô được nghe thấy từ cậu kể từ ngày tái ngộ. "Nếu đó là cái giá để được ở bên bạn, tôi sẵn sàng làm bẩn cả tủ áo sơ mi của mình."
Câu nói đùa nhẹ nhàng ấy khiến không khí giữa hai người trở nên ấm áp, gần gũi hơn hẳn so với những buổi gặp gỡ trang trọng, đầy tính toán trước đó — như thể chính sự cố bất ngờ tối nay đã vô tình gỡ bỏ những lớp phòng vệ cuối cùng còn sót lại giữa họ, để lộ ra một sự kết nối chân thật, giản dị, không còn vướng bận bởi vị thế hay danh phận, chỉ còn lại hai con người từng quen biết nhau từ những ngày tháng trong trẻo nhất của tuổi trẻ.
Tường Vy, đang dọn dẹp gần đó, liếc nhìn cảnh hai người ngồi cạnh nhau cười nói rôm rả, khẽ mỉm cười một mình rồi lặng lẽ rút lui về phía sau, cố tình tạo không gian riêng tư cho cả hai mà không ai trong số họ nhận ra sự tinh tế đó.
"Đói bụng không?" Diệp Chi hỏi, đứng dậy bước tới góc bếp còn sót lại vài phần nguyên liệu chưa dùng hết. "Để tôi nấu cho anh một chén chè, coi như cảm ơn công sức tối nay."
"Được vậy thì còn gì bằng." Thế Khôi đáp, mắt sáng lên đầy hào hứng.
Diệp Chi nhanh nhẹn nấu một mẻ chè nhỏ, không phải công thức chuẩn của quán, mà là một biến tấu ngẫu hứng cô nghĩ ra ngay tại chỗ — khoai môn, nước cốt dừa, thêm chút gừng non thái sợi mỏng để tạo vị ấm nồng phù hợp với đêm mưa vừa dứt. Cô múc ra hai chén nhỏ, đặt xuống bàn, ngồi đối diện Thế Khôi.
Cậu nếm thử một muỗng, đôi mắt hơi nhíu lại vì bất ngờ trước vị gừng thoảng nhẹ hòa quyện cùng vị béo ngậy quen thuộc.
"Vị này lạ mà ngon," cậu nhận xét, múc thêm muỗng nữa. "Chưa từng thấy trong thực đơn của Ngọt Xưa."
"Vì tôi vừa nghĩ ra thôi." Diệp Chi cười, ánh mắt lấp lánh hào hứng hiếm thấy. "Thật ra, tôi đang thử nghiệm ý tưởng thêm một lớp vị ấm vào món chè truyền thống, lấy cảm hứng từ công thức dang dở của mẹ tôi."
"Công thức 'Vị Thứ Ba' mà bạn từng nhắc tới à?" Thế Khôi hỏi, nhớ lại câu chuyện cô từng kể trong một buổi trò chuyện trước đó.
"Đúng vậy." Diệp Chi gật đầu, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. "Mẹ tôi mất khi công thức đó còn dang dở. Suốt mười năm nay, tôi chưa từng đủ can đảm để thử hoàn thiện nó, vì cứ sợ mình sẽ làm hỏng đi điều cuối cùng mẹ để lại."
"Vậy sao hôm nay bạn lại thử?" Cậu hỏi, ánh mắt tò mò chân thành.
Diệp Chi trầm ngâm một lúc, nhìn xuống chén chè còn nghi ngút khói. "Có lẽ vì tối nay, chứng kiến mọi thứ hỗn loạn rồi dần ổn định trở lại nhờ mọi người cùng chung tay, tôi chợt nhận ra, đôi khi những điều dang dở không cần phải hoàn thiện một mình. Có thể cần thêm một bàn tay khác, một góc nhìn khác, để nó trở nên trọn vẹn hơn."
Thế Khôi nhìn cô, cảm nhận được tầng ý nghĩa sâu xa ẩn sau câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
"Vậy bạn có định thử tiếp không?" Cậu hỏi, giọng đầy khích lệ. "Hoàn thiện công thức đó, ý tôi là."
"Tôi nghĩ vậy." Diệp Chi gật đầu, ánh mắt kiên định. "Nhưng chưa phải bây giờ. Tôi muốn thử nghiệm thêm vài lần nữa, chắc chắn hoàn toàn trước khi coi nó là bản hoàn chỉnh. Đây không phải chuyện có thể làm vội vàng được."
"Tôi hiểu." Thế Khôi gật đầu, tôn trọng quyết định đó. "Nếu bạn cần người nếm thử, tôi luôn sẵn lòng."
Diệp Chi bật cười, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch hiếm thấy kể từ ngày tái ngộ. "Coi chừng đó, tôi sẽ bắt anh thử không dưới hai chục phiên bản khác nhau cho tới khi tìm ra đúng vị đó."
"Bao nhiêu cũng được." Thế Khôi đáp, giọng chắc chắn không chút do dự.
Hai người ngồi đó thêm một lúc lâu, trò chuyện về những điều giản dị — về công việc, về những kỷ niệm cũ, về cả những dự định tương lai còn mơ hồ nhưng đầy hy vọng — trong không gian quán chè đã dần trở lại yên tĩnh sau một đêm hỗn loạn, ánh đèn vàng ấm áp phủ lên cả hai như một lớp bảo vệ dịu dàng, tách biệt hẳn khỏi những bộn bề công việc, những tính toán kinh doanh, những rào cản vô hình từng ngăn cách họ suốt mười hai năm ròng rã.