Chương 19
Chương 19 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
Một tuần sau chuyến đi cùng ông Vinh, bài phóng sự của Bảo Yến chính thức được đăng tải trên báo điện tử của tỉnh, với tiêu đề "Chuyến xe sách giữa núi rừng: Khi di sản của người cha trở thành hành trình của người con". Bài viết dài, được đầu tư công phu, kèm theo hàng loạt hình ảnh sống động — cảnh Nghi phát sách cho trẻ em Séo Lử, bức tranh của Vàng Thị Mỷ, hình ảnh chiếc ki-ốt số tối om phủ bụi đối lập với góc đọc sách ấm áp tại Nậm Cáy, và một đoạn video ngắn phỏng vấn Lò Văn Pao nói về ước mơ thi vào trường nội trú.
Bài viết nhanh chóng thu hút sự chú ý, được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội, đầu tiên là trong phạm vi tỉnh, sau đó lan rộng ra khắp cả nước khi một vài trang tin tức lớn về giáo dục và xã hội cũng đăng tải lại. Chỉ trong vòng ba ngày, bài viết đã đạt hàng chục nghìn lượt xem, hàng nghìn lượt chia sẻ, và vô số bình luận bày tỏ sự xúc động, ủng hộ dành cho chương trình xe sách lưu động.
Nghi ngồi trước màn hình điện thoại, đọc từng bình luận một, không giấu được sự xúc động. Có người viết: "Đọc mà rơi nước mắt, mong chương trình này được duy trì mãi mãi." Có người khác lại chia sẻ câu chuyện của chính họ, về những chương trình tương tự ở quê hương họ đã từng phải đóng cửa vì thiếu kinh phí, bày tỏ hy vọng câu chuyện của Nghi sẽ có một kết thúc khác. Một vài người còn để lại bình luận hỏi về cách thức quyên góp, ủng hộ trực tiếp cho chương trình.
"Em không ngờ mọi người lại quan tâm đến vậy," Nghi nói qua điện thoại với Nam, giọng cô vẫn còn chút bàng hoàng trước phản ứng bất ngờ này.
"Anh không ngờ đâu, anh tin chắc mà," Nam đáp, giọng đầy tự hào. "Câu chuyện của em, của chương trình này, chưa bao giờ thiếu sức lay động. Chỉ là trước đây chưa có cơ hội để nhiều người biết đến thôi."
Vài ngày sau, khi Nghi ghé Đồng Sói theo lịch trình thường lệ, cô nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của mọi người xung quanh. Nhiều người từ các xã khác trong huyện, thậm chí có người từ huyện lân cận, đã tìm đến hỏi thăm về chương trình sau khi đọc được bài báo, một số còn mang theo sách cũ muốn quyên góp trực tiếp. Có một nhóm sinh viên tình nguyện từ trường đại học sư phạm trên tỉnh liên hệ, ngỏ ý muốn tổ chức một chuyến đi thực tế cùng Nghi để hỗ trợ chương trình trong một ngày cuối tuần.
Đặc biệt, một tài khoản mạng xã hội với vài chục nghìn người theo dõi, chuyên chia sẻ về các câu chuyện thiện nguyện, đã đăng lại bài viết kèm theo lời kêu gọi quyên góp, dẫn đến việc quỹ nhỏ mà Nghi thiết lập để nhận hỗ trợ cho chương trình bắt đầu nhận được những khoản đóng góp đầu tiên, dù còn khiêm tốn nhưng đều đặn tăng dần theo từng ngày.
Buổi tối cuối tuần đó, sau một ngày dài bận rộn với những cuộc gọi, tin nhắn hỏi thăm liên tục, Nam đề nghị Nghi cùng anh lên một ngọn đồi nhỏ gần điểm trường Nậm Cáy, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thung lũng bên dưới, để cô có chút thời gian thư giãn sau chuỗi ngày căng thẳng vừa qua.
Hai người ngồi trên một tảng đá lớn, nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một dải màu cam đỏ rực rỡ, xen lẫn những đám mây trắng bồng bềnh trôi ngang qua đỉnh núi. Không khí buổi chiều mát dịu, thoang thoảng mùi hương của cỏ cây rừng núi.
"Cảm ơn anh đã đưa em lên đây," Nghi nói, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn so với những ngày qua. "Em cần một khoảnh khắc như thế này lắm."
"Anh thấy em làm việc không ngừng nghỉ suốt mấy tuần qua, anh lo em sẽ kiệt sức mất," Nam nói, ánh mắt anh nhìn cô đầy quan tâm. "Đôi khi, mình cũng cần dừng lại một chút, để nhìn ngắm những gì mình đang cố gắng bảo vệ, chứ không chỉ cắm đầu vào công việc."
Nghi mỉm cười, ngả đầu nhẹ về phía sau, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của núi rừng. "Anh biết không, có những lúc em thấy sợ hãi, sợ mình không đủ sức để đi đến cùng con đường này. Nhưng rồi em lại nhìn thấy những đứa trẻ ở đây, nghe những câu chuyện của bà con, em lại thấy mình không có quyền được bỏ cuộc."
"Em không cô đơn trong hành trình này đâu," Nam nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau trong ánh hoàng hôn dần tắt. "Nghi này, anh muốn nói với em một điều, đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa tìm được thời điểm thích hợp."
Tim Nghi khẽ đập nhanh hơn, cô im lặng chờ đợi, không dám nói gì thêm.
"Từ lần đầu tiên gặp em, đứng cạnh chiếc xe sách cũ kỹ ấy, anh đã có một ấn tượng đặc biệt, dù ban đầu anh cố tỏ ra dè dặt, nghi ngờ," Nam nói, giọng anh có chút ngập ngừng nhưng vẫn kiên định. "Càng đồng hành cùng em trong những tuần qua, anh càng nhận ra, tình cảm anh dành cho em không chỉ đơn thuần là sự khâm phục hay đồng cảm về công việc nữa. Anh thích em, Nghi ạ, thích một cách nghiêm túc."
Nghi cảm thấy má mình nóng bừng, tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Cô cúi đầu, mỉm cười, rồi ngước lên nhìn Nam, ánh mắt cô cũng chan chứa một tình cảm tương tự mà cô đã cố gắng kìm nén suốt nhiều tuần qua. "Em cũng vậy, Nam ạ. Em cũng đã nghĩ về anh rất nhiều, nhiều hơn những gì em dám thừa nhận với chính mình."
Nam mỉm cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đã mang theo từ lâu. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Nghi, hai bàn tay đan vào nhau giữa không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn trên đỉnh đồi Nậm Cáy. Không cần thêm lời nói nào nữa, cả hai chỉ ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt sau những đỉnh núi trùng điệp, cảm nhận sự kết nối vừa được chính thức xác lập giữa hai trái tim đã âm thầm rung động từ những chuyến đi đầu tiên.
"Dù chuyện gì xảy ra với chương trình đi nữa," Nam khẽ nói, giọng anh vang lên trong không gian yên tĩnh, "anh vẫn muốn được ở bên em, đồng hành cùng em trên mọi chặng đường, không chỉ là con đường xe sách, mà còn là con đường của cuộc đời em."
Nghi tựa đầu vào vai anh, nước mắt lăn dài trên má nhưng là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự nhẹ nhõm sau bao ngày căng thẳng. "Em cũng vậy, Nam. Cảm ơn anh vì đã xuất hiện, vào đúng lúc em cần một người đồng hành nhất."
Trước khi xuống núi, Nam còn kể cho Nghi nghe về em trai Phong, về cuộc gọi điện anh vừa thực hiện tuần trước, kể cho em trai nghe về Nghi và chương trình xe sách. "Phong bảo anh, nếu có dịp sẽ lên đây thăm em, xem tận mắt cái chương trình mà anh trai nó cứ nhắc suốt mấy tuần qua," Nam cười, giọng ấm áp. "Nó còn trêu anh là lâu lắm rồi mới thấy anh nói về một người con gái với ánh mắt sáng như vậy."
Nghi bật cười, cảm thấy ấm lòng trước sự chân thành trong lời kể của Nam. "Em rất muốn gặp Phong. Nghe anh kể về em trai nhiều lần rồi, em cảm giác như đã quen biết cậu ấy vậy."
"Chắc chắn hai người sẽ hợp nhau," Nam nói, "Phong cũng là người có tinh thần mạnh mẽ, dù cuộc đời không suôn sẻ như anh, nhưng nó chưa bao giờ oán trách số phận, luôn sống lạc quan và chăm chỉ. Anh nghĩ, nếu Phong nhìn thấy những gì em đang làm cho bọn trẻ ở đây, nó sẽ cảm thấy như những gì nó từng hy sinh cho anh ngày xưa, giờ đây đang được đền đáp theo một cách khác, gián tiếp nhưng ý nghĩa không kém."
Hai người tiếp tục trò chuyện thêm một lúc lâu nữa, về những dự định tương lai, về những đứa trẻ trên tuyến đường, về cả những nỗi sợ hãi và hy vọng đan xen trong lòng mỗi người, cho đến khi ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng cả một vùng thung lũng bên dưới. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày quen biết nhau, cả hai cho phép mình gác lại mọi lo toan về chương trình, về cuộc chiến bảo vệ ngân sách, chỉ đơn giản là hai con người đang tìm hiểu và trân trọng nhau, giữa khung cảnh núi rừng bao la chứng kiến cho tình cảm mới chớm nở của họ.
Buổi tối hôm đó, khi trở về nhà, Nghi vẫn còn cảm nhận được dư âm ấm áp của khoảnh khắc trên đỉnh đồi, xen lẫn với niềm vui từ những tín hiệu tích cực đang dần xuất hiện xung quanh chương trình. Cô mở cuốn sổ tay, viết một dòng ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc: "Hôm nay, có hai điều đẹp đẽ cùng xảy ra — bài báo lan tỏa mạnh mẽ, và trái tim em cũng đã tìm được nơi để tin tưởng gửi gắm."
Bà Dung, khi thấy con gái về nhà với nụ cười không giấu nổi trên môi, đã đoán ra ngay có điều gì đó đặc biệt vừa xảy ra. Bà không hỏi thẳng, chỉ lặng lẽ pha cho con gái một ấm trà hoa nhài, ngồi xuống bên cạnh, chờ đợi Nghi tự nguyện chia sẻ nếu cô muốn. Và quả nhiên, chỉ sau vài phút im lặng, Nghi đã kể hết mọi chuyện, từ khoảnh khắc trên đỉnh đồi cho đến những lời Nam đã nói.
"Mẹ mừng cho con lắm, Nghi ạ," bà Dung nói, mắt bà ánh lên niềm vui chân thành. "Thầy Nam là người tốt, mẹ nhìn là biết. Bố con, nếu còn sống, chắc cũng sẽ ưng cậu ấy lắm, một người cũng dành cả thanh xuân cho vùng cao, cũng có một trái tim ấm áp như vậy."
Nghi cười, gật đầu, nhấp một ngụm trà thơm, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng cuộc sống của mình, dù còn nhiều thử thách phía trước, đang dần trở nên trọn vẹn hơn theo một cách mà cô chưa từng dám mơ tới khi mới bắt đầu tiếp quản chương trình xe sách đầy gian nan này.