Chương 8
Chương 8 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
Hai tuần sau, đúng như lời hứa, Nghi lại xuất hiện ở cổng Điểm trường Nậm Cáy, lần này không chỉ mang theo sách mà còn chở thêm vài tấm ván gỗ ép và một ít đinh vít, dụng cụ mà cô mượn được từ chú Bốn Sênh sau khi nghe kể về mong muốn dựng một góc đọc sách cố định ngay trong lớp học, thay vì mỗi lần đến phải bày biện tạm bợ trên nền đất.
Lá thư của Nam gửi xuống thị trấn hôm trước đã khiến Nghi suy nghĩ nhiều. Cô nhận ra rằng nếu Nậm Cáy chính thức trở thành một điểm dừng cố định, việc chỉ mang sách đến rồi thu về theo từng đợt sẽ không hiệu quả bằng việc để lại một số lượng sách nhất định tại trường, luân chuyển theo chu kỳ, để bọn trẻ có thể đọc bất cứ lúc nào chứ không chỉ vào những ngày xe sách ghé qua.
"Chào cô Nghi," Nam bước ra đón, giọng đã thân thiện hơn hẳn lần gặp đầu tiên. "Cô lên sớm vậy, hôm nay có mưa mà."
"Vâng, tôi tranh thủ đi sớm để về kịp trước khi mưa nặng hạt," Nghi đáp, nhìn bầu trời đang lấm tấm vài giọt mưa lất phất. "Tôi mang theo ít ván gỗ, định dựng thử một góc kệ sách cố định trong lớp, nếu anh đồng ý."
Mắt Nam sáng lên. "Ý này hay đấy. Chúng tôi cũng đang loay hoay không biết sắp xếp thế nào cho gọn, vì lớp học chật, bàn ghế đã chiếm hết diện tích rồi."
Hai người cùng nhau khuân vác ván gỗ vào lớp, dưới sự háo hức quan sát của lũ trẻ đang tò mò vây quanh. Nam cởi bỏ áo khoác ngoài, xắn tay áo sơ mi, cùng Nghi đo đạc, cưa cắt, đóng đinh dựng nên một góc kệ nhỏ ở cuối lớp học, ngay dưới cửa sổ để tận dụng ánh sáng tự nhiên. Công việc không hề dễ dàng — cả hai đều không phải thợ mộc chuyên nghiệp, có lúc đóng đinh trật hướng khiến tấm ván nứt toác, phải tháo ra làm lại, nhưng không khí lại vui vẻ, rộn ràng tiếng cười đùa hơn là căng thẳng.
"Anh cầm giữ tấm này chắc vào, để tôi đóng đinh," Nghi nói, tay cầm búa, nhưng vừa vung lên đã trượt, đập trúng ngón tay khiến cô kêu lên một tiếng đau điếng.
"Cô ổn không?" Nam vội vàng buông tấm ván, cầm lấy tay Nghi kiểm tra, ngón tay cô đã ửng đỏ, sưng nhẹ. Anh lục tìm trong túi cứu thương nhỏ của trường, lấy ra một tuýp thuốc bôi giảm đau, cẩn thận thoa lên chỗ sưng cho cô.
Nghi đứng im, cảm nhận bàn tay Nam chạm vào tay mình, một cảm giác ấm áp lan tỏa khiến má cô hơi nóng lên, không hẳn vì đau mà vì một điều gì đó khác lạ hơn. "Cảm ơn anh," cô khẽ nói, rút tay lại hơi vội vàng.
Nam cũng có chút lúng túng, vội vàng đứng dậy, đằng hắng một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng. "Để tôi đóng phần còn lại cho, cô cứ nghỉ tay một lát."
Buổi chiều hôm đó, sau gần ba tiếng đồng hồ vật lộn, góc kệ sách nhỏ cuối cùng cũng hoàn thành — không hoàn hảo, có vài chỗ ván còn hơi lệch, nhưng chắc chắn và đủ rộng để chứa khoảng một trăm cuốn sách. Nghi bắt đầu sắp xếp những cuốn sách cô mang theo lên kệ, phân loại theo độ tuổi và môn học, trong khi Nam đứng quan sát, gật gù hài lòng.
"Trông đẹp quá cô ơi!" Một giọng nói vang lên từ cửa lớp. Lò Văn Pao đứng đó, tay còn cầm một bó củi vừa lấy ở rừng về, mắt sáng rực khi nhìn thấy góc kệ sách mới.
"Em thấy được không?" Nghi cười hỏi.
"Đẹp lắm ạ! Từ giờ tụi em không phải đợi xe sách lên mới có sách đọc nữa rồi," Pao reo lên, đặt vội bó củi xuống, chạy lại gần kệ sách, mắt lướt nhanh qua từng gáy sách.
Nghi để ý thấy Pao dừng lại lâu nhất ở một cuốn sách hướng dẫn ôn tập cho kỳ thi vào các trường nội trú, phổ thông dân tộc nội trú huyện. Cậu bé cầm cuốn sách lên, lật vài trang, rồi lại đặt xuống, ánh mắt thoáng chút do dự.
"Em muốn thi vào trường nội trú à?" Nghi hỏi nhẹ nhàng.
Pao gật đầu, rồi lại lắc đầu, biểu cảm giằng xé. "Em muốn lắm, cô ạ. Thầy Nam bảo em có khả năng thi đậu nếu ôn tập kỹ. Nhưng nhà em còn ba đứa em nhỏ, bố em một mình làm nương không xuể, nếu em đi học xa, ai phụ giúp bố với các em."
Nam đứng gần đó, nghe thấy câu chuyện, bước lại gần, đặt tay lên vai Pao. "Thầy đã nói chuyện với bố em nhiều lần rồi, bố em ủng hộ em đi thi mà, nhớ không? Chuyện phụ giúp gia đình để từ từ tính, đừng để nó cản trở ước mơ của em."
"Nhưng em vẫn lo lắm thầy ạ," Pao cúi đầu, giọng nhỏ lại. "Đi học xa tốn kém, mà nhà em..."
Nghi nhìn cậu bé, lòng chợt nhói lên khi nhớ đến câu chuyện về thằng Tuất trong cuốn sổ của cha — cũng là một cậu học trò thông minh, ham học, nhưng cuối cùng phải từ bỏ vì hoàn cảnh gia đình. Cô không muốn lịch sử lặp lại một lần nữa, ít nhất không phải với Pao, không phải khi cô đang đứng đây, có thể làm được điều gì đó.
"Pao này," Nghi ngồi xuống, ngang tầm mắt với cậu bé, "em cứ tập trung ôn thi đi, chuyện học phí và sách vở, để cô nghĩ cách giúp. Cô biết có vài chương trình học bổng dành cho học sinh dân tộc thiểu số có hoàn cảnh khó khăn, cô sẽ tìm hiểu kỹ rồi báo cho em và thầy Nam sau."
Mắt Pao sáng lên, nhưng vẫn còn chút hoài nghi rụt rè, như đã quen với việc những lời hứa hẹn tốt đẹp thường không thành hiện thực. "Cô hứa thật chứ ạ?"
"Cô hứa," Nghi gật đầu chắc nịch, "và cô sẽ không để em phải thất vọng đâu."
Nam đứng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dấy lên một sự cảm kích khó tả. Anh nhận ra, người phụ nữ đứng trước mặt mình không chỉ mang sách đến cho vui, mà thực sự quan tâm đến số phận của từng đứa trẻ trên tuyến đường cô đi qua, giống hệt như những gì anh vẫn luôn cố gắng làm cho học trò của mình suốt sáu năm qua. Có lẽ, hai người, dù đến từ hai con đường khác nhau, lại đang cùng chung một đích đến.
Trời bắt đầu đổ mưa nặng hạt hơn khi Nghi chuẩn bị ra về. Đứng dưới mái hiên lớp học, nhìn màn mưa xối xả bên ngoài, cô có chút lo lắng về con đường đất trơn trượt phía trước.
"Cô có muốn đợi mưa tạnh bớt rồi hẵng về không?" Nam hỏi, ánh mắt lo lắng thật sự. "Đường xuống núi trong mưa nguy hiểm lắm, nhất là đoạn dốc gần cuối."
"Tôi phải về thôi, mẹ tôi đang chờ, với lại để trễ quá, đường càng lầy thêm," Nghi lắc đầu, dù trong lòng cũng có chút e ngại.
Nam nhìn cô một lúc, rồi quyết định. "Vậy để tôi đi cùng cô một đoạn bằng xe máy, đến chỗ dốc nguy hiểm nhất thì tôi quay lại. Ít nhất có người theo sát, lỡ có chuyện gì còn ứng cứu kịp."
Nghi định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của Nam, cô gật đầu đồng ý. Và thế là, giữa màn mưa rừng xối xả, chiếc xe tải cũ kỹ của Nghi ì ạch bò xuống con dốc trơn trượt, phía sau là ánh đèn xe máy của Nam theo sát, một hình ảnh nhỏ bé nhưng ấm áp giữa cơn mưa lạnh lẽo của núi rừng, đánh dấu một bước ngoặt âm thầm trong mối quan hệ giữa hai người.
Đến đoạn dốc đứng nhất, nơi con đường đất đỏ đã biến thành một dòng bùn nhão nhoẹt chảy tràn xuống hai bên vệ đường, Nghi buộc phải giảm tốc tối đa, hai tay siết chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn từng centimet mặt đường phía trước. Bánh xe trượt nhẹ một lần khiến cô tim đập thình thịch, nhưng nhờ đi thật chậm và giữ đúng vệt bánh cũ, chiếc xe cũng từ từ vượt qua được đoạn nguy hiểm nhất mà không gặp sự cố nào.
Qua kính chiếu hậu mờ hơi nước, Nghi vẫn thấy ánh đèn xe máy của Nam lập lòe phía sau, thỉnh thoảng anh còn bấm còi hai tiếng ngắn, có lẽ là một tín hiệu để cô biết anh vẫn đang theo sát, sẵn sàng ứng cứu nếu có chuyện gì xảy ra. Cảm giác có người đồng hành, dù chỉ là một quãng đường ngắn giữa cơn mưa, khiến Nghi thấy lòng mình ấm áp lạ thường — đã lâu lắm rồi, kể từ ngày cha mất, cô mới lại có cảm giác không phải một mình đối mặt với những hiểm nguy trên con đường này.
Đến đoạn đường bằng phẳng hơn, nơi lối mòn rừng bắt đầu nối vào con đường đất rộng hơn dẫn về phía các bản khác, Nam vẫy tay ra hiệu dừng lại. Nghi tấp xe vào lề, hạ kính cửa xuống, nhìn Nam đang đứng dưới mưa, áo mưa mỏng đã ướt sũng một bên vai.
"Đến đây là an toàn rồi, cô cứ đi tiếp, tôi quay lại trường đây," Nam nói, phải hét to hơn thường lệ để át tiếng mưa rơi lộp độp trên mái xe.
"Cảm ơn anh nhiều lắm," Nghi nói, giọng chân thành. "Anh cũng đi cẩn thận nhé, đường trơn lắm."
Nam gật đầu, cười, nụ cười hiếm hoi mà Nghi chưa từng thấy ở anh kể từ lần gặp đầu tiên đầy dè dặt. "Cô cứ về bình an là tôi yên tâm rồi. Lần sau lên nhớ báo trước, tôi ra đón cô ở đoạn dốc này, đỡ nguy hiểm hơn."
Câu nói ấy, giản dị nhưng chứa đựng một sự quan tâm không giấu giếm, khiến tim Nghi khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô gật đầu, không nói thêm gì, chỉ mỉm cười rồi cho xe từ từ lăn bánh tiếp, để lại Nam đứng đó giữa màn mưa, dõi theo cho đến khi ánh đèn hậu của chiếc xe khuất hẳn vào màn mưa xám xịt phía xa.
Suốt quãng đường còn lại về thị trấn, dù vẫn phải tập trung cao độ để lái xe an toàn qua những đoạn đường trơn trượt, trong lòng Nghi vẫn không ngừng nghĩ về hình ảnh Nam đứng dưới mưa vẫy tay chào, về cái cách anh lo lắng cho sự an toàn của cô nhiều đến vậy dù mới quen biết chưa đầy một tháng. Cô tự nhủ đó chỉ là sự quan tâm bình thường giữa những người cùng chung một mục tiêu, nhưng sâu trong lòng, cô biết cảm giác ấm áp đang len lỏi trong tim mình không đơn giản như vậy.