Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Hai tuần sau khi bài phóng sự của Bảo Yến được đăng tải, tầm ảnh hưởng của nó vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Một đài truyền hình trung ương, trong chương trình chuyên đề về giáo dục vùng cao, đã liên hệ xin phép sử dụng lại tư liệu và cử một nhóm phóng viên xuống tận Vạn Thác để thực hiện một phóng sự truyền hình ngắn, dự kiến phát sóng vào khung giờ vàng cuối tuần.

Tin tức về chương trình xe sách "Ánh Dương" của huyện Vạn Thác lan tỏa với tốc độ chóng mặt, không chỉ dừng lại ở phạm vi những người quan tâm đến giáo dục, mà còn thu hút sự chú ý của công chúng rộng rãi hơn, nhờ vào câu chuyện đầy cảm xúc về tình cha con, về sự tiếp nối di sản, về mối tình chớm nở giữa hai con người cùng chung một lý tưởng. Quỹ quyên góp nhỏ mà Nghi thiết lập bắt đầu nhận được những khoản đóng góp lớn hơn, kể cả từ vài doanh nghiệp vừa và nhỏ trên tỉnh, muốn góp một phần công sức ủng hộ chương trình.

Sự chú ý bất ngờ này cũng kéo theo áp lực mới. Ông Lương Đắc Uy, Chủ tịch Ủy ban huyện, nhận thấy mức độ quan tâm của dư luận đối với vụ việc, đã quyết định nâng quy mô của buổi điều trần công khai sắp tới, không còn chỉ giới hạn trong phòng họp nhỏ của Ủy ban huyện, mà chuyển sang tổ chức tại hội trường lớn của Trung tâm Văn hóa huyện, mời thêm đại diện Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch tỉnh, đại diện báo chí, và mở cửa cho người dân quan tâm đến tham dự.

"Đây vừa là cơ hội, vừa là áp lực lớn hơn," Nghi nói với Nam qua điện thoại, giọng cô có chút lo lắng xen lẫn phấn khích. "Một mặt, buổi điều trần quy mô lớn hơn nghĩa là tiếng nói của mình sẽ được lắng nghe rộng rãi hơn. Nhưng mặt khác, nếu thất bại, thất bại đó cũng sẽ công khai hơn, và có lẽ sẽ khó có cơ hội thứ hai."

"Anh hiểu áp lực đó," Nam đáp, giọng anh vẫn giữ được sự vững vàng quen thuộc. "Nhưng em nghĩ xem, chính vì có nhiều người theo dõi, chính vì đề án thư viện số cũng đang chịu áp lực dư luận sau vụ ki-ốt hỏng hóc bị phanh phui, có lẽ đây lại là thời điểm thuận lợi hơn để mình trình bày một cách toàn diện, thay vì bị giới hạn trong khuôn khổ chật hẹp như cuộc họp lần trước."

Những ngày sau đó, Nghi càng thêm bận rộn với việc chuẩn bị cho buổi điều trần quy mô lớn. Cô cùng Nam, Ngần, và cả Yến ngồi lại nhiều lần để rà soát lại toàn bộ nội dung trình bày, đảm bảo không có bất cứ điểm yếu nào có thể bị đối phương khai thác. Yến, với kinh nghiệm làm báo, hướng dẫn Nghi cách trình bày sao cho vừa thuyết phục về mặt lý trí, vừa chạm được đến cảm xúc của người nghe, cách trả lời các câu hỏi khó một cách khéo léo mà không né tránh sự thật.

Trong khi đó, phía đại diện công ty cung cấp thiết bị thư viện số cũng không ngồi yên. Nghi nghe được tin, qua vài mối quan hệ quen biết ở huyện, rằng họ đang gấp rút cử đội kỹ thuật lên sửa chữa lại chiếc ki-ốt hỏng hóc ở gần Nậm Cáy, đồng thời chuẩn bị một bài thuyết trình mới, nhấn mạnh vào những cải tiến kỹ thuật họ hứa hẹn sẽ khắc phục được các vấn đề đã gặp phải.

"Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu," Nam nhận định, khi cả nhóm ngồi họp bàn tại quán trà của mẹ Nghi vào một buổi tối. "Đối với họ, đây không chỉ là một dự án ở Vạn Thác, mà còn là một mô hình thí điểm để mở rộng ra nhiều huyện khác nữa. Nếu thất bại ở đây, ảnh hưởng đến cả kế hoạch kinh doanh dài hạn của họ."

"Vậy mình càng phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn," Ngần lên tiếng, giọng cô chắc nịch. "Không chỉ trình bày về những gì chương trình đã làm được, mà còn phải cho thấy một tầm nhìn dài hạn, một kế hoạch cụ thể để chương trình tiếp tục phát triển bền vững, không chỉ dừng lại ở việc xin giữ nguyên ngân sách như cũ."

Ý kiến của Ngần khiến cả nhóm bắt đầu bàn bạc sâu hơn về một kế hoạch phát triển dài hạn cho chương trình — không chỉ đơn thuần duy trì bốn điểm dừng hiện tại, mà còn tính đến khả năng mở rộng thêm, kết hợp linh hoạt giữa mô hình xe sách truyền thống và một số ứng dụng công nghệ phù hợp ở những khu vực có điều kiện cơ sở hạ tầng tốt hơn, biến buổi điều trần từ một cuộc "biện hộ phòng thủ" trở thành một cơ hội trình bày một tầm nhìn mang tính xây dựng, hướng tới tương lai.

Nghi ghi chép lại tất cả những ý tưởng này, cảm thấy một luồng năng lượng mới đang tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô nhận ra, cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là giữ lại những gì đã có, mà còn là cơ hội để chương trình phát triển lên một tầm cao mới, vượt xa những gì cha cô từng có thể hình dung khi ông bắt đầu với chiếc xe máy cà tàng mười sáu năm về trước.

Đêm cuối cùng trước khi bước vào tuần lễ nước rút chuẩn bị cho buổi điều trần, cả nhóm — Nghi, Nam, Ngần, Yến, cùng bà Dung — quây quần bên nhau tại quán trà nhỏ, cùng nhau rà soát lần cuối mọi tài liệu, mọi kịch bản có thể xảy ra. Không khí vừa căng thẳng vừa ấm áp, như một gia đình lớn đang cùng nhau chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại.

"Dù kết quả thế nào," bà Dung nói, nhìn quanh mọi người, giọng bà đầy xúc động, "bác muốn cảm ơn tất cả các cháu, vì đã không quản ngại vất vả, cùng chung tay với Nghi bảo vệ những gì chồng bác để lại. Dù buổi điều trần có kết quả ra sao, bác tin, những gì các cháu đã làm được trong suốt tám tuần qua, tự nó đã là một thành công lớn rồi."

Mọi người im lặng một lúc, cảm động trước lời nói chân thành của bà Dung. Nghi nhìn quanh, thấy Nam đang mỉm cười nhìn cô, thấy Ngần và Yến đang gật đầu đồng tình, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, dù buổi điều trần sắp tới có mang lại kết quả như thế nào, cô đã không còn đơn độc trên con đường này nữa, và tình yêu thương, sự đoàn kết mà cô nhận được, tự nó đã là một món quà vô giá mà chương trình xe sách của cha cô đã âm thầm mang lại.

Trước khi mọi người ra về, Yến còn thông báo thêm một tin vui khác. "À, tớ quên chưa nói, tòa soạn tớ nhận được một cuộc gọi từ một tổ chức phi chính phủ hoạt động trong lĩnh vực giáo dục vùng cao, họ đọc được bài viết và ngỏ ý muốn tìm hiểu thêm về chương trình, xem có khả năng hợp tác hỗ trợ dài hạn hay không. Tớ đã cho họ số điện thoại của cậu, Nghi ạ, chắc vài hôm nữa họ sẽ liên hệ."

Tin tức ấy khiến cả nhóm thêm phần phấn khởi. Nam quay sang nhìn Nghi, ánh mắt anh sáng lên. "Nếu có thêm một tổ chức chuyên nghiệp đồng hành, đây sẽ là một lá bài quan trọng cho buổi điều trần, chứng minh rằng chương trình không chỉ dựa vào sự ủng hộ cảm tính nhất thời, mà có tiềm năng phát triển bền vững, thu hút được cả những đối tác chuyên nghiệp."

"Em sẽ liên hệ ngay khi họ gọi đến," Nghi nói, ghi vội thông tin vào cuốn sổ tay đã gần kín chỗ vì chi chít những ghi chú suốt tám tuần qua. Cô lật qua vài trang trước đó, nhìn lại toàn bộ hành trình mình đã đi qua — từ công văn thông báo đáng sợ ban đầu, đến cuộc gặp gỡ căng thẳng với ông Vinh, những đêm thức trắng chuẩn bị tài liệu, những chuyến đi thu thập chữ ký, và giờ đây là một mạng lưới hỗ trợ đang ngày càng lớn mạnh.

Đêm đó, sau khi mọi người đã ra về, Nghi ngồi lại một mình bên bàn, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu sáng khắp thị trấn nhỏ bé. Cô cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng — biết ơn cha vì đã gieo những hạt giống đầu tiên, biết ơn mẹ vì sự hy sinh thầm lặng suốt bao năm, biết ơn Nam vì đã trở thành điểm tựa vững chắc, và biết ơn cả những con người mà cô chưa từng gặp mặt nhưng đã sẵn lòng dang tay ủng hộ chỉ qua một bài báo. Cô khép cuốn sổ lại, chuẩn bị tinh thần cho chặng đường quyết định phía trước, chặng đường sẽ định đoạt số phận của cả một di sản mười sáu năm.

Điện thoại của cô rung nhẹ một tin nhắn cuối cùng trong đêm, từ Nam: "Về đến nhà chưa? Nhớ ngủ sớm, mai còn nhiều việc phải làm. Và Nghi này, dù chuyện gì xảy ra ở buổi điều trần, anh tự hào vì được đồng hành cùng em trong suốt tám tuần qua." Nghi đọc tin nhắn, mỉm cười, gõ lại vài dòng cảm ơn ngắn gọn trước khi tắt đèn đi ngủ. Nằm trên giường, nhìn lên trần nhà trong bóng tối, cô nhẩm tính lại từng ngày còn lại trước buổi điều trần, lòng vừa hồi hộp vừa tràn đầy hy vọng, biết rằng dù kết quả cuối cùng ra sao, hành trình tám tuần vừa qua đã thay đổi cô, thay đổi cả cách cô nhìn nhận về chính mình, về di sản của cha, và về những gì cô thực sự có khả năng làm được khi không phải bước đi một mình. Cô thiếp đi với nụ cười còn vương trên môi, sẵn sàng đón chào những ngày quyết liệt nhất của cả chặng đường phía trước.

Đã sao chép liên kết chương