Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Còn cách bệnh viện huyện chừng năm cây số, khi con đường đã bắt đầu bằng phẳng hơn, gần với khu vực trung tâm, chiếc xe bỗng khựng lại một nhịp, động cơ phát ra tiếng kêu rít chói tai, khiến tim Nghi như ngừng đập trong khoảnh khắc. Cô vội vàng đạp côn, giảm số, cố gắng giữ cho xe không bị chết máy giữa đường.

"Xe sao vậy?" Nam hỏi vọng lên từ phía sau, giọng anh đầy lo lắng.

"Có lẽ hộp số bắt đầu có vấn đề, chú Bốn đã cảnh báo trước rồi," Nghi đáp, tay vẫn không ngừng điều chỉnh, cố gắng dỗ dành chiếc xe già nua tiếp tục vận hành. "Nhưng em sẽ cố gắng, chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi."

Cô nói nhưng trong lòng cũng không dám chắc chắn hoàn toàn. Chiếc xe rung lắc dữ dội hơn, tốc độ giảm xuống đáng kể, nhưng may mắn thay, nó vẫn tiếp tục lăn bánh, dù chậm chạp và ì ạch hơn nhiều so với bình thường. Nghi nín thở, mắt không rời khỏi con đường phía trước, miệng lẩm bẩm những lời động viên cho chính chiếc xe, như thể nó có thể nghe thấy và hiểu được sự khẩn thiết trong giọng nói của cô.

"Cố lên, cố lên một chút nữa thôi," cô thì thầm, tay siết chặt vô lăng, "bố ơi, xin bố phù hộ cho con xe này đi được đến nơi."

Như một phép màu, dù liên tục phát ra những tiếng kêu bất thường, chiếc xe vẫn kiên trì lăn bánh, đưa cả đoàn người vượt qua những cây số cuối cùng đầy căng thẳng. Khi ánh đèn của bệnh viện huyện hiện ra phía trước qua màn mưa đã bắt đầu ngớt dần, Nghi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trút bỏ được một tảng đá khổng lồ đè nặng trên ngực.

Xe vừa dừng trước cổng cấp cứu, đội ngũ y bác sĩ đã đứng chờ sẵn, nhờ cuộc gọi báo trước của Nam từ lúc khởi hành. Họ nhanh chóng đưa bé Sểnh vào phòng cấp cứu trên một chiếc cáng nhỏ, bà Nái vừa khóc vừa chạy theo, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay bé xíu của con trai cho đến khi các bác sĩ nhẹ nhàng yêu cầu bà lùi lại để họ có thể tiến hành cấp cứu.

Nghi và Nam đứng bên ngoài phòng cấp cứu, cả hai đều ướt sũng, lấm lem bùn đất, nhưng không ai để ý đến điều đó. Họ đứng cạnh bà Nái, người đang run rẩy, gần như quỵ xuống vì lo lắng và kiệt sức, thay nhau an ủi, động viên bà giữ vững tinh thần trong khoảng thời gian chờ đợi dằng dặc đầy lo âu.

"Bác cứ tin tưởng các bác sĩ đi, họ có chuyên môn, cháu Sểnh sẽ ổn thôi," Nghi nói, dù trong lòng cô cũng không kém phần lo lắng, chỉ cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể để trấn an người mẹ đang hoảng loạn.

Mười lăm phút trôi qua chậm chạp như hàng giờ đồng hồ. Cuối cùng, cánh cửa phòng cấp cứu cũng mở ra, một bác sĩ trẻ bước ra, gương mặt anh vẫn còn nghiêm túc nhưng ánh mắt đã có phần nhẹ nhõm hơn.

"Cháu bé bị nhiễm trùng đường hô hấp cấp, sốt cao co giật do nhiễm trùng, may mắn là được đưa đến kịp thời trước khi biến chứng nặng hơn," bác sĩ giải thích, giọng chuyên nghiệp nhưng không kém phần ấm áp. "Chúng tôi đã hạ sốt, cho cháu dùng kháng sinh, tình trạng hiện tại đã ổn định hơn nhiều. Cháu cần nằm viện theo dõi thêm vài ngày, nhưng qua được giai đoạn nguy hiểm nhất rồi."

Bà Nái nghe xong, quỵ xuống sàn nhà, bật khóc nức nở, không còn là tiếng khóc của sự hoảng loạn mà là tiếng khóc của sự nhẹ nhõm tột cùng. "Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn cô Nghi, cảm ơn thầy Nam. Nếu không có mấy người, chắc tôi đã mất con rồi."

Nghi cúi xuống, ôm lấy bà Nái, cả hai người phụ nữ cùng khóc trong vòng tay nhau, những giọt nước mắt của sự sợ hãi đã qua, của niềm hạnh phúc khi biết một sinh mạng nhỏ bé đã được cứu sống kịp thời. Nam đứng bên cạnh, lặng lẽ lau những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mắt mình, cảm xúc dâng trào không kém gì hai người phụ nữ trước mặt.

Sau khi bà Nái được phép vào thăm con trong phòng theo dõi, Nghi và Nam mới có dịp ngồi xuống ghế chờ ở hành lang bệnh viện, cả hai đều kiệt sức, ướt sũng và lạnh cóng, nhưng lòng lại tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.

"Chúng ta đã làm được," Nam nói, giọng anh vẫn còn run nhẹ vì xúc động, quay sang nhìn Nghi với ánh mắt đầy khâm phục. "Em đã làm được, Nghi ạ. Nếu không có sự quyết đoán của em, không có chiếc xe này, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với bé Sểnh."

Nghi lắc đầu, nắm lấy tay Nam, giọng cô nghẹn ngào. "Là chúng ta, Nam ạ. Không có anh dẫn đường, không có anh giúp dọn đường lúc sạt lở, em không thể nào đến được đây kịp thời. Và cả cuốn sách y tế em từng cho bà Nái mượn nữa — nếu không có nó, có lẽ bé Sểnh đã không cầm cự được đến lúc chúng ta tới nơi."

Hai người ngồi lặng yên bên nhau trong hành lang bệnh viện vắng vẻ lúc nửa đêm, tay vẫn nắm chặt lấy nhau, không cần thêm lời nói nào nữa. Cơn mưa bên ngoài đã bắt đầu ngớt dần, ánh đèn hành lang bệnh viện hắt xuống tạo thành những vệt sáng ấm áp giữa không gian tĩnh lặng sau một đêm dài đầy biến động.

Nghi nhớ lại toàn bộ hành trình vừa qua — nỗi sợ hãi khi nhận được cuộc gọi báo tin, cuộc chạy đua với thời gian giữa cơn bão dữ dội, tiếng động cơ rít lên đầy đáng lo ngại trên chặng đường cuối cùng, và giờ đây, khoảnh khắc bình yên này sau tất cả. Cô nhận ra, đây chính là minh chứng sống động, mạnh mẽ nhất cho giá trị thực sự của chương trình xe sách lưu động — không chỉ là những cuốn sách mang lại tri thức, mà còn là sự hiện diện đều đặn, sự tin tưởng được xây dựng qua nhiều năm, và trong những khoảnh khắc sinh tử như thế này, chính chiếc xe ấy đã trở thành cầu nối duy nhất giữa sự sống và cái chết cho một đứa trẻ giữa vùng núi hẻo lánh không có bất cứ phương tiện cấp cứu nào khác.

Cô lấy điện thoại, dù màn hình đã ướt sũng và có phần chập chờn, cố gắng nhắn một tin ngắn cho mẹ, báo tin bé Sểnh đã an toàn. Chỉ vài giây sau, điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi từ bà Dung, giọng bà đầy lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm khi nghe tin con gái và mọi người đều bình an.

"Mẹ mừng quá, Nghi ơi," bà Dung nói qua điện thoại, giọng bà run run. "Con làm đúng như bố con từng làm, luôn sẵn sàng lao vào hiểm nguy để cứu giúp người khác. Mẹ tự hào về con lắm."

Nghi mỉm cười, dù nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, đêm nay, không chỉ một sinh mạng nhỏ bé được cứu sống, mà chính bản thân cô cũng đã tìm thấy một câu trả lời rõ ràng nhất cho câu hỏi cô vẫn luôn tự vấn suốt hơn một năm qua — rằng cô, bằng chính con người và cách làm việc của mình, hoàn toàn xứng đáng tiếp bước con đường mà cha cô đã mở ra.

Gần sáng, khi bà Nái đã tạm yên tâm ngồi bên giường bệnh của con trai, cô y tá trực đêm mang đến cho Nghi và Nam hai chiếc chăn mỏng cùng hai cốc trà gừng nóng, ái ngại nhìn bộ dạng ướt sũng, lấm lem bùn đất của cả hai. "Hai anh chị ngồi đây cả đêm chắc lạnh lắm, uống chút trà gừng cho ấm người."

"Cảm ơn chị," Nghi đáp, nhận lấy cốc trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, xoa dịu phần nào cái lạnh đã thấm sâu vào cơ thể sau nhiều giờ dầm mưa. Cô liếc nhìn Nam, thấy anh cũng đang run nhẹ vì lạnh, mái tóc vẫn còn ướt bết, nhưng ánh mắt anh khi nhìn cô lại ấm áp lạ thường.

"Em có sao không? Có bị cảm lạnh gì không?" Nam hỏi, giọng anh đầy lo lắng, đưa tay khẽ chạm vào trán cô để kiểm tra.

"Em ổn, chỉ hơi mệt thôi," Nghi đáp, mỉm cười trấn an anh. "Anh mới là người đáng lo, lúc nãy còn nhảy xuống xe dọn đất đá giữa mưa gió nữa."

Nam cười nhẹ, nắm chặt tay cô hơn. "Chỉ cần thấy em và bé Sểnh đều an toàn, anh không thấy mệt chút nào cả."

Họ ngồi lặng lẽ bên nhau, uống từng ngụm trà gừng ấm nóng, lắng nghe tiếng mưa đã thưa dần bên ngoài cửa sổ hành lang bệnh viện, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn, chủ yếu chỉ để cảm nhận sự hiện diện của nhau sau một đêm dài đầy biến động và hiểm nguy. Ánh bình minh dần ló rạng phía chân trời, một vệt sáng nhạt xuyên qua những đám mây xám vẫn còn vương lại sau cơn bão, như một lời hứa hẹn về một ngày mới, dù mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng.

Trước khi rời bệnh viện để về nhà nghỉ ngơi một chút, Nghi ghé vào phòng bệnh nhìn bé Sểnh đang ngủ yên bình, gương mặt cháu bé đã hồng hào trở lại, không còn vẻ tím tái đáng sợ như đêm qua. Bà Nái ngồi bên cạnh, ánh mắt bà giờ đây tràn đầy sự bình yên và biết ơn.

"Cô Nghi này," bà Nái khẽ gọi khi thấy Nghi chuẩn bị rời đi, "tôi sẽ đến buổi điều trần của cô, dù có phải đi bộ cả ngày đường tôi cũng đi. Tôi sẽ kể cho mọi người nghe chuyện đêm qua, để họ biết, chương trình của cô không phải chỉ là chuyện sách vở, mà là chuyện sinh mạng con người."

Nghi nghẹn ngào gật đầu, siết chặt tay bà Nái một lần nữa trước khi rời đi, lòng tràn đầy một niềm tin mới, vững chắc hơn bao giờ hết, rằng câu chuyện đêm nay sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc chiến bảo vệ chương trình đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương