Chương 26
Chương 26 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
Hai tuần chờ đợi sau buổi điều trần trôi qua chậm rãi nhưng không hề nhàn rỗi. Nghi vẫn tiếp tục lịch trình chạy tuyến đều đặn, dù trong lòng luôn thấp thỏm chờ đợi quyết định chính thức từ Hội đồng nhân dân huyện. Chiếc xe sách, sau khi được chú Bốn Sênh thay tạm vài phụ tùng đặt mua được từ trong Nam, đã hoạt động ổn định hơn, dù chú vẫn cảnh báo đây chỉ là giải pháp tạm thời.
Cuối cùng, vào một buổi sáng thứ Ba, Nghi nhận được cuộc gọi từ văn phòng Ủy ban huyện, thông báo kết quả chính thức từ kỳ họp Hội đồng nhân dân vừa diễn ra. Cô đứng giữa sân nhà, tay run run cầm điện thoại, tim đập thình thịch khi nghe giọng nói quen thuộc của thư ký văn phòng.
"Cô Nghi, tôi xin thông báo, Hội đồng nhân dân huyện đã chính thức thông qua nghị quyết duy trì ngân sách hỗ trợ cho chương trình xe sách lưu động Ánh Dương, đồng thời phê duyệt một khoản đầu tư bổ sung để hỗ trợ thay thế phương tiện vận chuyển," giọng người thư ký vang lên, rõ ràng và trang trọng.
Nghi đứng lặng người trong vài giây, không dám tin vào những gì mình vừa nghe được, rồi bật khóc, những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa sau bao ngày căng thẳng chờ đợi. "Cảm ơn chị, cảm ơn chị rất nhiều," cô nói, giọng nghẹn ngào không thể kìm nén.
Cô lập tức gọi điện báo tin cho mẹ, đang loay hoay dọn dẹp quầy trà phía trước nhà. Bà Dung nghe tin, buông rơi cả chiếc khăn lau bàn đang cầm trên tay, chạy đến ôm chầm lấy con gái, cả hai mẹ con cùng khóc trong niềm hạnh phúc khôn xiết. "Bố con làm được rồi, con làm được rồi, Nghi ơi," bà Dung nói giữa những giọt nước mắt, giọng bà run run vì xúc động.
Tin tức lan truyền nhanh chóng khắp các bản làng trên tuyến đường xe sách. Chỉ trong buổi chiều hôm đó, điện thoại Nghi liên tục đổ chuông, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác từ những người quen biết trên tuyến đường, tất cả đều bày tỏ niềm vui mừng khôn xiết trước tin tức chương trình được cứu.
Nam là người đầu tiên chạy đến nhà Nghi ngay khi nghe tin, dù đường từ Nậm Cáy xuống thị trấn không hề gần. Anh ôm chầm lấy cô ngay khi vừa bước vào cửa, cả hai đứng đó, ôm nhau thật chặt giữa niềm hạnh phúc vỡ òa không lời nào diễn tả hết được.
"Chúng ta làm được rồi, Nghi," Nam thì thầm bên tai cô, giọng anh cũng không giấu được sự xúc động.
"Chúng ta làm được rồi," Nghi lặp lại, nước mắt vẫn còn lăn dài trên má nhưng giờ đây là những giọt nước mắt của niềm vui trọn vẹn.
Tuy nhiên, niềm vui ấy cũng đi kèm với một thực tế mà Nghi và Nam phải đối mặt ngay sau đó — khi xem xét kỹ lưỡng con số cụ thể của khoản ngân sách bổ sung được phê duyệt, cả hai nhận ra rằng, dù đây là một khoản hỗ trợ đáng kể so với trước, nó vẫn chưa đủ để chi trả toàn bộ chi phí thay thế một chiếc xe mới hoàn toàn phù hợp với địa hình khắc nghiệt của tuyến đường.
"Ngân sách huyện phê duyệt đủ để trang trải khoảng sáu mươi phần trăm chi phí một chiếc xe tải nhỏ phù hợp," Nghi nói, ngồi bên bàn làm việc, mắt vẫn dán vào những con số trong văn bản thông báo chính thức vừa nhận được qua đường bưu điện. "Còn lại bốn mươi phần trăm, mình vẫn phải tự tìm cách xoay xở."
Nam ngồi bên cạnh, xem xét lại các con số, gật gù suy nghĩ. "Đây là một tin tốt, dù chưa trọn vẹn hoàn toàn. Ít nhất, mình đã có một nền tảng vững chắc để bắt đầu, thay vì phải bắt đầu từ con số không như trước đây."
"Nhưng bốn mươi phần trăm còn lại đó vẫn là một khoản tiền không nhỏ," Nghi nói, giọng cô trầm xuống, dù niềm vui chiến thắng vẫn còn đó, nhưng thực tế tài chính vẫn là một bài toán nan giải chưa có lời giải trọn vẹn.
"Anh nghĩ, mình nên tận dụng ngay sự chú ý mà chương trình đang nhận được từ dư luận," Nam đề xuất, ánh mắt anh lóe lên một ý tưởng mới. "Yến từng nói có vài tổ chức, doanh nghiệp đã liên hệ hỏi thăm sau bài báo. Đây có thể là thời điểm thích hợp để mình chủ động tiếp cận họ, trình bày cụ thể về nhu cầu thay thế phương tiện, biến đây thành một chiến dịch gây quỹ cộng đồng có mục tiêu rõ ràng."
Ý tưởng của Nam khiến Nghi thấy có thêm hy vọng. Cô nhận ra, chiến thắng tại buổi điều trần chỉ là một cột mốc quan trọng, nhưng hành trình phía trước vẫn còn nhiều việc phải làm để đảm bảo chương trình có thể tiếp tục hoạt động bền vững, không chỉ trong hiện tại mà còn cho nhiều năm về sau.
Cuối tuần đó, Nghi quyết định lái xe lên thăm cả bốn điểm dừng trong cùng một ngày, dù biết sẽ vất vả hơn bình thường, chỉ để tự tay báo tin vui cho từng gia đình đã đồng hành cùng cô suốt tám tuần chiến dịch vừa qua. Ở Séo Lử, khi nghe tin chương trình được giữ lại, ông Sùng A Chinh đứng bật dậy, vỗ tay cười lớn, gọi cả bản ra ăn mừng ngay tại sân nhà văn hóa, mấy bà mấy chị vội vàng mang ra ít rượu ngô, ít bánh, biến buổi chiều hôm đó thành một bữa tiệc nhỏ ấm cúng giữa núi rừng.
"Cô Nghi phải ở lại ăn cơm với bản đã," ông Chinh nói, giọng ông không giấu được niềm vui, "hôm nay là ngày vui của cả bản, không phải chỉ của riêng cô đâu."
Vàng Thị Mỷ chạy đến, ôm chầm lấy Nghi, khoe ngay một bức tranh mới vẽ, lần này là hình ảnh chiếc xe sách đang chạy giữa một rừng hoa rực rỡ sắc màu. "Con vẽ để mừng chương trình được giữ lại đó cô," cô bé nói, mắt sáng long lanh. Nghi ôm lấy cô bé, cảm động không nói nên lời, chỉ biết siết chặt hơn trong vòng tay.
Ở Khuổi Trà, bà Bàn Thị Nái đón tin vui với một nụ cười rạng rỡ hiếm thấy, bế bé Sểnh giờ đã khỏe mạnh hoàn toàn ra tận đầu ngõ đón Nghi. "Tôi biết ngay là trời sẽ không phụ lòng người tốt mà," bà nói, giọng đầy cảm xúc, "cô Nghi cứ yên tâm, từ giờ có việc gì cần bà con giúp, cứ gọi, cả bản này sẽ luôn đứng sau lưng chương trình của cô."
Đến Đồng Sói, anh Trương Văn Nhiệm mừng đến mức tự tay pha một ấm trà ngon nhất mời Nghi, còn Khôi thì hào hứng khoe cậu vừa đọc xong cuốn sách khoa học mới nhất, đã bắt đầu tự tay lắp ráp một mô hình động cơ nhỏ bằng những vật liệu tái chế theo hướng dẫn trong sách. Nhìn niềm vui rạng rỡ trên khuôn mặt từng người, từng gia đình, Nghi cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết rằng, chiến thắng này không chỉ thuộc về cô, mà thuộc về tất cả những con người đã cùng nhau góp sức, góp lòng trong suốt hành trình vừa qua.
Điểm dừng cuối cùng trong ngày là Nậm Cáy, nơi Nam và cô Ngần đã tổ chức một buổi lễ nhỏ mừng tin vui ngay tại sân trường, với sự tham gia của toàn bộ học sinh và một số phụ huynh trong bản. Lò Văn Pao đứng lên phát biểu, giọng cậu bé giờ đây đã tự tin hơn hẳn so với lần đầu tiên Nghi gặp cậu. "Cháu xin cảm ơn cô Nghi, thầy Nam, và tất cả mọi người đã không bỏ cuộc. Nhờ vậy, cháu và các bạn ở đây vẫn sẽ có sách để đọc, có cơ hội để mơ những giấc mơ lớn."
Nghi đứng nhìn cảnh tượng ấy, lòng tràn đầy xúc động. Cô nhớ lại lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, khi Nam còn đầy nghi ngờ, dè dặt, sợ cô chỉ là một trong nhiều đoàn từ thiện đến rồi đi. Giờ đây, sau tất cả những gì đã trải qua, Nậm Cáy không chỉ là một điểm dừng trên tuyến đường của cô nữa, mà đã trở thành một phần máu thịt trong cuộc đời cô, nơi cô tìm thấy tình yêu, tìm thấy những người bạn đồng hành, và tìm thấy một phần con đường mà chính cha cô đã ao ước được đặt chân đến nhưng chưa kịp thực hiện.
Trên đường trở về nhà cuối ngày hôm đó, dù cơ thể đã mệt nhoài sau một ngày dài di chuyển liên tục qua cả bốn điểm dừng, Nghi vẫn cảm thấy lòng mình tràn đầy năng lượng, như thể chưa từng biết đến sự mệt mỏi. Cô lấy cuốn sổ tay ra, viết một dòng ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: "Chương trình được cứu rồi, bố ạ. Nhưng con nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu của một chương mới, không phải là điểm kết thúc."
Về đến nhà, Nghi kể lại cho mẹ nghe về bài toán bốn mươi phần trăm chi phí còn thiếu để thay thế phương tiện. Bà Dung suy nghĩ một lúc, rồi đề xuất một ý tưởng. "Hay là con thử tổ chức một buổi gây quỹ cộng đồng ngay tại thị trấn xem sao? Mẹ có thể mượn được khoảng sân rộng trước đình làng, mời bà con, các tiểu thương trong chợ, cả những người từng là học trò cũ của chương trình xưa kia, tổ chức một buổi hội chợ nhỏ, bán đấu giá vài món đồ, quyên góp trực tiếp."
Ý tưởng của mẹ khiến Nghi thấy có thêm một hướng đi cụ thể. Cô ghi chú lại, dự định sẽ bàn bạc kỹ hơn với Nam và Yến trong vài ngày tới, để biến ý tưởng này thành một kế hoạch hành động rõ ràng, kết hợp cùng với việc tiếp cận các nhà tài trợ tiềm năng mà Yến đã kết nối được qua bài báo. Đêm đó, dù đã rất khuya, Nghi vẫn còn thao thức, không phải vì lo lắng như những đêm trước, mà vì một sự phấn khích mới mẻ trước những khả năng đang mở ra phía trước, một tương lai mà cô tin rằng, với sự đồng lòng của tất cả mọi người xung quanh, chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.